Khổ tận cam lai chưa các pác?

by finandlife10/07/2013 17:37

Gởi liên bộ Tài Chính Công Thương (TCCT)

Chúng tôi là những nhân viên phân tích, tự doanh, môi giới, dịch vụ của một công ty chứng khoán. Với rất nhiều người, chúng tôi được gọi là những chiến binh, mà thật vậy chứ không phải đùa, thị trường chứng khoán giảm liên tục 6 năm qua, nhà đầu tư bám sàn chỉ còn lèo tèo vài người, giá trị giao dịch hàng ngày chỉ có vậy mà số lượng công ty chứng khoán thì các bác đã biết rồi, hàng trăm công ty. Nói chung nhìn sự anh dũng, kiên trì bám nghề 6 năm liên tiếp trong suy thoái cũng đủ để trao huân chương “lính chì” cho chúng tôi rồi.

Gần 5 tháng đầu năm 2013, thị trường chứng khoán tăng điểm mang theo bao nhiêu là kỳ vọng vào sự khởi sắc từ đây của thị trường, người ta nói “qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai”. Niềm vui chưa đầy gang tay thì bác Ben Benanke hô toán lên sẽ từng bức cắt giảm chương trình mua trái phiếu. Mà các bác biết đấy, Mỹ người ta nói là người ta “mần” chứ không nói chơi. Do vậy mà dân đầu tư toàn cầu rơi vào hỗn loạn, khá nhiều quỹ tính tới chuyện rút vốn khỏi thị trường mới nổi để chống đỡ các vấn đề ở chính quốc. Các bác thấy chưa, chỉ có mỗi cái động thái ở tận đẩu, tận đâu bên nửa vòng trái đất, mà chúng tôi phải chịu khổ, chịu sở như bây giờ. Rồi cái gì đến cũng đến, tụi Tây rút vốn thật, nó thoát không chỉ ở thị trường cổ phiếu mà còn cả ở thị trường trái phiếu. Động thái thoái vốn không chỉ làm thị trường rơi vào giảm điểm mà nó còn kéo theo bao nhiêu là hệ lụy. Trước đây, Tây hăng mua, hăng bán thì chúng tôi còn kiếm chút cháo từ tiền phí giao dịch, vì giao dịch của Tây chiếm đến 20% toàn thị trường còn gì. Giờ Tây mà rút thì chỉ có móm.

Bao nhiêu đó thôi chúng tôi chưa sợ đâu, sự đời đúng là “họa vô đơn chí”, tụi Tây bán tạo áp lực rút USD ra khỏi nước, làm cho cầu USD theo đó tăng lên. Ngoài ra, cán cân thương mại bỗng dưng quay trở lại thâm hụt, rồi lãi suất thì cắt giảm “sát gốc”. Không những thế, thị trường vàng không biết duyên cớ gì mà chênh lệch trong nước - thế giới lên đến 8 triệu đồng/lượng, làm người ta “suy diễn” bà con mua USD để nhập lậu vàng về bán. Haizzz… thế thì cầu đồng USD cao là phải, thảo nào USD chẳng tăng giá và nhảy múa thời gian qua. Mà một khi USD tăng giá thì thôi rồi, bao nhiêu là tin xấu đi kèm sau đó sẽ lại đổ lên đầu lên cổ chúng tôi. Mà đấy là do người ta, chúng tôi có làm gì đâu chứ, chúng tôi vẫn hoạt động lành mạnh, đàng hoàng, chăm sóc thượng đế tốt thế kia mà. Sao lại làm thị trường của chúng tôi giảm điểm để chúng tôi có lúc phải thiếu ăn chứ, chẵng nhẽ chỉ vì mỗi cái mác “phong vũ biểu của nền kinh tế” mà đè chúng tôi mãi thế này sao?

Tâm sự dòng dài thế để các bác hiểu nỗi thống khổ của chúng tôi. Rồi biết đâu, có bác đồng cảm, chìa tay ra “cứu vớt” thì sao!? Trong mấy năm vừa rồi không hiểu tại làm sao mà cứ mỗi lần liên bộ TCCT cho phép tăng giá xăng là y như rằng thị trường chứng khoán ngày hôm sau lại khởi sắc mạnh mẽ. Trong cái thời buổi loạn lạc này, dân chứng khoán “bệnh hoạn” đầy người, không còn biết phải bám víu vào đâu, thôi thì “cứ vái tứ phương” vậy! Chúng tôi mạo muội đề nghị các Bộ Trưởng tăng giá xăng giúp, tăng càng mạnh càng tốt, vì cứ theo mối quan hệ ở trên thì thể nào chúng tôi cũng được cứu!

Tình thế đã gay go lắm rồi! Mong các bác quyết liệt giúp ạ! Các bác cứ ra rả bảo thị trường chứng khoán là một kênh huy động vốn dài hạn cho nền kinh tế kia mà. Tại sao một kênh tài trợ quan trọng như vậy lại không được quan tâm, chăm sóc chứ? Chẵng nhẽ các bác không muốn nhìn thấy những doanh nghiệp đại gia lớn nhanh như thổi nhờ thị trường chứng khoán sao? Một khi các bác cho rằng nó quan trọng thì các bác phải có chính sách nuôi dưỡng tất cả cơ sở hạ tầng liên quan đến nó, đúng không ạ? Trên thị trường tài chính, ai mà không biết yếu tố quan trọng nhất là “con người” chứ, giờ nhân tố đó đang phải sống lây lất, thu nhập, tài sản ngày càng teo tóp thế kia, không thấy đáng thương sao? Các bác biết không, đầu năm nay, chúng tôi đã phải ký tên vào bảng cảm tử rằng, bằng mọi giá phải đạt kế hoạch kinh doanh năm 2013 do Hội Đồng Quản Trị đặt ra. Nếu không đạt được thì đồng nghĩa năm 2013 là năm phán quyết, sang 2014 sẽ không còn công việc nào nữa, không còn đồng lương (dù rất bèo) nào nữa, chúng tôi phải làm việc gì khác bây giờ trong khi đầu óc của chúng tôi chỉ nhảy những con số, hả các bác?

Cuối cùng, các bác đã từng đặt chúng tôi vào đối tượng “bị trừng phạt” khi thị trường chứng khoán mang đến cơ hội làm giàu chớp nhoáng cho hàng loạt con người, giai đoạn trước 2007. Nhưng các bác có biết không, rất nhiều con người trong chúng tôi hiện nay không được trải qua bất cứ một giai đoạn vàng son nào. Chúng tôi tốt nghiệp ra trường sau năm 2007 thì thử hỏi bao nhiêu tiền bạc của chúng tôi đã bị nướng vào những con sóng hả các bác? Giờ đây còn mỗi “nồi cháo trắng” nuôi đứa con lên ba, nhẽ nào các bác vẫn chưa thấy “hã dạ” sao? Nếu các bác thương chúng tôi, thôi hãy tăng giá xăng, tăng cho thật mạnh vào, có như vậy chúng tôi có khi còn được cứu sống, và lây lất qua năm tàn, đợi trái ngọt về sau.

Đồng cảm ơn các đồng chí Bộ Trưởng

Tags:

Economics | Psychology

Chông chênh mô hình kinh doanh bất động sản…

by finandlife05/07/2013 11:28

Trong một bài báo phỏng vấn ông Nguyễn Văn Đực, Đất Lành, chúng ta thấy mô hình kinh doanh nhiều công ty bất động sản ở Việt Nam rất “chông chênh”.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Kiểu này thì một khi bất động sản đóng băng thì chỉ có “chết”. 

Nguồn: finandlife

Tags:

Economics

Lên thu nhập trung bình|Hãy "thoát nghèo cho nông dân"

by finandlife04/07/2013 09:15

Có quá nhiều vấn đề để nói về nông nghiệp. Tại sao một ngành nghề được xem là cứu cánh của cả nền kinh tế khi gặp khó khăn lại vẫn chỉ dậm chân tại chỗ với mức đầu tư 10%/GDP? Nông nghiệp là một ngành tương đối nhạy cảm, và hầu hết quốc gia trên thế giới đều có những chính sách rất đặc biệt để bảo vệ, ngay cả khi phải sử dụng hàng rào kỹ thuật vô cùng gắt gao. Thế tại sao nông sản Việt Nam lại không được đầu tư và bảo vệ đúng mức?

Nói đến nông nghiệp Việt Nam người ta nghĩ ngay đến cây lúa. Hiện nông dân phải chịu lỗ trên chính cây lúa mà họ phải “bán mặt cho đất bán lưng cho trời” để làm ra. Triết lý của rất nhiều nông dân Việt Nam cả trong quá khứ cho đến hiện nay là “lấy công làm lời”, nghĩa là rất nhiều trong khoản lợi nhuận mà họ tính toán đấy là công sức lao động chính họ đã bỏ ra. Vậy giờ đây họ bán lúa ra mà lại chịu lỗ, vậy lấy gì cho họ ăn để tái tạo sức lao động và tiếp tục sản xuất ra hạt gạo?

Khá nhiều người nhìn nhận vấn đề này đơn giản. Trồng lúa cũng là 1 hình thức đầu tư, và người đầu tư phải chịu rủi ro chứ. Điều này có vẻ không hợp tình hợp lý khi áp dụng với nông dân. Họ chịu thiệt không hẳn vì đầu tư không hiệu quả mà phần nhiều là vì bất cập của hoạt động thương mại hóa hạt gạo ở Việt Nam. Thứ 1, số liệu thống kê cho thấy giá gạo xuất khẩu cao hơn 48% so với giá mà nông dân bán cho thương lái, điều này có nghĩa là công đoạn thương mại hóa hạt gạo đã làm nông dân thua thiệt quá nhiều. Quá trình sản xuất gian khổ với hơn 3 tháng canh tác, chịu đủ rủi ro từ thiên tai, dịch họa lại chỉ mang lại 52% giá trị cuối cùng của hạt gạo!? Thứ 2, giá xuất khẩu gạo Việt Nam đang ở mức gần như là thấp nhất thế giới, trong khi đó chất lượng gạo Việt Nam không hẳn là thấp nhất thế giới. Điều này có nghĩa là chiến lược thương mại hóa hạt gạo của Việt Nam đã đánh mất lợi thế vốn có của hạt gạo, dân đầu tư gọi tình trạng này là “gạo đang bị định giá thấp”.  

Tôi không phải là một chuyên gia trong lĩnh vực nông nghiệp, nhưng tôi được nuôi lớn từ vùng nông thôn, nên tôi rất hiểu những thống khổ của người nông dân. Việt Nam có đến hơn 70% dân số là nông dân, hiện Việt Nam chỉ là nước thu nhập thấp, và mãi chưa lên được thu nhập trung bình. Để có thể cải thiện tình hình, tại sao chúng ta không nâng thu nhập của chính những người nông dân? Tất nhiên để làm việc này cần “vô vàn thứ” từ công nghệ, nguồn vốn, con người… Nhưng trước mắt, tôi thiết nghĩ nên giải quyết 2 bất cập mà tôi nêu ở trên, để “mang giá trị đáng ra nông dân được nhận về với chính người nông dân”. Tôi nghĩ chúng ta có thể thành lập 1 tổ chức phi chính phủ, phi lợi nhuận. Tổ chức này làm nhiệm vụ giúp nông dân đem hạt gạo bán trực tiếp ra thế giới với giá cả cạnh tranh nhất có thể. Tổ chức này không ăn bất cứ chênh lệch giá nào. Nếu làm được điều đó tự dưng nông dân sẽ lãi thêm >40%, và điều này chắc chắn sẽ làm nông dân Việt Nam giàu hơn. Ngoài ra, nguyên tắc hoạt động của tổ chức phi lợi nhuận, phi chính phủ là vì lợi ích của người nông dân Việt Nam nên họ sẽ cố gắng bán gạo với giá cả tốt để mang về lợi ích cao nhất cho người làm nông.

Tất nhiên còn rất nhiều vấn đề phải bàn thêm về pháp lý, hài hòa lợi ích toàn cầu… Mong mọi người đóng góp thêm. 

Nguồn: finandlife

Tags:

Economics

Blackberry liệu có trở thành "quá khứ"?

by finandlife29/06/2013 21:44

“Thất vọng” có lẽ là từ mà dân đầu tư phố Wall dành cho BBRY trong báo cáo kết quả kinh doanh mới nhất của Chùm Dâu Đen. Những kỳ vọng về sự cải thiện trong bán hàng, kinh doanh của doanh nghiệp khi ban lãnh đạo đã quyết tâm trong R&D, tung ra nền tảng mới nhất BB10 trong quý 2 vừa rồi, nhưng mọi thứ vẫn chưa thật sự cải thiện. Mặc dù doanh số của công ty đã tăng 15% so với quý liền kề, chủ yếu là sự gia tăng trong tiêu thụ sản phẩm mới Z10 và Q10 nhưng RIM vẫn chưa đáp ứng kỳ vọng của nhà đầu tư, Công ty vẫn chưa thoát cảnh lỗ lã.

 

Khi đọc tin BBRY đã giảm 27.76% trong ngày cuối tuần, khi công ty công bố thông tin về kết quả kinh doanh quý đầu tiên trong niên khóa 2013, tôi thật sự thất vọng, có lẽ tôi cũng là một trong những người sài Blackberry, và muốn Blackberry giành lại thị phần của mình. Nhưng đây là sự thật!

Và… tôi đã đi tìm hiểu nguyên nhân làm sao mà RIM mãi không tìm lại chính mình, ngày càng xa lầy trong kinh doanh, tôi thấy những lý do sau:

1.    Blackberry đã đánh mất quá nhiều thị phần, tụt hậu ngày càng xa so với những đồng hành như IOS (APPLE) hay Android. Doanh thu của APPL những quý gần đây gấp tới 14 lần so với Blackberry.

2.    Chính việc đánh mất thị trường, đã làm cho lượng sản phẩm tiêu thụ của Blackberry khá khiêm tốn so với APPL và điều đó có nghĩa là Blackberry không còn hưởng lợi từ  economies of scale. Chính vì thế mà Blackberry phải gánh chịu chi phí R&D lên đến >12% trên doanh thu, trong khi đó APPLE chỉ <3% và chi phí quản lý, bán hàng của Blackberry cũng quá cao so với APPL (22% so với 6%)

3.    Không những thế, APPL áp dụng chính sách Trung Quốc hóa công đoạn sản xuất, giúp doanh nghiệp tiết kiệm khá nhiều chi phí về giá vốn, làm cho sản phẩm của Cty có tính cạnh tranh khá tốt trên thị trường về mặt giá cả (đặc biệt khi so sánh về chất liệu mà APPL sử dụng với Blackberry). Trong khi đó, hầu hết chi tiết máy của Blackberry vẫn được sản xuất ở những nước Châu Âu với chi phí đắt đỏ. Theo báo cáo mới nhất của Blackberry, biên lãi gộp của Cty là 34% thấp hơn so với mức 38% của APPL.

Nhân đây, cũng nói một chút về rủi ro khi nhà đầu tư giao dịch trên sàn chứng khoán nước ngoài, nơi không có biên độ giao dịch. Cổ phiếu trong phiên có thể tăng/giảm đột ngột lên đến vài chục %, trong bối cảnh được sài margin tối đa thì việc cháy tài khoản là bình thường. Nhưng qua việc này cũng cho thấy, mức độ bảo mật thông tin của những cty này khá là tốt, nếu ở VN, đảm bảo thông tin thế này đã rò rỉ, và giá cổ phiếu đã giảm trước ngày công bố thông tin rồi. 

Đến đây thì lại thấy dường như chứng trường Việt Nam “thị trường hiệu quả” hơn các thị trường khác các pác nhỉ J ? 

Nguồn: finandlife|yahoo finance

Tags:

Economics | Stocks

Hãy chuẩn bị đón nhận cuộc khủng hoảng tài chính sắp đến của Trung Quốc?

by finandlife26/06/2013 15:46

Trong series những bài phân tích liên quan đến những lo ngại gần đây về “khả năng xuất hiện một cuộc khủng hoảng mới ở Trung Quốc”. Chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu những bài viết quan trọng, qua đó giúp mọi người định hướng dòng thông tin phù hợp, với mong muốn “bức tranh chân thật nhất về chủ đề nóng này sẽ được hiểu đúng, hiểu đủ”.

Trong bài viết hôm nay, “Hãy chuẩn bị đón cuộc khủng hoảng tài chính sắp đến của Trung Quốc?”, finandlife cảm ơn bạn Huy Saito đã dịch tận tâm. Bài viết này phân tích tại làm sao mà lãi suất interbank Trung Quốc dựng ngược trong thời gian gần đây. Theo đó, những chuyển biến liên quan đến thông điệp thu hẹp gói QE3 của FED cùng với việc bùng nổ của các sản phẩm quản lý tài sản tại Trung Quốc và các ngân hàng Trung Quốc ngần ngại cho vay lẫn nhau làm cho nhà đầu tư lo ngại “rất nhiều nợ nần trong giai đoạn tăng trưởng mạnh của Trung Quốc trước đây không được hoạch toán vào sổ sách kế toán”. Và giờ đây, chính những khoản nợ này như một “bóng ma” hù dọa dân tài chính toàn cầu.

Chi tiết bài dịch.

Trong nền kinh tế toàn cầu như hiện nay, có nhiều điều bạn không biết và không hiểu, thị trường tín dụng Trung Quốc là một trong những điều như vậy.

Sau khi người đứng đầu Hội đồng quản trị của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ, ông Ben Bernanke, thông báo vào ngày thứ 4 rằng Cục đang chuẩn bị điều chỉnh chương trình mua trái phiếu quy mô lớn của họ, ngay sau đó, thị trường toàn cầu đã có những hiện tượng chao đảo, mà thậm chí gần đây nó còn xấu hơn nữa khi mà lãi suất tiền gửi liên ngân hàng của Thượng Hải đột ngột tăng cao. Lãi suất này cho thấy khả năng các ngân hàng sẵn sàng cho các ngân hàng khác vay mượn lẫn nhau, và mức tăng đột ngột của nó vào ngày Thứ Năm đã làm dấy lên lo ngại và sự sợ hãi rằng hệ thống ngân hàng của Trung Quốc đang ngày càng mỏng manh hơn mức mà Bắc Kinh đã từng nhận xét.

Một vấn đề ở đây là có rất ít thông tin về khối lượng của khoản nợ mà các ngân hàng Trung Quốc đang nắm giữ khi đất nước đang tăng trưởng mạnh về hạ tầng. Điều này dẫn đến sự sợ hãi một bong bóng tín dụng khổng lồ đang có nguy cơ vỡ ra. Nếu như chuyện này thật sự xảy ra, thì hậu quả sẽ rất khủng khiếp.

Những câu hỏi được đặt ra xoay quanh tình trạng sức khỏe của hệ thống ngân hàng Trung Quốc là liệu các tổ chức tài chính của nước này có nắm giữ quá nhiều khoản nợ trong thời gian quá nhanh? Và liệu nếu nền kinh tế của Trung Quốc đi chậm lại một chút có thể sẽ ngăn các con nợ không sử dụng tốt các khoản vay của họ hay không? Phần lớn sự tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc đã bị sụt giảm do có sự tăng giá của bất động sản, và nếu giá bất động sản tiếp tục tăng như thế này, thì không thể bỏ qua một viễn cảnh về sự sụp đổ của ngành ngân hàng, một viễn cảnh mà sẽ không hề giống với cuộc khủng hoảng tài chính ở Mỹ vào năn 2008.

Hãy nhìn biểu đồ về lãi suất mà nhiều người đang quan tâm, lãi suất tiền gửi liên ngân hàng Thượng Hải, hay SHIBOR

(Chú thích: Lãi suất repo là lãi suất chiết khấu mà ngân hàng trung ương sẽ mua lại các chứng khoán chính phủ từ ngân hàng thương mại, tùy theo mức cung tiền mà nó quyết định giữ nguyên trong hệ thống tiền tệ nước đó. Để tạm thời tăng cung tiền, ngân hàng trung ương sẽ giảm lãi suất repo này (để các ngân hàng có thể hoán đổi những chứng khoán này thành tiền mặt. Việc làm giảm cung tiền, ngân hàng trung ướng sẽ tăng lãi suất repo. Hoặc, ngân hàng này cũng có thể quyết định một mức cung tiền mà họ đề ra, và để thị trường quyết định lãi suất repo phù hợp. Từ repo có nghĩa  là sở hữu lại, mua lại.)

Charlene Chu, một nhà phân tích cấp cao về kinh tế Trung Quốc đang làm việc tại tổ chức xếp hạng tín dụng Fitch, gần đây bắt đầu nổi tiếng vì khả năng dự đoán những điều xấu sắp xảy đến đối với nền kinh tế Trung Quốc. Trong ngày thứ Sáu vừa qua, bà đã published một bản báo cáo dự đoán rằng trong 10 ngày cuối tháng sáu này, các ngân hàng Trung Quốc sẽ đối mặt với 250 tỷ dollars giá trị của những nghĩa vụ tài chính liên quan đến những sản phẩm quản trị tài sản. Sự do dự của các ngân hàng Trung Quốc không dám cho các ngân hàng khác vay mượn, đối với quan điểm của Charlene, cô cho rằng sự do dự này sẽ làm cho các ngân hàng này phải vất vả để đáp ứng các nghĩa vụ tài chính đó. Chu dự đoán rằng những sản phẩm quản trị tài sản này có thể sẽ có tổng giá trị khoảng 2 nghìn tỷ dollars, và vì những sản phẩm này có những khoản phải trả ngắn hạn, nên có thể sẽ dẫn đến việc các ngân hàng Trung Quốc sẽ phải đối mặt với sự thiếu hụt về vốn ngắn hạn nghiêm trọng, một viễn cảnh mà đã dẫn đến sự sụp đổ của Bear Stearns vào năm 2008. Đầu tuần này, Chu cũng đã xuất bản báo cáo miêu tả về bong bóng tín dụng Trung Quốc như một hiện tượng chưa từng thấy trong lịch sử kinh tế thế giới.

Nhưng áp lực đối với nền kinh tế Trung Quốc không chỉ diễn ra đối với chỉ Trung Quốc. Quyết định của ông Bernanke khi bắt đầu điều chỉnh chương trình kích thích quy mô lớn của Cục Dự Trữ Liên bang Mỹ cho thấy nền kinh tế toàn cầu sẽ sớm đối mặt với vấn đề thanh khoản. Chương trình điều chỉnh của Cục này, các nền kinh tế đang phát triển đã có dòng tiền mặt vào ồ ạt, tạo ra sự bùng nổ về tăng trưởng kinh tế gần đây tại Brazil và Thổ Nhĩ Kỳ. Sự kết thúc của chương trình này có thể là điều báo trước cho một sự biến động bất ngờ (hay còn gọi là Noise) có tác động khổng lồ đến vốn, làm cho dòng vốn rút ra khỏi các nền kinh tế đang phát triển và quay trở lại để phục vụ cho các nền kinh tế các nước phương Tây. Điều này góp phần làm cho thị trường Thổ Nhĩ Kỳ và Brazil suy giảm mạnh vài tuần lại đây.

Và việc này có thể sẽ mang đến tin xấu cho các ngân hàng Trung Quốc. Trong nhiều năm liền, người ta hồ nghi tăng trưởng kinh tế thần kỳ của Trung Quốc ẩn chứa trong đó những khoản nợ khổng lồ không được hoạch toán vào sổ sách kế toán. Kết quả là, không ai biết được Trung Quốc đang nợ bao nhiêu tiền trong quá trình thu được một tốc độ tăng trưởng kinh tế đáng ngạc nhiên trong thập kỷ vừa qua. Ben Bernanke tin rằng nền kinh tế Mỹ đang trong quá trình phục hồi, các nhà lãnh đạo của Trung Quốc đang cố gắng tìm ra giải pháp để giữ nguyên mức tăng trưởng nền kinh tế, một bài toán không hề dễ có lời đáp.

Những thông tin liên quan đến việc các ngân hàng Trung Quốc ngại cho vay mượn lẫn nhau chỉ tạo thêm nhiều tin xấu nữa trong dài hạn.

Tham khảo bài gốc ở đây

Nguồn: finandlife|Foreign Policy Magazine

 

Tags:

Economics

AUTOFEED

DISCLAIMER

Blog này phục vụ cho mục đích lưu trữ, tham khảo thông tin và thảo luận. Chúng tôi không đảm bảo tính chắc chắn và không chịu trách nhiệm khi người sử dụng thông tin từ website cho hoạt động đầu tư, mua bán chứng khoán của mình.

Designed by: Nguyễn Chí Hiếu