Anthony Bourdain ra đi vì tự vẫn

by finandlife09/06/2018 09:11

Nguồn: Huyền Chip

Anthony Bourdain, vị đầu bếp huyền thoại đã từng ngồi ăn bún chả với cựu tổng thống Obama ở Việt Nam và đã truyền cảm hứng cho bao nhiêu bạn trẻ với câu nói đầy cảm hứng về tuổi 22, vừa qua đời sáng nay. Nguyên nhân: tự vẫn.

Thế giới mất đi thêm một con người tuyệt vời trong cuộc đấu tranh vì sức khoẻ tinh thần. Nhân dịp này, mình khẩn thiết, khẩn thiết mong rằng những bạn nào đang cảm thấy bế tắc, đau khổ, không có đường ra, hãy tìm kiếm sự giúp đỡ từ gia đình, bạn bè, các tổ chức xã hội. Hãy nói ra những gì mình suy nghĩ để người khác có thể hiểu phần nào những gì bạn đang trải qua.

Và tất cả chúng ta, theo lời khuyên của Holly Butcher, có thể bỏ điện xuống hỏi những người mà chúng ta yêu quý: "Bạn có đang ổn không?"

Trích dẫn câu nói của Anthony Bourdain: "If you’re twenty-two, physically fit, hungry to learn and be better, I urge you to travel – as far and as widely as possible. Sleep on floors if you have to. Find out how other people live and eat and cook. Learn from them – wherever you go."

Tạm dịch:

“Nếu bạn 22 tuổi, khoẻ mạnh, khao khát học hỏi và tiến bộ, tôi khuyến khích bạn nên đi -- đi xa và rộng nhất có thể. Ngủ trên sàn nhà nếu bạn phải làm như thế. Tìm hiểu xem người ta sống, ăn, và nấu nướng như thế nào. Học hỏi từ con người -- bất cứ nơi nào bạn đến.”

-----

Cuộc sống có 2 hướng để con người lựa chọn, nếu phương đông cổ xưa chọn hướng đi về tâm hồn, nội tâm để khám phá thì phương tây chọn cách đi về vật chất, khoa học bên ngoài để khám phá. Thật khó để đồng thuận tất cả cái nào đúng cái nào sai, nó phụ thuộc vào góc nhìn của mỗi người.

Nhìn bề ngoài Anthony Bourdain gần như đạt được cả yếu tố phương tây và phương tây. 

Ông đi khắp thế giới, làm những việc mình thích, truyền đạt tình cảm yêu thương đến mọi người thông qua văn hóa, món ăn và cách nấu nướng. Sự xuất hiện trong những khung hình trên TV hay trên facebook được dàn dựng cẩn thận bởi những photographer chuyên nghiệp, họ chọn góc nhìn đẹp và lung linh nhất. Góc nhìn hoàn hảo được khai thác tối đa làm người xem có cảm giác an nhiên, tự tại.

Nhưng follow Anthony Bourdain lâu, tôi cảm giác sâu thẳm trong tâm hồn ông luôn có sự tranh đấu, không được an nhiên như những thứ mình thấy trên khung ảnh.

Ngưỡng mộ ông ấy, sự ra đi của ông làm cả thế giới thương tiếc. RIP ông.

FINANDLIFE

Tags:

StoriesofLife

Sau khi uống tạm nước lã chống đói, cậu bé vào lớp cất hộp cơm rỗng trên bàn thì điều kì diệu xảy ra

by life04/06/2018 11:15


Cậu bé nghèo mở hộp cơm trưa của mình ra và nó hoàn toàn trống rỗng, trong khi các bạn đều có đồ để thưởng thức vào giờ nghỉ giải lao.

Tiếng chuông reo lên, tất cả học sinh đều nhanh chóng lấy đồ ăn của mình ra trong sự háo hức.

Cũng như bao người khác, cậu bé lấy hộp cơm của mình ra.

Nhưng trong đó hoàn toàn trống rỗng.

Cậu đành âm thầm đi lang thang trong trường cho qua cơn đói.

Em biết gia đình mình không có điều kiện như các bạn nên đành lặng lẽ chấp nhận hoàn cảnh.

Vì cơn đói cồn cào, em đã uống tạm nước ngoài hành lang.

Sắp hết thời gian nghỉ trưa, cậu bé trở về lớp rồi vào chỗ của mình.

Vẫn với gương mặt buồn có chút mệt mỏi.

Như thường lệ, em cất hộp cơm đi để chuẩn bị vào tiết học.

Nhưng cậu bé phát hiện có điều gì đó bất thường vì hộp cơm nặng hơn lúc nãy.

Em bèn mở ra kiểm tra thì phát hiện ra điều kỳ diệu.

Đó chính là hộp cơm của em đã đầy ắp thức ăn với đủ loại màu sắc.

Sau đó, cậu bé đã nhận ra rằng các bạn cùng lớp đã chia sẻ thức ăn cho mình khi em ra khỏi lớp.

Mọi người đã nhận ra cậu bạn cùng lớp đang gặp khó khăn và cần sự giúp đỡ.

Tình yêu thương ấm áp này đã khiến cậu bé cảm kích và có niềm hy vọng vô hạn trong tương lai.

Câu chuyện cảm động trên chính là một clip quảng cáo của Kitchen ở Oslo, Na Uy – một liên doanh của Leo Burnett và Publici. Câu chuyện tuy đơn giản nhưng vô cùng sâu sắc và chạm được vào trái tim của nhiều người. Vậy nên clip gây đã được tiếng vang lớn, lan truyền mạnh mẽ và thu hút 120 triệu lượt xem trên mạng xã hội.

Cùng xem và lan tỏa những “hạt giống yêu thương” đến tất cả mọi người nhé:

Ý nghĩa của câu chuyện trên là khuyến khích xã hội, gia đình quan tâm hơn đến trẻ em kém may mắn. Bởi vì đôi khi đó chỉ là một chút giúp đỡ, nhưng nó có thể thay đổi cả cuộc đời của một con người. (st https://ins.dkn.tv)

Tags:

StoriesofLife

Hãy tìm người đàn ông khóc vì bạn, cười cùng bạn và nhìn bạn như cách Hoàng tử Harry nhìn Meghan

by life21/05/2018 15:36

Harry không chỉ là Hoàng từ nước Anh mà còn là "hoàng tử" đáng mơ ước của mọi cô gái trên đời này.

Hoàng tử Harry và nữ diễn viên Meghan Markle quen nhau qua một người bạn chung. Cả hai nhanh chóng trúng tiếng sét ái tình, quyết định hẹn hò và tuyên bố đính hôn vào tháng 11/2017.

Sau 6 tháng chuẩn bị, cuối cùng Hoàng tử Harry và Meghan Markle cũng chính thức tiến vào nhà nguyện George St. tại lâu đài Windsor, nên duyên vợ chồng từ đây.

Hoàng tử Harry đứng từ xa nhìn thẳng vào Meghan Markle - người phụ nữ với làn váy trắng yêu kiều, cười dịu dàng sau lớp khăn phủ đầu - đã trở thành khoảnh khắc đẹp nhất lễ cưới, minh chứng cho tình yêu chín muồi giữa hai người.

Meghan Markle diện váy cưới tinh khôi của thương hiệu Givenchy.

Hoàng tử Harry mỉm cười xúc động, trao cô dâu cái nhìn trìu mến.

 

Trước cô dâu yêu kiều, Harry trải qua vô vàn cảm xúc.

Hoàng tử 33 tuổi xúc động rơi lệ, ở giây phút này, sau bao thử thách tình yêu từ việc xuất thân thường dân của Meghan đến sự khó khăn khi đạt được đồng thuận của Nữ hoàng Elizabeth, cả hai rốt cuộc bước sang một mối quan hệ mới.

 

Hoàng tử Harry bùi ngùi không ngăn được cảm xúc bên phù rể là Hoàng tử William.

Vẻ xúc động của Hoàng tử Harry càng bộc lộ dần khi cha anh - Thái tử Charles - dẫn cô dâu bước vào lễ đường, đến tận nơi rồi trao người phụ nữ quan trọng trong cuộc đời cho anh.

Do bố của Meghan vừa trải qua ca mổ tim nên Thái tử Charles đã thay ông dẫn cô dâu vào lễ đường. Đây là khoảnh khắc hiếm có suốt lịch sử tổ chức hôn lễ tại Hoàng gia Anh bởi nếu không đi cùng người thân, cô dâu thường chỉ đơn độc tiến đến chú rể. 

Hoàng tử Harry nói một câu: “Cảm ơn cha”.

 

Do bố của Meghan không đủ sức khoẻ nên Thái tử Charles dẫn cô dâu vào lễ đường.

Khoảnh khắc thậm chí còn ngọt ngào hơn khi Meghan Markle đến bên cạnh anh, nở nụ cười rực rỡ. Harry nói với cô:

“Trông em rất tuyệt vời. Anh thật may mắn”.

Cả hai bắt đầu tách ra từ tối 18/5, Harry ở Coworth Park với Hoàng tử William còn Meghan ở lại với mẹ Doria Ragland tại Cliveden House.

 

 

Theo truyền thống hoàng gia, chú rể sẽ không thấy được cô dâu cho đến khi cô bước vào lễ đường cùng chiếc váy cưới bí mật. Harry tuân thủ truyền thống này và anh không khỏi xúc động khi gặp lại Meghan Markle với một vai trò mới - vợ của anh.

  

 

Trong hôn lễ thế kỷ của Hoàng tử Harry và Meghan Markle, diễn thuyết về sức mạnh tình yêu được nhấn mạnh không ít lần. Một hoàng tử 33 tuổi, quyết yêu và lấy người phụ nữ da màu bình thường 36 tuổi và đã qua một lần đò, là minh chứng sống động về sức mạnh tình yêu đó.

 

Cách anh nhìn cô, khóc vì cô rồi cười cùng cô, càng khiến người ta tin rằng, trên đời này “hoàng tử” là có thật.

 

Hãy tìm và yêu một “hoàng tử” đối xử với bạn như cách Hoàng tử Harry dành cho Meghan Markle nhé!(St http://lostbird.vn)

Tags:

StoriesofLife

Rules

by finandlife19/05/2018 16:22

Dù làm công việc gì, trong môi trường như thế nào thì cũng hãy nhớ những nguyên tắc này:

Nguyên tắc 1: Công việc không nuôi người nhàn hạ, tập thể không nuôi những kẻ lười.

Nguyên tắc 2: Vào một đơn vị làm việc, đừng chỉ chăm chăm vào việc kiếm tiền, trước tiên hãy học sao cho mình đáng tiền.

Nguyên tắc 3: Không có ngành nào là dễ kiếm tiền cả.

Nguyên tắc 4: Làm việc, không có nơi nào là thuận lợi cả, ức chế bực dọc là chuyện bình thường.

Nguyên tắc 5:

- Không kiếm được tiền, thì kiếm được kiến thức.

- Không kiếm được kiến thức thì kiếm được kinh nghiệm.

- Không kiếm được kinh nghiệm, thì kiếm được trải nghiệm.

- Khi kiếm được những thứ trên rồi, thì không sợ không kiếm được tiền.

Nguyên tắc 6: Chỉ khi thay đổi thái độ của bản thân, ta mới có thể thay đổi được chỗ đứng của mình trong xã hội. Chỉ khi thay đổi thái độ làm việc của bản thân, ta mới có được vị trí cao trong nghề nghiệp.

Nguyên tắc 7: Nguyên nhân khiến con người ta cảm thấy mơ hồ chỉ có một. Đó chính là trong những năm tháng mà đáng ra ta nên phấn đấu, nên làm việc chăm chỉ thì ta lại nghĩ quá nhiều, nhưng lại làm quá ít!

Hãy luôn nhớ: Làm việc bằng cái tâm!

Không có ai vừa sinh ra đã có thể đảm nhiệm được việc quan trọng, mà bất cứ ai cũng đều bắt đầu từ những việc giản đơn, bình thường nhất. Hôm nay bạn dán lên mình một cái mác thế nào, có lẽ sẽ quyết định liệu ngày mai bạn có giữ được vai trò quan trọng hay không. Mức độ để tâm, lo lắng cho công việc ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả làm việc, bất kỳ một công ty nào cũng đều rất cần những người tích cực, có trách nhiệm và chủ động trong công việc.

Những người xuất sắc không bao giờ là người bị động, đợi người khác sắp xếp công việc cho mình, mà họ luôn là người chủ động tìm hiểu việc mà mình nên làm, rồi dốc hết sức để hoàn thành tốt công việc ấy.

-st-

Tags:

StoriesofLife

Bầu trời tự do

by life16/05/2018 16:16

Nơi những đôi cánh tự do của con người được mơ ước về những điều bao la nhất. Nơi mầu xanh thăm thẳm như kéo dài mãi trong ánh mắt của những kẻ mộng mơ. Một mầu xanh ngút ngàn của sự vĩnh cửu...

***

 

Tôi vẫn hay nhìn về nơi xa xôi trên bầu trời trong những lúc buồn nhất của cuộc đời mình. Không dám nghĩ về một ai đó đã từng đi qua trong đời tôi vì thật sự trong những giây phút ấy điều tôi mong muốn chỉ là dù ở nơi xa xôi ấy điều gì có đang đến tôi cũng sẽ chấp nhận không trốn tránh. Được đối diện với những thứ không bao giờ biết trước được có lẽ là một cái cảm giác rất lạ mà có lẽ rằng suốt cuộc đời mình tôi vẫn khao khát được cảm nhận. Cuộc sống này nếu không biết trước điều gì sẽ đến có khi cũng là một niềm hạnh phúc.

 

Hồi còn bé tôi vẫn ước mơ mình có một đôi cánh để có thể bay lượn trên bầu trời rộng lớn kia. Có lẽ đó là cảm nhận về sự tự do trong suy nghĩ của tôi. Tự do được đi tới nơi mình muốn, tự do được nhìn ngắm từ một nơi rất cao xuống những con người bé nhỏ. Và mãi cho tới tận khi mình lớn tôi mới biết rằng để có được sự tự do lại khó đến như vậy. Nhìn những cánh chim bay tôi mới nhận ra rằng ở nơi bầu trời đó còn biết bao điều tôi vẫn chưa từng biết đến, chưa thể hiểu được. Giá trị thực sự và như thế nào mới là tự do? Tôi sẽ phải tự đi tìm câu trả lời cho chính cuộc đời mình.

 

Tự do vốn không phải đơn giản là làm điều mình thích, làm những thứ mình muốn hay sống một cuộc sống mà không vướng bận một điều gì. Tự do thực sự là khi tôi có thể cảm nhận rằng trong một phút giây nào đó của cuộc đời mình tôi có thể ngồi lặng yên và nhắm mắt ngủ quên mà không thấy lo lắng hay phiền muộn nào trong lòng cả. Tự do thực sự là khi mình đã làm tất cả mọi thứ mình có thể và ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm rồi chợt nhủ với lòng rằng mình đã làm được tất cả những gì mình có thể rồi, phần còn lại hãy để thời gian trả lời. Tự do là khi một ngày nào đó thôi theo đuổi những thứ xa xôi vốn không thuộc về bản thân, những thứ mà mình phải gồng mình lên để níu giữ hay tranh giành với đời. Tự do là khi vào phút giây cuối cùng của cuộc đời mình tôi vẫn có thể nở nụ cười thanh thản trên môi. Không còn nuối tiếc một điều gì trong đời.

 

Những con người trong cuộc đời vẫn hàng ngày sống trong biết bao rào cản, trách nhiệm và lương tâm. Họ có thể đạt tới sự tự do như những cánh chim không? Tôi nghĩ rằng tôi và họ hoàn toàn có thể có được sự tự do đó. Tôi vẫn hay thắc mắc rằng tại sao khi nhìn những con chim có thể đứng vững trên những cành cây rất mong manh, những chiếc lá nhỏ bé. Và rồi tôi nhận ra rằng điều đã khiến cho những con chim đó có thể đứng vững trong những hoàn cảnh tưởng chừng như sắp ngã tới nơi đó là sức mạnh của lòng tin. Những chú chim đó chúng không đặt niềm tin vào cành cây hay chiếc là mà lòng tin thực sự nằm ở đôi cánh luôn sẵn sàng bay lên trên bầu trời. Con người nếu có thể luôn tin tưởng vào chính bản thân mình, tin tưởng vào những thứ mà họ yêu thương thì họ sẽ đứng vững trong cuộc đời này. Với tất cả sự tự do và niềm kiêu hãnh.

 

Bầu trời hay nói cách khác nó chính là cái thế giới nhỏ bé của mỗi con người có lẽ rằng không thể nào như nhau. Bầu trời trong mắt những đứa trẻ hạnh phúc là một thế giới chỉ có ba và mẹ cùng với sự yêu thương. Tôi có thể nhìn thấy những ánh mắt xanh thăm thẳm đang háo hức nhìn về phía xa xôi của chúng với biết bao niềm tin yêu vào cuộc sống. Tôi rất thích nhìn bầu trời trong đôi mắt của những đứa trẻ đang hồn nhiên nô đùa. Một mầu xanh thăm thẳm với biết bao niềm tin yêu vào cuộc sống. Nó trong xanh hơn bất cứ thứ gì tôi từng biết vì bởi lẽ trong những trái tim đó chúng chỉ biết cảm nhận bằng tất cả những niềm hân hoan hạnh phúc. Có lẽ rằng bầu trời đó là thứ mà dù lớn như thế nào đi nữa chúng ta cũng từng có lúc mơ về những tháng ngày hạnh phúc đã qua ấy. Còn trong mắt những đứa trẻ chưa từng biết đến đầy đủ và hạnh phúc thì bầu trời đó thật sự u tối vì những đói khát và thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần. Và rồi khi lớn lên đó là quãng thời gian u tối nhất trong cuộc đời, những tháng ngày thật sự đáng quên.

 

Bầu trời trong mắt những người mơ mộng cũng chẳng giống như trong mắt của những người không có quyền mơ mộng, không có quyền hi vọng. Nhưng tôi biết rằng dù thế nào đi nữa thì mỗi người cũng đều có bầu trời của riêng mình. Chỉ là để có thể chạm tới bầu trời của những người đã trải qua khó khăn và đau khổ sẽ không dễ dàng một chút nào cả. Cần và cần rất nhiều sự quan tâm và chờ đợi vì thật sự bầu trời của họ rất bé nhỏ. Tôi có thể nhận ra rằng trong chuyện tình cảm, thế giới của một người nổi bật thì có rất nhiều người quan tâm để ý. Còn thế giới của một người đã trải qua rất nhiều đau khổ thì lại quá bé nhỏ, chẳng có ai cả chí có mỗi một người thôi. Một người thôi đã khiến cho họ dường như muốn dành tất cả những nỗi đau khổ của mình đã trải qua để mang tới cho người mình yêu thương những hạnh phúc từ tất cả những nỗi đau đó. Những bầu trời của sự tha thứ, tha thứ cho chính cuộc đời mình.

 

Tôi nghĩ có lẽ bầu trời nào ban đầu cũng rất trong xanh, và nó sẽ còn xanh mãi mãi nếu như chúng ta luôn hướng về phía những ánh mặt trời kia. Mỗi ngày qua đi chúng ta sẽ để lại những ký ức trong bầu trời của mình một chút, một chút hạnh phúc nhỏ bé thôi. Để cho những nỗi buồn xa xăm kia trôi dần vào quên lãng. Cuộc sống sẽ phải tiếp tục dù muốn hay không, dù đau khổ hay tổn thương như thế nào đi chăng nữa cũng vậy. Nếu trái đất chỉ là một hạt cát trong vũ trụ bao la này thì một nỗi buồn của một con người có đáng là bao. Đừng vì một quãng thời gian u tối nào đó mà quên rằng bầu trời vẫn luôn như vậy, sau những cơn bão dù to lớn đến thế nào đi nữa thì bầu trời sẽ quang đãng hơn cả trước kia.

 

Qua biết bao giông bão, thăng trầm của cuộc đời chính mình tôi thực sự thích cái cảm giác bình yên khi nhìn về quá khứ. Với biết bao niềm kiêu hãnh khi biết rằng khi trong cái thế giới đó tôi đã làm và sống một cuộc sống của chính mình. Mọi thứ đã qua chỉ còn lại một bầu trời với biết bao ký ức. Dù buồn vui hay đau khổ như thế nào đi chăng nữa thì đó cũng là những tháng ngày mà tôi không muốn lãng quên vì có lẽ rằng nếu được làm lại một lần nữa tôi sẽ vẫn làm y nguyên như vậy mà thôi. Vì quá khứ không có gì để làm lại nếu như hiện tại chúng ta đã sống một cuộc sống không hối tiếc điều gì cả. Như một câu nói mà tôi từng biết- "Đừng để trái tim mình là con đường mà ai cũng có thể đi qua. Hãy biến nó thành bầu trời, nơi mà ai cũng sẽ phải mơ ước". (st truyenngan.com.vn)

 

Tags:

StoriesofLife

AUTOFEED

DISCLAIMER

Blog này phục vụ cho mục đích lưu trữ, tham khảo thông tin và thảo luận. Chúng tôi không đảm bảo tính chắc chắn và không chịu trách nhiệm khi người sử dụng thông tin từ website cho hoạt động đầu tư, mua bán chứng khoán của mình.

Designed by: Nguyễn Chí Hiếu