How to Read Financial News: Tips from Portfolio Managers

by finandlife10/08/2016 08:18

Three Questions to Ask

Is the article based on data or opinion?

Is it descriptive of past conditions or predictive of the future?

Does the article have a testable hypothesis?

Best Practices

Understand the Consensus

Seek Disagreement

Question the Narrative

Respect the Data: Charts, tables, and numbers are good places to start for corporate results and economic data. Always check the primary source when possible. “My models are based on data, so I prefer charts to commentary,” Gerstein noted.

Avoid Partisan Interpretation: Turn off your political bias when you read and interpret the news, and be wary of commentators who have political agendas.

Develop Your Own Framework: Before you read the news, you must have your own framework in place for decision-making. Otherwise, you’ll be unduly influenced by what you read. As Ed Stavetski, founder of PCM Partners LLC, put it, “You must have an independent view of the markets or the media will force a view upon you.”

 

blogs.cfainstitute.org

Tags:

StoriesofLife

25 Years of Learning and Laughter

by Michael06/07/2016 15:04

By Bill Gates  | July 5, 2016

I don’t remember the exact day I first met most of my friends, but with Warren Buffett I do. It was 25 years ago today: July 5, 1991.

I think the date stands out in my mind so clearly because it marked the beginning of a new and unexpected friendship for Melinda and me—one that has changed our lives for the better in every imaginable way.

Warren has helped us do two things that are impossible to overdo in one lifetime: learn more and laugh more.

Over the last quarter-century of our friendship, we’ve done a lot of both. Melinda and I often find ourselves recounting some gem of wisdom Warren shared with us, or, chuckling when we recall something funny he said or did.

To mark the anniversary of our friendship, I thought I would share some of my favorite memories of our time together.

An Awkward Start: At first glance, Warren and I may seem like a mismatch. I’m a technology nerd. He’s an investor who doesn’t use email. In fact, I never expected to be friends with him.

In 1991, when my mother called me to come out to our vacation home on Hood Canal to meet a group of friends, including Warren, I didn’t want to go. I told her I was too busy at work. Warren would be interesting, my mother insisted. But I wasn’t convinced. “Look, he just buys and sells pieces of paper. That’s not real value added. I don’t think we’d have much in common,” I told her. Eventually, she persuaded me to go. I agreed to stay for no more than two hours before getting back to work at Microsoft.

Then I met Warren. He started asking me some questions about the software business and why a small company like Microsoft could expect to compete with IBM and what were the skillsets and the pricing. These were amazingly good questions that nobody had ever asked. We were suddenly lost in conversation and hours and hours slipped by. He didn’t come across as a bigshot investor. He had this modest way of talking about what he does. He was funny, but what impressed me most was how clearly he thought about the world. It was a deep friendship from our very first conversation.

Oreos for Breakfast: One thing that was surprising to learn about Warren is that he has basically stuck to eating what he liked when he was six years old. He did move past baby food, of course, but he mostly eats hamburgers, ice cream, and Coke. (That’s one reason it’s so fun to go out to dinner with him.) I remember one of the first times he stayed at our house and he opened up a package of Oreos to eat for breakfast. Our kids immediately demanded they have some too. He may set a poor example for young people, but it’s a diet that somehow works for him.

“We love what you’ve done with the dining room, Warren!” When Warren invited Melinda and me to stay at his house in Omaha for the first time, he gave us a tour. When we got to the dining room, we saw that there were no seats on the chairs. Warren was as surprised as we were. “What’s going on?” he said, examining his chairs. Eventually, he learned that the cushions had been removed months before to get reupholstered, but he had not noticed until then. (He must have been eating his Oreos and ice cream in the kitchen.) We’ve been laughing about that visit ever since.

For World-Class Advice, Press 2: At my office I have just two numbers on speed dial: my home and Warren. If Warren has time for a call, it’s the highlight of my week. I’m constantly learning things from him. Warren and I love to talk about companies, politics, world events, and new innovations. And it’s really exciting to have somebody who's studying these things with a bit of a different background. He’s got that economic investor’s eye and I have much more of a technologist’s eye towards things. As trustee of our foundation, Warren is an amazing thought partner to Melinda and me. When faced with a challenge, we often ask ourselves, “What would Warren do?” It usually leads us to the best answer. Warren and I are mostly peers, but sometimes he is so much wiser than I am, he’s like a father figure to me.

Emotionally Invested: Warren earned a reputation as the “Oracle of Omaha” for his shrewd approach to investing in business. But he’s equally gifted at investing in people. I’m always amazed how he is able to draw people in and make it fun for them to learn from him. Even though he keeps up a hectic schedule, Warren finds time to nurture friendships like few other people I know. He picks up the phone and calls to say hello. He regularly sends articles he’s read in the mail that he thinks Melinda or I will find interesting.

I’ve learned many things from Warren over the last 25 years, but maybe the most important thing is what friendship is all about. It’s about being the kind of friend you wish you had yourself. Everyone should be lucky enough to have a friend who is as thoughtful and kind as Warren. He goes out of his way to make people feel good about themselves and share his joy about life.

To this day, every time I go to Omaha (which I try to do whenever I can), Warren still drives out to the airport to pick me up.

It’s a small gesture, but it means the world to me. I’m always impatient for the plane doors to open because I know Warren will be waiting with a new story or a joke and I’ll be learning and laughing with him all over again. 

Thanks for your friendship, Warren. It’s been an amazing 25 years. I look forward to making many more memories with you in the years ahead.

Tags:

StoriesofLife

Gia đình nhỏ đón thành viên mới

by finandlife22/06/2016 09:30

Tags:

StoriesofLife

Hãy để bí kíp của anh chàng thông thạo 11 thứ tiếng tiếp lửa khám phá ngoại ngữ của bạn

by Life17/06/2016 09:15

Luca Lampariello, anh chàng 35 tuổi với câu nói “ Tôi không sống để học ngôn ngữ, tôi học ngôn ngữ để sống một cuộc sống tốt hơn”đã biến cái tưởng không thể thành có thể qua việc thông thạo 11 thứ tiếng.

Hè này hãy để "bí kíp" của anh chàng thông thạo 11 thứ tiếng tiếp lửa cho hành trình khám phá ngoại ngữ của bạn.

"To have another language is to possess a second soul." ‒ Charlemagne - Có thêm một ngoại ngữ cũng chính là thêm cho mình một tâm hồn, mở thêm cho mình một cánh cửa cơ hội mà trước đây rào cản ngôn ngữ chính là vấn đề để bạn tiếp cận, khám phá, hiểu thêm thế giới với nó. 

Khi một ai đó được tiếp xúc với người nói trôi chảy nhiều thứ tiếng, điều đầu tiên hầu hết sẽ phản ứng sẽ là mắt chữ O mồm chữ A vì kinh ngạc và ngưỡng mộ không hề nhẹ. Một ngôn ngữ đã khó đừng nói đến hai ba hay thậm chí là con số 11 thì đúng là khó mà hình dung được. Nhưng Luca Lampariello, anh chàng 35 tuổi với câu nói: "Tôi không sống để học ngôn ngữ, tôi học ngôn ngữ để sống một cuộc sống tốt hơn"đã biến cái tưởng không thể thành có thể qua việc thông thạo 11 thứ tiếng.

Vậy bạn đang cảm thấy khó khăn và muốn dừng lại hay e ngại khi mới bắt đầu học thêm một ngoại ngữ mới thì hãy để những bài học kinh nghiệm được Luca áp dụng trên từng chặm đường khám phá một ngoại ngữ mới tiếp động lực cho bạn.

1/ Ngôn ngữ có thể không được dạy, nhưng nó có thể được học. Quá trình này sẽ thuận tiện hơn rất nhiều nếu có được sự trợ giúp từ một ai đó hay một điều gì đó. Hãy tìm một sự hướng dẫn chứ không phải phụ thuộc hoàn toàn vào một thầy giáo.

2/  Một ngôn ngữ là một cánh cửa dẫn đến toàn thế giới nơi mà toàn bộ giá trị sẽ được khám phá. Vì vậy, hãy mở lòng và yêu, có thể với một ngôn ngữ, với một đất nước, với ai đó hay thậm chí là một món ăn. Không có gì tuyệt vời hơn là tìm thấy động lực cho mình.

3/ Nếu bạn đã tìm thấy một phương pháp học yêu thích và hiệu quả thì hãy bắt đầu ngay với một ngôn ngữ bất kỳ. Bởi không có một phương pháp nào tốt nhất để áp dụng cho việc học một ngoại ngữ mà chỉ có thể học tốt nhất khi có một phương pháp học phù hợp và hiệu quả với bản thân. Nếu chưa có thì hãy tiếp tục đi tìm và trên tất cả: thử nghiệm.

4/ Việc học ngôn ngữ sẽ mang đến những nhận thức sâu sắc trong tâm trí về tiếng mẹ đẻ. Nên nếu bạn học một ngôn ngữ có quan hệ ruột rà hay tương tự với tiếng mẹ đẻ của mình, hãy bắt đầu với kỹ năng nói đầu tiên, đơn giản vì ngôn ngữ là sự cọ xác nên khi nói dễ dàng hình dung hơn nhiều so với việc áp dụng các kỹ năng khác trước.

5/ Không có một ngôn ngữ nào là vô dụng cả, vì không sớm thì muộn thì tất cả sẽ điều hữu ích cho cuộc sống của bạn. Do đó, đừng để người khác quyết định thay cho bạn phải học gì và sẽ làm gì. Hãy để đam mê và niềm tin của bản thân dẫn lối.

6/ Học thêm một ngôn ngữ cũng chính là tạo thêm cho mình một tâm hồn, bạn sẽ có khả năng truy cập vào cách suy nghĩ của người khác cũng như bị hấp dẫn bởi một nền văn hóa nào đó nơi mà bạn hiểu họ đang nói gì. Nếu một ngôn ngữ mang một phong cách riêng và có thể nói là khó khăn để nắm bắt ngay thì hãy thực hành nhiều hơn từ việc phát âm chuẩn từ khi bắt đầu nhằm tránh hình thành thói quen xấu sau này.

7/ Nếu bạn đang có ý định từ bỏ việc học một ngôn ngữ nào đó, ngay bây giờ hãy tích cực tìm kiếm một mồi lửa có thể đôt cháy lại khao khát học ngoại ngữ  bên trong bạn. Đến một đất nước nào đó, gặp một ai đó, xem một bộ phim hay thực hiện một đoạn video trên Youtube hay bất cư điều gì để bạn lấy lại nguồn cảm hứng.

8/Nếu bạn có thể sắp xếp thời gian biểu và có đủ năng lượng cho hành trình học tập của mình  thì đừng ngại học song hành hai ngôn nhữ cùng một lúc.

9/ Du lịch chính là một nguồn động lực tuyệt vời. hãy đi bất cứ nơi đâu, bất cứ nơi nào nếu bạn có thể, nó sẽ mở cánh cửa và thúc đấy bạn vào hành trình đi tìm niềm hứng thú học ngoại ngữ.

10/ Đừng để bị kiếp sợ trước danh tiếng của một ngoại ngữ, hãy vượt qua khỏi ranh giới đó bởi bạn sẽ nhận ra nhiều điều tốt đẹp ở phía sau hàng rào.

11/ Một vài ngôn ngữ có những đặc điểm hoàn toàn khác biệt so với việc học những ngôn ngữ còn lại nên hãy linh động và thích nghi bằng cách điều chỉnh phương pháp học của bạn. Nếu nó không hiệu quả, thay đổi hay làm lại từ đầu chứ không bao giờ nghĩ đến hai từ "bỏ cuộc".

12/ Khám phá ra một phương pháp học ngoại ngữ là một điều tuyệt vời nhất mà bạn có. Không đơn giản là chỉ ngồi ở nhà dành thời gian vào bảng động từ mà hãy học bằng cách trải nghiệm cuộc sống bên ngoài.

Việc học ngoại ngữ không chỉ là một hành động thể hiện niềm đam mê, tình yêu đối với bản thân những ai muốn học hỏi mà nó còn giúp ta khám phá được thế giới muôn màu ở ngoài kia cũng như khám phá nhiều đặc điểm tính cách tồn tại trong con người bạn vậy. Luca nói "Tôi đồng ý là học ngoại ngữ rất tuyệt nhưng tôi thách thức những giả định rằng nó khó". Vậy câu châm của bạn là gì, hãy suy nghĩ từ bây giờ bằng cách khám phá qua việc học thêm một ngoại ngữ. (St Theo Võ Vi Phương / Trí Thức Trẻ-kenh14.vn)

Tags:

StoriesofLife

Bài học cuộc sống từ một ông lão mù

by Life13/06/2016 15:16

Hóa ra, mù lòa không có nghĩa là không nhìn thấy tất cả mọi thứ. Ông lão mù lòa hàng xóm đã dạy cho tôi một điều rằng: Trên đời này chẳng có ai mù lòa cả, những thứ mà chúng ta muốn nhìn thấy, dù là dùng mắt hay tâm hồn đều sẽ nhìn thấy được

Khu nhà tôi đang sống có một ông lão mù. Ông lão mù sống ở đây từ rất lâu rồi, nhưng mãi đến gần đây tôi mới phát hiện ra sự tồn tại của ông. Mẹ tôi bảo, ông chỉ sống một mình, suốt ngày lại ru rú trong nhà mà tôi lại đi học nhiều nên có lẽ là chưa thấy ông bao giờ. Bỗng nhiên vài ba hôm nay, ông ra ngoài nhiều hơn mọi khi.

Một sáng chủ nhật, tôi ở nhà phụ mẹ đi chợ, nấu cơm cho cả gia đình. Lúc mẹ nhờ tôi ra tiệm tạp hóa đầu phố mua hộ mẹ chai nước tương, tôi nhìn thấy ông lão mù lòa quen thuộc đang ngồi bệt bên vỉa hè, đôi mắt dù mù lòa nhưng lại có vẻ đang nhìn thứ gì đó rất xa xăm. Vì vừa đi vừa quan sát, tôi vô tình vấp té xuống gần chỗ ông lão. Ông lão nghe tiếng "bịch", liền ngồi bật dậy và quờ quạng. Tôi đứng dậy ngay và bỗng nhiên nắm lấy tay ông lão.

"Ông ơi, con không sao".

Nghe tiếng tôi nói trấn an, ông lão đứng khựng lại rồi từ tốn ngồi xuống vị trí cũ của mình.

"Đi đứng phải cẩn thận nhé cháu gái.".

Nói rồi ông lão thở dài, tiếp tục điệu bộ nhìn lên trời cao như thể mình đang thấy tất cả mọi thứ. Khi đó, tôi đã buột miệng hỏi:

"Ông đang nhìn gì vậy ạ?".

"Nhìn tất cả những thứ mà ta muốn thấy".

Bài học cuộc sống từ một ông lão mù - Ảnh 2.

Tôi ngập ngừng, ngồi lại xuống cạnh bên ông lão lúc nào không hay. Như cảm nhận được tôi đang ngồi bên cạnh, ông lão mỉm cười, rồi hỏi tôi:

"Cháu gái hẳn là đang nghĩ ta là một người kì cục. Vì một kẻ mù lòa thì làm sao nhìn thấy được gì cơ chứ?".

Tôi lắc đầu, chợt nhận ra ông lão sẽ không thấy được điệu bộ này của tôi nên tôi phải dùng ngôn từ diễn tả: "Dạ không…".

"Thực ra, một đôi mắt mù lòa không nói lên được những gì mà người ta nhìn thấy. Đôi mắt có thể giúp cháu nhìn được những điều cháu muốn thấy, nhưng cảm nhận nó thì cần có tâm hồn. Cháu vẫn đang sở hữu cả hai điều tuyệt diệu này, nhưng ta thì chỉ còn có một. Dẫu là thế, ta vẫn còn may mắn khi sở hữu một tâm hồn có thể nhìn được nhiều thứ mà một đôi mắt chưa chắc sẽ nhìn thấy".

Ông kể thêm cho tôi nghe về chuyện của ông. Thì ra bấy lâu nay ông không sống một mình mà sống với một cái đài radio cũ kĩ. Hằng ngày, ông cầm trên tay tấm ảnh chụp chung cùng người vợ quá cố, nghe radio từ sáng đến tối. Những tin tức, bản nhạc hay ho cũng được ông cảm nhận bằng tâm hồn. Nghe thật bình yên biết bao nhiêu. Tôi cảm thán có lẽ cuộc sống một mình của ông không hề cô đơn mà cũng bình yên biết bao nhiêu.

Ông hẳn là một người lạc quan, và tôi cho rằng tâm hồn của ông còn nhìn thấy được nhiều thứ hơn những người còn đầy đủ đôi mắt không thể thấy. Ông còn kể tôi nghe thêm nhiều chuyện, về cuộc đời của ông, về chuyện đời, những thứ ông đã nghe và cảm nhận qua chiếc đài radio cũ kĩ. Nhịp sống hằng ngày trôi qua, ông cũng nương theo thời gian mà cảm nhận cuộc sống. Ông thật là một ông lão giàu có về tâm hồn dù hai mắt không nhìn thấy gì. Từng câu từng chữ ông nói đều đi vào đầu tôi một cách thật dễ dàng và sâu sắc. Tôi gần như ghi nhớ tất cả mọi thứ mà ông đã nói.

Kể từ đó, tôi thường xuyên sang thăm nhà ông lão, cùng ông nghe radio và nghe ông kể những câu chuyện hay ho về cuộc đời ông, cả cuộc đời của những người khác mà ông biết nữa. Nhờ ông, tôi biết trân trọng những điều mình đang có, từ đó cảm nhận được cuộc đời luôn thay đổi từng giây từng phút này một cách sâu sắc hơn.(st kenh14.vn)

Tags:

StoriesofLife

AUTOFEED

DISCLAIMER

Blog này phục vụ cho mục đích lưu trữ, tham khảo thông tin và thảo luận. Chúng tôi không đảm bảo tính chắc chắn và không chịu trách nhiệm khi người sử dụng thông tin từ website cho hoạt động đầu tư, mua bán chứng khoán của mình.

Designed by: Nguyễn Chí Hiếu