3 tuổi phải ăn thịt sống cầm hơi, trộm cắp đầu đường xó chợ, và một thứ đã khiến đời anh sang trang

by life20/09/2017 14:10

3 tuổi, đó là lần đầu tiên anh ăn thịt sống. Anh bị bỏ ở nhà một mình, chẳng có ai cả và miếng thịt kẹp hamburger đó là thứ duy nhất còn lại trong tủ lạnh.

Khi anh ấy lên 5, một đêm nọ căn nhà bị kẻ trộm đột nhập, anh thấy một người cô trong nhà bị đánh đến thừa sống thiếu chết.

Lần đầu tiên anh chuyển nhà, cái vali của anh chính là cái túi đựng rác. Đến lần thứ hai , thứ ba, thứ tư hay thứ năm… anh chẳng tha thiết mang theo bất cứ thứ gì cả.

Anh chưa từng chụp một tấm hình nào trong đời. Chưa từng có món đồ chơi yêu thích. Cũng chẳng có quần áo cũ lúc bé.

Anh không nhớ mình từng có kỷ niệm Giáng sinh hay ngày sinh nhật nào. Anh nói, tôi là người đã tặng món quà đầu tiên cho anh ấy.

Có nhiều lúc, anh đột nhiên sẽ nói về những chuyện lúc xưa, thứ mà bình thường anh chẳng thể nhớ được. Và những câu chữ của anh cứ thế mà tuôn ra nhanh đến mức anh chẳng kịp ngồi xuống nữa. Chúng tôi gọi đó là một “cơn bão”. Những lần như vậy, tôi cảm giác như lòng mình thắt lại, phải cố kiềm chế để không rơi nước mắt bởi tôi biết, anh ấy không cần sự thương hại, anh chỉ cần được lắng nghe.

Đã nhiều năm rồi anh ấy không còn phải chịu đựng những cơn đói nữa. Mỗi tối anh đều ngủ trên chiếc giường êm ái, bên cạnh tôi, người phụ nữ yêu anh rất nhiều. Nhưng những đôi giày dù đã cũ, anh vẫn không cho tôi được vứt đi.

Cậu bé lạc lõng ấy. Trước khi những bộ quần áo cũ kỹ từ mấy người anh họ truyền lại thì cậu bé đã cao lớn hơn thế rồi. Câu bé ấy có thể mở được bất cứ ổ khóa cửa nào, bởi vì đó là "nghề" của cậu.

Cậu bé ấy trên đời này chỉ có một nỗi sợ duy nhất là quỷ dữ, bởi vì cậu đã từng nhìn thấy hắn trong đôi mắt của những người đàn ông, phụ nữ mình từng gặp ở xung quanh nhà. Những đôi mắt ẩn chứa sự ác độc, thù hằn và những tia máu đỏ rực trong làn khói mờ mịt phun ra từ những chiếc ống hơi bị vỡ trên khu phố.

Ấy vậy mà, cậu bé bằng cách nào đó, đã vượt qua được tất cả. Cậu bé ấy đã cho tôi thứ tôi yêu nhất trên cuộc đời này…

Con gái chúng tôi có một thứ mà nó rất yêu thích. Đó là chú thỏ tên Bernie, ở cửa hàng Easter Bunny. Thỏ Bernie đã đến nhà chúng tôi 4 lần để rải những quả trứng phục sinh trong vườn nhà.

Con chúng tôi đi ngủ đúng giờ và có hàng trăm tấm hình không thể nào in hết ra nổi. Con có một ngôi nhà ấm áp với đầy đủ áo quần nên chắc chắn con bé sẽ chẳng cần phải lộn trái áo lại để mặc, vờ như áo vừa được giặt hay đây không phải là chiếc áo mới vừa mặc hôm qua. Cơn đói của con sẽ được đáp ứng bằng các loại snack hữu cơ. Nước mắt của con sẽ được lau sạch bằng những cái ôm yêu thương và lời an ủi nhẹ nhàng của bố mẹ.

Con được đi máy bay. Con có thể gọi thức ăn từ nhà hàng. Con còn biết cái gì gọi là latte nữa.

Tất cả những gì con bé biết chính là tình yêu. Điều đó đôi khi làm anh ấy cảm giác sợ hãi. Bởi anh lo lắng con gái sẽ không đủ mạnh mẽ để đối diện với thế giới này. Và tôi lại phải xoa dịu anh rằng, con bé chưa cần phải mạnh mẽ, nó chỉ mới 3 tuổi, và ít nhất là không cần chừng nào con bé còn chúng tôi bên cạnh. Con gái chúng tôi sẽ không bao giờ lạc lõng như anh ấy đã từng.

Đôi khi tôi cũng tự hỏi, người đàn ông đứng trước mặt tôi đây đã bao giờ là một cậu bé thật sự hay không. Khi ngày xưa anh phải đi bộ lê lết hàng dặm đến một cửa hiệu tạp hóa mua đồ ăn tối vào nửa đêm với một đống xu lẻ. Hay là khi anh phải chạy thật nhanh vào ngõ tối, dúi “hàng” vào tay một người xa lạ.

Bây giờ, anh đã là một người đàn ông…

Một người đánh bại mọi thứ khó khăn thử thách. Một người với tấm bằng tốt nghiệp. Một người đàn ông với kiến thức, có hoài bão, có ước mơ. Người đàn ông có cô con gái nhỏ với một tương lai chắc sẽ rực rỡ hơn bố nó.

Đứa bé ấy trong anh cuối cùng cũng được an toàn. Đứa bé ấy đã về nhà.

Giờ đây tôi có thể thường xuyên nhìn thấy cậu bé. Cu cậu hào hứng với lễ Giáng sinh hay nằm dài trên ghế sofa xem hoạt hình vào sáng thứ bảy. Cậu bé húp đánh xoẹt tô ngũ cốc và cười lăn ra với những câu đùa cợt của chính mình. Cậu bé rất thích nhún nhảy và hay tự bịa lời bài hát để ngâm nga…

Đây là tổ ấm. Chúng tôi là một gia đình. Anh sẽ không bao giờ cô đơn lẻ loi nữa.

Tags:

StoriesofLife

Tình yêu cách hạnh phúc bao xa?

by life09/09/2017 17:53

T

ôi còn nhớ đã đọc ở đâu đó một câu như thế này: Nếu bạn không còn yêu một người, xin hãy buông tay để người khác có cơ hội yêu cô ấy. Nếu người bạn yêu bỏ rơi bạn, xin hãy giải thoát cho chính mình, để mình có cơ hội yêu người khác.

***

Câu nói thẳng thắn nhưng rất có đạo lý, đã dạy cho chúng ta cách cư xử đúng đắn trong tình yêu. Có những thứ bạn có thích thế nào đi nữa nhưng không bao giờ thuộc về bạn, có những thứ bạn lưu luyến, bị rịn không dứt nhưng chẳng thể giữ lại cho mình. Tình yêu là bài ca chẳng bao giờ hát đến lời cuối.

Có lẽ trong đời người chúng ta sẽ trải qua rất nhiều kiểu yêu. Nhưng xin đừng để tình yêu trở thành một niềm đau.

Trong cuộc sống này đâu đâu cũng đã được ông trời định duyên. Duyên đến duyên đi dường như cũng đều do số phận sắp đặt. Có những lương duyên khi bắt đầu đã chắc chắn như "ván đã đóng thuyền", có những duyên phận khi bắt đầu đã định trước là sẽ phải ra đi. Có những duyên phận chẳng bao giờ có kết quả tốt đẹp. Nhưng tôi vẫn luôn khát khao sẽ tạo được kỳ tích.

Yêu một người không nhất định phải có được người ấy, nhưung khi đã có được người ấy thì nhất định phải hết lòng yêu thương. Nói thì thật dễ nhưng hành động mới thật gian nan. Không tin bạn cứ thử coi.

Nếu sự chân thành lại gây ra nỗi đau, xin hãy chọn nói dối; nếu nói dối gây ra vết thương lòng, xin hãy chọn cách im lặng; nếu im lặng làm bạn đau, xin hãy chọn cách ra đi; nếu tình yêu là nỗi đau, xin đừng lại gần nó. Nhưng có rất nhiều hoàn cảnh đều không nhưng vậy, vì thế bạn là người có quyền chọn lựa.

Nếu những điều mất đi làm bạn khổ đau, bạn có sợ phải trả giá cho những gì đã qua không? Nếu đắm say làm bạn khổ, liệu bạn có chọn kết thúc? Nếu theo đuổi làm bạn mỏi mệt, bạn có chọn lựa cách im lặng? Nếu chia xa là u sầu, bạn sẽ tâm sự nỗi lòng ấy cho ai? Có rất nhiều điều phải đến tận sau này chúng ta mới nhìn tỏ, có rất nhiều chuyện ngay lúc nó diến ra bạn không cảm thấy đau khổ, nhưng tôi chẳng thể tìm thấy nó trên con đường mình đang bước tới.

Có tình yêu sâu sắc nồng nàn nhưng chẳng biết thể hiện cho thật hoàn mỹ; có tình yêu biết là không thể bước tiếp, nhưng không can tâm rời bỏ; có tình yêu biết là dai dẳng, nhưng không thể chốn tránh; có tình yêu biết là không có tương lai, nhưng con tim đã chẳng thể quay đầu lại.

Tình yêu không phải trò chơi vì chúng ta không thể chơi được nó. Tình yêu là sự hi sinh chân thành của trái tim, muốn quên quả thật là không thể làm được. Cho dù lối đi về là ở đâu, tôi vẫn muốn sẽ giữ trong sâu thẳm trái tim mình một tính cảm tốt đẹp và thuần khiết.

Con tim chưa từng biết rung động bỗng phát hiện thấy mình đang yêu say đắm một người. Cảm giác ấy thật khó diễn tả bằng lời; Đó là niềm vui hay nỗi buồn? Bạn nói tôi hãy quên đi, lẽ nào tình yêu nói là lấy lại là lấy lại được sao? Nếu làm được thì đó không được gọi là tình yêu.

Có lẽ tôi không có dũng khí để đối diện với sự tàn khốc của hiện thực. Vậy dũng khí là gì? Là khóc đòi bạn yêu tôi? Hay khóc đòi bạn rời xa tôi? Có lẽ chẳng có lời đáp chính xác cho câu hỏi này. Thuốc lá đem lòng yêu que diêm, chắc chắn sẽ bị tổn thương.

Đừng nên tùy tiện nói lời yêu, khi đã hẹn thề đó sẽ trở thành một món nợ. Chuột nói với mèo "Em yêu anh", Mèo nói "Hãy đi đi". Chuột rơi lệ quay đi. Chẳng ai có thể nhìn thấy khi bóng Chuột vừa khuất là những giọt nước mắt của Mèo.

Thực ra có tình yêu mang tên từ bỏ. Nếu bạn là một giọt nước mắt trong mắt tôi, tôi sẽ không bao giờ khóc vì tôi rất sợ mất bạn. Một cánh diều cả đời sẽ chỉ có một sợi dây đầy mạo hiểm. Con gái hay trở mặt, đàn ông hay thay lòng. Sự ra đi của lá là vì tiếng gọi của gió, hay vì cây không níu kéo.

Thích nói về tình yêu hay là bạn thực sự đang yêu? Cá nói "Không nhìn thấy được nước mắt cảu tôi vì tôi đang ở trong Nước", Nước nói "Tôi có thể cảm nhận thấy vì bạn đang ở trong tim tôi". Trong thế giới của tình yêu không có ai có lỗi với ai, chỉ có ai không trân trọng ai.

Trên thế giới này có một tình yêu, dù khắ cốt ghi tâm nhưng chỉ có thể lướt qua. Cho dù đã từng yêu thế nào, do dù ai đã từng là người ra đi thì cuối cùng vẫn chìm trong biển sầu đau, đắm đuối giữ từng tin nhắn yêu thương trong điện thoại, chẳng thể vang lên tiếng chuông quen thuộc, chẳng thể bấm vào số điện thoại ấy. Lúc nào cũng nhìn người khác ngọt ngào bên nhau để lệ lại rơi lặng lẽ. Một mình sắm vai không người chú ý, lấy nỗi cô đơn để làm nền cho tình yêu của người khác, diễn cảm xúc của người khác.

Cuối cùng đã hiểu tình yêu chỉ là thứ xiêm áo lộng lẫy trên cơ thể người mẫu, mặc trên người khác lúc nào cũng đẹp đẽ hoa lệ, khoắc lên người mình lại thành bộ quần áo như của những chú hề. Tất cả là sự dối trá của nỗi cô đơn.

Tình yêu đâu phải thiếu là đi tìm, thấy mệt là đổi; cuộc sống không phải một bộ phim của một con người mà là của hai người. Thời gian trôi qua ngoài cửa sổ. Chúng ta rồi sẽ già cỗi theo thời gian, nếp nhăn giăng....Quay người đi, quay lưng lại với tình yêu đang rời xa, khóa tình yêu ở bên ngoài cửa....

Nhưng khi quay người đi sẽ là sự chia lìa mãi mãi!!!

 

Nguồn: ST

Tags:

StoriesofLife

[Alan Phan] ĐỪNG NÍU KÉO

by finandlife29/08/2017 17:30

Vào thập niên 60’s có một bài hát được nhiều người ưa thích… ”Tôi xin người cứ gian dối… nhưng xin người đừng lìa xa tôi”. Tình yêu đẹp và lãng mạn thật, nhưng dù nam hay nữ, khi thốt ra lời trên, cho thấy một tinh thần tuyệt vọng và tội nghiệp, gần như tâm thần. Nhưng nếu quan sát kỹ, tâm trạng này khá phổ biến, kể cả trong những tình huống không liên quan đến tình yêu. Chả thế mà ông bà ta có câu “bỏ thì thương vương thì tội”.

- Bám víu vì sợ hãi?

Tôi không nhớ rõ nhưng được đọc một nghiên cứu xã hội khoảng 10 năm trước, có đến 8% cuộc hôn nhân tại Mỹ mà người vợ hay chồng là một nạn nhân của “lạm dụng quyền lực và bạo động”. Tỷ lệ chắc chắn sẽ cao hơn tại các quốc gia nơi địa vị của người phụ nữ trong xã hội thấp kém và không được tôn trọng. Chuyện níu kéo lại một quan hệ tồi tệ với hy vọng là người mình “yêu và cần” sẽ hồi tâm, thay đổi con người họ và quay về bên mình để cùng tạo dựng hạnh phúc cho tương lai thường chỉ hiện diện ở các kịch bản Hollywood.

Nhìn xa hơn, trong nhu cầu mưu sinh, không ít nhân viên hy sinh một khoảng thời gian dài của cuộc đời để bám víu vào một công việc mình ghét, hay một môi trường thù địch, hay một người chủ ích kỷ… chỉ vì họ để chút tình cảm về bổn phận hay sợ hãi chi phối. Họ không dám “let's go” vì ngay cả “tính hèn nhát” riết rồi cũng thành một thói quen. Đôi khi, họ còn tự an ủi là so với các tình huống xấu xa khác, “mình được như thế cũng là may mắn lắm rồi”.

- Níu kéo trong kinh doanh

Trong lãnh vực kinh doanh, ngay cả huyền thoại Jack Welch của tập đoàn GE cũng thú nhận, ”yếu điểm lớn của tôi là không dứt khoát cắt bỏ những gì không dùng được (với doanh nghiệp con, với nhân viên hay với các quyết định về công việc). Sự chần chờ, níu kéo vì tình cảm đã làm tôi phải trả giá thật cao một thời gian sau.”

Trong những sai lầm về tính “níu kéo” của các doanh nghiệp, một chiến thuật quen thuộc là dùng một mô hình kinh doanh cũ đã thành công làm chỉ nam cho kế hoạch kinh doanh hiện tại hay tương lai; mặc cho những thay đổi của thị trường, của công nghệ hay của nguồn lực.

Không ai thấm thía bài học này nhiều bằng tôi. Có thể nói 90% những thất bại rải rác dọc đường của 44 năm kinh doanh đến từ gánh nặng của quá khứ. Chẳng hạn khi tôi thành công rực rỡ với mô hình “tài trợ mạo hiểm”cho các công ty IT Trung Quốc vào năm 1998, tôi nghĩ là mô hình này có thể được ứng dụng thành công 2 năm sau đó tại các nơi khác. Tôi lầm. Ngay cả tại Trung Quốc, tình hình đã thay đổi lớn lao: các đối thủ mới dồi dào lợi thế hơn, công nghệ lỗi thời nhanh chóng, và cả khách hàng cũng lao theo những sở thích khác biệt hơn.

Tại các quốc gia như Trung Quốc hay Việt Nam, nhiều cơ nghiệp tài sản đã được tạo dựng bằng mối quan hệ sâu xa với các quan chức đương quyền. Điều này không đảm bảo một phát triển bền vững cho doanh nghiệp này vì quan chức có nhiệm kỳ, vì các đặc quyền đặc lợi không thể cứ ban phát mãi cho một đơn vị, vì giới hạn của nguồn lực công khi tình trạng vĩ mô gặp vấn đề, vì các đối thủ có nhiều chiêu thức mới để dành quyền lợi….

- Khi tình cảm và giáo điều chi phối…

Một yếu tố quan trọng khác làm suy yếu tổ chức là sự trung thành không đúng lúc đúng chỗ với gia đình, với nhân viên, với bà con bạn bè… Khó có thể nói “không” với những người đã cùng nhau sát cánh xây dựng cơ nghiệp, dù mình biết lả họ hoàn toàn không phù hợp về khả năng hay đạo đức trong công việc giao phó. Không can đảm “let's go” các giây rễ này là làm thui chột đà phát triển và sáng tạo của doanh nghiệp.

Ở một bình diện rộng lớn hơn, tinh thần bám víu vào quá khứ vàng son đã làm nhiều quốc gia tụt hậu. Tôi đã đi qua những nơi mà các đế chế huy hoàng của lịch sử chỉ còn là những đền đài cung điện tuyệt kỷ cho du khách, những công trình khảo cứu đầy tự hào của các ông già… trong khi người dân sở tại loay hoay tìm một thu nhập vượt mức đói nghèo cho gia đình. Ai Cập, Ấn Độ, Trung Quốc, Kampuchia… đều bị những lãnh đạo phong kiến say ngủ trên ngai vàng mà quên đi những thay đổi và tiến bộ chung quanh của nhân loại.

Cùng một văn hóa Khổng-Lão-Phật như Trung Quốc, nhưng Nhật Bản đã may mắn có được minh vương để cải biến và hoàn thiện bản sắc của mình và bắt kịp Âu Mỹ ngay từ đầu thế kỷ 19. Trong thời gian này, văn minh Đại Hán của Trung Quốc ù lì với các triết thuyết hoàn toàn cổ đại dành cho thời phong kiến. Rồi sự cố gắng “đi tắt đón đầu” của xã hội lai bị tha hóa thêm 60 năm bởi những tư tưởng xã hội du nhập từ Âu Châu; sau khi các ông tổ sinh ra chúng đã bị chế nhạo và đào thải vào sọt rác của lịch sử.

- Tiến hóa của lịch sử

Ngay cả chế độ tư bản cũng còn sống sót được nhờ sự cải thiện thường trực của mô hình kinh tế và chánh trị. Vào đầu thế kỷ 19, thành phần lao động bị lạm dụng quá mức, tạo dị ứng xã hội và nhiều sử gia đã cảnh báo về ngày tàn của các đế chế tư bản. Ngày nay, các công ty tập đoàn đa quốc và các cá nhân “siêu giàu” có thể đã chiếm một phần “bánh” lớn hơn nhiều so với thời đầu của tư bản; nhưng phần lớn mọi người chấp nhận vị trí và quyền lợi của họ gần như không tranh cãi. Hai lý do: cởi mở và dân chủ. Ai cũng có thể gia nhập “câu lạc bộ” này nếu đủ kỷ năng và tuân thủ theo luật chơi; và luật luôn luôn thay đổi theo nhu cầu cúa các đấu thủ và của tình thế.

Cá nhân tôi là một con người hoài cổ, luôn yêu thích “những ngày xưa thân ái”. Với tôi, sợi dây ràng buộc vào gia đình, bạn bè, quê hương… là những móc nối quan trọng như chiếc neo của một con tàu. Nhưng nhiều khi tôi phải đối diện với thực tại là nếu muốn phiêu lưu ra khỏi bến đậu để tìm vùng đất hứa, chúng ta phải nhổ neo và lên đường. Nhất là khi chúng ta còn trẻ, còn sức lực, còn đam mê, còn phải tranh đua với nhân loại. Đôi khi, tôi rất bực mình khi nhìn tương lai của bao thế hệ đang bị lãng phí vì những tư duy nhỏ hẹp, nghèo hèn, thụ động của một bộ máy điều khiển không có can đảm để vứt bỏ rác rưởi và tiếp tục bám víu vào những thành tích xa xưa như cổ tích.

Bắt đầu vào việc cho một năm mới đối diện nhiều thử thách, tôi muốn gởi tặng mọi người một bài hát của Ashley Parker Angel, “Let You Go”. Và một câu nói của C. Joybell,” Chúng ta có thể an toàn trong chiếc ao nhà; nhưng không rời bỏ nó, bạn sẽ không bao giờ cảm nhận cái thần kỳ của sông hồ hay đại dương. Đừng níu kéo vì hiện tại có thể chỉ là những cục tạ gông cùm buộc quanh chân bạn…“

 

- Alan Phan -

Tags:

StoriesofLife

Angkor Cambodia 2017

by Finandlife29/08/2017 13:42

Quay lại Angkor Cambodia sau hơn 2 năm. Đợt này không còn được đi phượt với “bạn gái” nữa. May sao cảm giác nào cũng mới mẻ và thú vị.

FINANDLIFE

Tags:

StoriesofLife

August Was Born

by Finandlife29/08/2017 08:59

This is the letter which was wrote by Mark Zuckerberg, who is my generation and has two kids like me. This is the message which I want to tell my sons too.

-------------

Priscilla and I are so happy to welcome our daughter August! We wrote her a letter about the world we hope she grows up in, and also hoping she doesn't grow up too fast.

Mark Zuckerberg

---

Dear August,

Welcome to the world! Your mom and I are so excited to see who you will become.

When your sister was born, we wrote a letter about the world we hoped she and now you will grow up in -- a world with better education, fewer diseases, stronger communities, and greater equality. We wrote that with all the advances in science and technology, your generation should live dramatically better lives than ours, and we have a responsibility to do our part to make that happen. Even though headlines often focus on what's wrong, we still believe these positive trends will win out. We're optimists about your generation and the future.

But rather than write about growing up, we want to talk about childhood. The world can be a serious place. That's why it's important to make time to go outside and play.

You will be busy when you're older, so I hope you take time to smell all the flowers and put all the leaves you want in your bucket now. I hope you read your favorite Dr. Seuss books so many times you start inventing your own stories about the Vipper of Vipp. I hope you ride the carousel with Max until you've tamed every color horse. I hope you run as many laps around our living room and yard as you want. And then I hope you take a lot of naps. I hope you're a great sleeper. And I hope even in your dreams you can feel how much we love you.

Childhood is magical. You only get to be a child once, so don't spend it worrying too much about the future. You've got us for that, and we'll do everything we possibly can to make sure the world is a better place for you and all children in your generation.

August, we love you so much and we're so excited to go on this adventure with you. We wish you a life of joy, love and the same hope you give us.

Love,

 

Mom and Dad

Tags:

StoriesofLife

AUTOFEED

DISCLAIMER

Blog này phục vụ cho mục đích lưu trữ, tham khảo thông tin và thảo luận. Chúng tôi không đảm bảo tính chắc chắn và không chịu trách nhiệm khi người sử dụng thông tin từ website cho hoạt động đầu tư, mua bán chứng khoán của mình.

Designed by: Nguyễn Chí Hiếu