Đọc giúp bạn| Bài viết Long Phan tâm tư thị trường

by finandlife07/05/2018 22:35

Trích status của Long Phan, FB về thị trường ck VN. Dẫu biết tác giả chưa hẳn đã thử qua đủ các công cụ như bài viết, hay từng làm trader chuyên nghiệp. Nhưng dầu gì làm gì cũng cần có lý thuyết dẫn đường nhỉ.

--------------

Bao nhiêu nhà đầu tư chứng khoán trên thị trường có thể bỏ bảng điện tử đi chơi 10 ngày mà không cần lo lắng gì?

Câu hỏi này thực ra liên quan đến bài trước đây mình có đề cập về phân bổ tài sản và đầu tư theo chu kỳ.

Câu hỏi tiếp theo, sau 5 năm bạn có thực sự kiếm được tiền với bao nhiều thời gian, công sức và chi phí vốn đã bỏ ra để ngày ngày lướt sóng và canh bảng điện tử?

Không có thống kê chính thức nhưng có lẽ không quá 10% số tay chơi bám thị trường, đánh đu theo tay to, mua bán theo tin đồn, lo từng phiên lên xuống có lợi nhuận sau 5 năm. Thị trường mới xuống 15% mà đã xoá đi thành quả của cả một năm tăng trưởng 100% rồi thì chịu sao nổi các biến cố diễn ra trong vòng 5 năm.

TTCK Việt Nam, cuộc chơi của nhà đầu tư nhỏ lẻ, quỹ đầu tư lớn, công ty chứng khoán, và đội lái của chính doanh nghiệp niêm yết, trong đó nhà đầu tư nhỏ lẻ chiếm hơn 90%. Trong đó nhà đầu tư nước ngoài hoà mình vào trong các chủ thể này. Một đối tượng có thể tách riêng là một số nhà đầu tư nhận uỷ thác, gom được ít tiền từ vài chục đến trăm tỷ, nhưng cũng có thể phân vào nhóm nhà đầu tư nhỏ lẻ.

Quỹ đầu tư với cuộc chơi lớn

Các quỹ như DC, họ chơi cuộc chơi lớn, với các thoả thuận mang tính chiến lược rõ ràng với các doanh nghiệp lớn để làm sao đảm bảo được lợi nhuận, bất kể thị trường lên xuống. Mua lô lớn trước khi IPO, lên sàn đẩy giá và thoái với giá cao cho các nhà đầu tư đã định trước hoặc thị trường chung. Ở thị trường cận biên như Việt Nam, các quỹ có thể đảm bảo lợi nhuận cao hơn nhiều so với rủi ro mà họ phải gánh chịu thông qua các thoả thuận đôi bên cùng có lợi. Mảng tự doanh của các công ty chứng khoán lớn cũng thế. Họ có lợi thế làm Market Maker, Underwritter, mua sỉ giá thấp, phân phối giá cao. Và mâu thuẫn lợi ích hơn khi mảng tự doanh và mảng môi giới của họ có những hành động ngược nhau.

Các quỹ lớn, các công ty chứng khoán lớn chơi những cuộc chơi như vậy mới đảm bảo lợi nhuận chứ đầu tư thẳng tưng theo các phương pháp quản trị danh mục đầu tư có khi chỉ đảm bảo cho họ thua lỗ bởi sự kém hoàn hảo của thị trường, và thiếu công cụ cho họ.

Các hedge funds tại các thị trường phát triển hơn, thường sử dụng các công cụ thị trường để dự phòng rủi ro thị trường (hedge market risk), để từ đó họ không còn quá lo lắng về những rủi ro hệ thống mà tập trung vào năng lực lựa chọn cổ phiếu (stock picking) của họ. Mình biết một số Hedge funds chỉ tập trung vào 1 hoặc 2 lĩnh vực. Có hedge fund chỉ đầu tư vào lĩnh vực công nghệ, bởi fund managers giỏi nhất trong lựa chọn cổ phiếu công nghệ. Đặc điểm cơ bản nhất của một hedge fund là tối ưu lợi nhuận trong ngắn hạn thông qua stock trading, FX, commodity trading,... miễn là thu lợi ngay trước mắt. Có những quỹ chỉ trade 2-3 cổ phiếu liên tục, và thu lợi bất chấp thị trường lên hay xuống, tất nhiên là họ phải được cung cấp đủ công cụ để hedge market risk, được Long và Short. Short mã đại diện cho thị trường cũng là một cách để hedge market risk khi Index đi xuống.

TTCK Việt, cuộc chơi của các nhà đầu tư nhỏ

Nhà đầu tư nhỏ, gồm cả một số nhà đầu tư nhận uỷ thác, chiếm phần lớn TTCK Việt. Một đặc điểm dễ thấy là phần lớn nhà đầu tư không có phương pháp đầu tư, không phải là investor cũng không là trader giỏi. Họ cứ mua bán theo tin đồn, theo tâm lý, rồi đơn giản là không có nhiều năng lực kiến thức, công cụ và phương pháp để kiếm được tiền thực sự.

Nếu nắm giữ cổ phiếu 6 tháng đến 1 năm được coi là dài hạn thì có lẽ thị trường sẽ không có mấy Investor. Những người được coi là đầu tư theo trường phái giá trị hay dài hạn cũng không có hoặc không sử dụng công cụ nào để hedge market risk và tập trung vào năng lực chọn cổ phiếu. Vì thế, khi thị trường xuống 10% - 15% thì mấy nhà đầu tư nhận uỷ thác đã kêu rên vì khó khăn rồi. Họ nhận uỷ thác đầu tư nhưng không thực hiện bất kỳ phương pháp nào để bảo vệ những khoản họ ra quyết định đầu tư.

Nhà đầu tư nhỏ lẻ thì lo margin call với forced sales khi thị trường xuống. Họ chăm lướt sóng theo tin đồn nhưng không phải là các traders có năng lực trading thực thụ. Vì thế họ chỉ đua theo đội lái, theo môi giới tung tin, theo cảm tính hay theo một số tay chơi cỡ Q C với hi vọng mình không phải là người cuối cùng trên con tàu đắm. Traders nhiều khi chả cần giỏi stock picking, nhiều khi họ chỉ luôn trade 1 hoặc 2 mã với khả năng phân tích diễn biến thị trường ngay trong phiên cũng như dùng các mô hình định lượng đo tâm lý thị trường và quan trọng là bản lĩnh trong những thời khắc quyết định để ra quyết định. Tất nhiên thị trường ta khác thị trường tây ở chỗ ta cứ phải chơi T+, còn tây thì vừa Long xong 5 phút sau chuyển sang Short cũng được.

Bởi không phải là investor với các công cụ hedging và khả năng stock picking, cũng bởi chẳng là traders với khả năng nhạy bén thị trường siêu hạng, nên bạn cứ thử mà xem, 5 năm sau mình sẽ kiếm được bao nhiêu tiền từ thị trường này. Bạn thích bám thị trường chứ còn chẳng biết đến khái niệm thế nào là asset allocation, chẳng cần biết chu kỳ đầu tư hay chu kỳ boom and burst của nền kinh tế. Vì thế bạn lúc nào chẳng phụ thuộc vào bảng điện tử mà cuối cùng cũng chả kiếm được bao tiền cả. Không biết ý kiến như thế có phiến diện quá không? nhưng để dành cho mỗi người tự kiểm nghiệm.

Những lời quảng cáo kiểu như đầu tư thực chiến, hay chiến binh lão luyện với những chiêu thức vào ra cổ phiếu, mua đáy bán đỉnh ngoài kia chẳng để làm gì nếu bạn không tự xác định rõ mình là ai, mình cần gì với thị trường này. Chẳng có nơi nào mà trên các group chứng khoán, các môi giới có thể vào thả một câu vô căn cứ kiểu "Chấm vào đây để nhận mã tăng trưởng 200% một tháng" và vẫn có đến hàng trăm lời hưởng ứng một cách tò mò thích thú. Ở ta thì thế là bình thường.

Nhiều bạn trẻ thường nói đến "Tự do tài chính", mà lại bằng đầu tư tài chính, trong khi cả ngày phụ thuộc vào cái bảng xanh đỏ, và chỉ cầu mong cho tím, thì còn gì là tự do nữa. Làm thế nào mà có những người chỉ suốt ngày lo golf, gym với long distance running, đi du lịch thoải mái mà vẫn có thu nhập từ đầu tư theo đơn vị chục tỷ mỗi năm? bởi đơn giản họ xác định rõ ràng họ là ai và phương pháp của họ như thế nào.

Vài lời từ quan sát cá nhân đối với thị trường và mxh trong tháng 4 vừa qua, đừng ném gạch đá kẻo mình lại có đủ gạch xây nhà năm nay :D

Tags:

StoriesofLife

TOPUP 9/1/2018

by finandlife09/01/2018 16:04

Tags:

StockAdvisory | StoriesofLife

Chào mừng 1000 điểm

by finandlife03/01/2018 18:22

Làm nghề phân tích đầu tư trong lĩnh vực chứng khoán 11 năm, thời gian đủ dài để phần nào hiểu được cách vận hành của thị trường. Lĩnh vực nào cũng vậy cả thôi, phải yêu nghề, rồi lên bờ xuống ruộng với nó mới đỡ ngây thơ.

Hôm nay, ngày 3/1/2018, VNIndex quay trở lại cột mốc 1000 điểm, một cột mốc mang biểu tượng tâm lý là CHÍNH. Người ta bắt đầu thấy khoảng cách không còn bao nhiêu so với cái đỉnh HUYỀN THOẠI 1170 điểm xác lập vào tháng 3/2007.

Về mặt điểm số thì có vẻ như vậy, nhưng về bản chất thị trường đã TIẾN HÓA  lên một tầm cao mới hoàn toàn. Lượng hàng hóa chất lượng ngày càng nhiều, lượng doanh nghiệp tư nhân ngày càng đóng vai trò tạo cảm hứng cho cả nền kinh tế phát triển. Quá trình cổ phần hóa ngày càng hấp dẫn với những thương vụ chất lượng như của để dành còn sót lại.

Nhà đầu tư nước ngoài đã đi bước tiếp theo sau một thời gian dài nghiên cứu phân tích rồi chỉ để kết luận “VN một vùng đất hoang dã hiếm hoi đầy tiềm năng”. Giờ đây, họ xuống tiền thật sự, và nhịp độ xuống tiền ngày càng dồn dập hơn. Nếu như trước đây, VN mặc định mỗi năm đồng VND mất giá vài phần trăm so với USD, thì năm nay, điều đó không diễn ra, VND kiên cường đứng giá so với USD làm giới Bankers không khỏi bối rối bơi trong USD ngập ngụa.

Sự tăng điểm của thị trường làm nhiều người ngoài ngành cứ ngỡ qua đêm ai cũng có thể thành tỷ phú. Tâm lý này làm một lớp nhà đầu tư hoàn toàn mới tìm hiểu về thị trường qua những lớp học cấp tốc mà ở đó chỉ toàn dạy họ cách đánh bạc. Rồi họ chịu không nổi nhiệt, khi truyền thông cứ ra rả, ông này kiếm núi tiền, bà kia kiếm chục tỷ từ chứng khoán, họ sẽ xuống tiền thôi, vì cảm giác GATO thằng bên cạnh kiếm tiền dễ dãi còn mình phải cày cuốc ngày đêm để nhận đồng lương chết đói, nó truyền nhanh như bệnh dịch.

Sự chuyển dịch bạt mạng từ tiết kiệm, kể cả vay tiêu dùng để nhét vào chứng khoán sẽ phải xảy ra thôi, lớp nhà đầu tư mới hoàn toàn này sẽ giúp thị trường thăng hoa thật sự, họ sẽ đẩy giá bất chấp, điều đó diễn ra một cách tự nhiên như cái thị trường vận hành vốn dĩ.

Với chúng tôi, những người làm trong lĩnh vực này 11 năm, điều đáng tự hào không phải là chúng tôi đã trải qua những vị trí nào và kiếm được bao nhiêu cho bản thân, mà nằm ở chỗ chúng tôi đã có phương pháp đầu tư nào hay ho chưa, và chúng tôi đã chia sẽ điều đó cho bạn bè, thân hữu để giúp họ gia tăng tài sản thế nào.

Tôi đã nghiên cứu việc đó khá nhiều từ giai đoạn 2013-2015, và sau một thời gian thấy phương pháp đầu tư khoa học, chúng tôi đã mở một Fund bé như mắt muỗi chỉ để ứng dụng những điều mà chúng tôi cho là logic và đúng đắng. Qua thời gian đủ dài, điều khoa học, logic bộc lộ nhiều ưu điểm vượt trội, và chúng thật sự HOẠT ĐỘNG.

Những độc giả ở trang Blog này sẽ không còn xa lạ với danh mục TOPUP mà tôi thường chia sẻ. Tôi vận hành chính thức cái Fund bé như mắt muỗi này từ tháng 2/2015, và vẫn kiên trì làm việc cho tới hiện nay, trải qua 12 kỳ làm việc, tương ứng với 12 quý liên tiếp, tính khoa học, logic tỏ ra rất hiệu quả. 3 tháng đầu tiên vận hành, tỷ suất sinh lợi của chúng tôi đạt 11%, quả là rất tạo cảm hứng, 6 tháng đầu tiên đạt 23%, 9 tháng đầu tiên đạt 39%, 1 năm đạt 48%, 15 tháng, đạt 71%, 18 tháng đạt 111%, 21 tháng đạt 121%, 2 năm đầu đạt 145%, 27 tháng đạt 160%, 30 tháng đạt 196%, 33 tháng đạt 242% và tới hiện tại, tức 34 tháng kể từ lúc vận hành, tỷ suất sinh lãi của quỹ bé như cái mắt muỗi ban đầu đã đạt 317%, tức chúng tôi đã nhân hơn 4 lần sau 34 tháng.

Tiếng lành đồn xa, bạn bè ngày càng nhiều người muốn chúng tôi quản lý tài sản, ban đầu chúng tôi quản lý cho từng tài khoản riêng lẽ, nhưng vì lượng khách có size vốn ít, một trăm, vài trăm, dưới 1 tỷ ngày càng nhiều, nên chúng tôi lập cái tài khoản tổng, rồi họ nộp vào đó để chúng tôi quản lý. Quỹ tổng này này chính thức đi vào hoạt động từ đầu tháng 9/2017, chúng tôi rảnh tay hơn trong việc đặt lệnh ở nhiều tài khoản nhỏ, dành nhiều thời gian hơn cho phân tích, tìm cơ hội. Chỉ sau 4 tháng, tài khoản quản lý chung này cũng nhanh chóng tăng trưởng, đạt tỷ suất sinh lợi 22%. Đây là lần đầu tiên chúng tôi quản lý tài sản của bạn bè trên tài khoản chung, điều đó thật sự có ý nghĩa, ý nghĩa không phải ở mức độ tăng giá hay giá trị tổng danh mục mà ý nghĩa nằm ở chỗ bạn bè hoàn toàn TIN CẬY giao tiền cho chúng tôi đứng tên quản lý. Điều đó thật sự truyền cảm hứng để chúng tôi tiếp tục làm việc và không ngừng nỗ lực.

Chúng tôi đã trung thành với triết lý không sử dụng đòn bẩy tài chính (margin) trong việc quản lý tài sản, mặc dầu, rất nhiều nhà đầu tư khuyến khịch sử dụng, tất nhiên họ vẫn phải tôn trọng quyết định cuối cùng của chúng tôi. Chúng tôi từng trải qua khủng hoảng, thật khó để nói điều gì là chắc chắn, đặc biệt là về diễn biến giá một cổ phiếu. Cách thiết kế danh mục của chúng tôi hướng đến sự chắc chắn và ổn định, giúp cho cả người quản lý tài sản và nhà đầu tư đều yên tâm NGỦ NGON. Và với tỷ suất sinh lợi ổn định, nhân 4 lần tài sản sau 34 tháng, đủ làm chúng tôi hài lòng, do vậy, chúng tôi vẫn rất ngần ngừ trong việc thay đổi.

“CỨ BÌNH TĨNH MÀ SỐNG”

CHÚC QUÝ NHÀ ĐẦU TƯ NĂM MỚI SỨC KHỎE, THÀNH CÔNG

CHÀO MỪNG MỐC 1000 ĐIỂM

 

FINANDLIFE

--------

Mọi thư từ trao đổi, bạn đọc gửi vào email: topup.customers@gmail.com

Tags:

Economics | Psychology | StoriesofLife

Thao túng thị trường chứng khoán có thể bị phạt tù tới 7 năm

by finandlife28/12/2017 08:23

Theo Khổng Chiêm, NDH.VN

Tội thao túng thị trường chứng khoán

Cá nhân thu lợi bất chính từ 500 triệu đồng đến dưới 1,5 tỷ đồng hoặc gây thiệt hại cho nhà đầu tư từ 1 tỷ đồng đến dưới 3 tỷ đồng thì bị phạt tiền từ 500 triệu đồng đến 2 tỷ đồng hoặc phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm.

Hình thức xử phạt áp dụng trong trường hợp này như:

(1) Sử dụng một hoặc nhiều tài khoản giao dịch của mình hoặc của người khác hoặc thông đồng với nhau liên tục mua, bán chứng khoán nhằm tạo ra cung, cầu giả tạo;

(2) Thông đồng với người khác đặt lệnh mua và bán cùng loại chứng khoán trong cùng ngày giao dịch hoặc thông đồng với nhau giao dịch mua bán chứng khoán mà không dẫn đến chuyển nhượng thực sự quyền sở hữu hoặc quyền sở hữu chỉ luân chuyển giữa các thành viên trong nhóm nhằm tạo giá chứng khoán, cung cầu giả tạo;

(3) Liên tục mua hoặc bán chứng khoán với khối lượng chi phối vào thời điểm mở cửa hoặc đóng cửa thị trường nhằm tạo ra mức giá đóng cửa hoặc giá mở cửa mới cho loại chứng khoán đó trên thị trường;

(4) Giao dịch chứng khoán bằng hình thức cấu kết, lôi kéo người khác liên tục đặt lệnh mua, bán chứng khoán gây ảnh hưởng lớn đến cung cầu và giá chứng khoán, thao túng giá chứng khoán;

(5) Đưa ra ý kiến một cách trực tiếp hoặc gián tiếp thông qua phương tiện thông tin đại chúng về một loại chứng khoán, về tổ chức phát hành chứng khoán nhằm tạo ảnh hưởng đến giá của loại chứng khoán đó sau khi đã thực hiện giao dịch và nắm giữ vị thế đối với loại chứng khoán đó;

(6) Sử dụng các phương thức hoặc thực hiện các hành vi giao dịch khác để tạo cung cầu giả tạo, thao túng giá chứng khoán.

Ở mức độ cao hơn, phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây thì bị phạt tiền từ 2 tỷ đồng đến 4 tỷ đồng hoặc phạt tù từ 2 năm đến 7 năm nếu (1) phạm tội có tổ chức; (2) Thu lợi bất chính 1,5 tỷ đồng trở lên; (3) Gây thiệt hại cho nhà đầu tư 3 tỷ đồng trở lên; (4) Tái phạm nguy hiểm.

Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ 50 triệu đồng đến 250 triệu đồng, cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ 1 năm đến 5 năm.

Pháp nhân thương mại phạm tội quy định tại Điều này thì có thể phạt cao nhất tới 10 tỷ đồng, bị đình chỉ hoạt động vĩnh viễn hoặc cấm kinh doanh, cấm hoạt động trong một số lĩnh vực nhất định từ 1 năm đến 3 năm hoặc cấm huy động vốn từ 1 năm đến 3 năm.

Tội cố ý công bố thông tin sai lệch hoặc che giấu thông tin

Điều 209, Bộ luật quy định tội cố ý công bố thông tin sai lệch hoặc che giấu thông tin trong hoạt động chứng khoán (chào bán, niêm yết, giao dịch, hoạt động kinh doanh chứng khoán, tổ chức thị trường, đăng ký, lưu ký, bù trừ hoặc thanh toán chứng khoán) thì bị phạt tiền từ 100 triệu đồng đến 500 triệu đồng phạt cải tạo không giam giữ đến 2 năm hoặc phạt tù từ 3 tháng đến 2 năm.

Mức phạt này áp dụng đối với các trường hợp: (1) Gây thiệt hại cho nhà đầu tư từ 1 tỷ đồng đến dưới 3 tỷ đồng; (2) Thu lợi bất chính từ 500 triệu đồng đến dưới 1 tỷ đồng; (3) Đã bị xử phạt vi phạm hành chính về hành vi công bố thông tin sai lệch hoặc che giấu thông tin trong hoạt động chứng khoán mà còn vi phạm.

Mức phạm tội sẽ bị phạt tiền từ 500 triệu đồng đến 2 tỷ đồng hoặc phạt tù từ 1 đến 5 năm gồm (1) Phạm tội có tổ chức; (2) Thu lợi bất chính 1 tỷ đồng trở lên; (3) Gây thiệt hại cho nhà đầu tư 3 tỷ đồng trở lên; (4) Tái phạm nguy hiểm.

Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ 50 triệu đồng đến 200 triệu đồng, cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ 1 năm đến 5 năm.

Đối với pháp nhân thương mại phạm tội quy định tại Điều này, mức phạt cao nhất lên tới 5 tỷ đồng và còn có thể bị cấm kinh doanh, hoạt động trong một số lĩnh vực nhất định hoặc cấm huy động vốn từ 1 năm đến 3 năm.

Tội sử dụng thông tin nội bộ để mua bán chứng khoán

Người nào biết được thông tin chưa được công bố liên quan đến công ty đại chúng hoặc quỹ đại chúng (mà nếu được công bố có thể ảnh hưởng lớn đến giá chứng khoán của công ty đại chúng hoặc quỹ đại chúng đó) nhưng sử dụng thông tin này để mua bán chứng khoán hoặc tiết lộ, cung cấp thông tin này hoặc tư vấn cho người khác mua bán chứng khoán trên cơ sở thông tin này thì bị phạt tiền từ 500 triệu đồng đến 2 tỷ đồng hoặc phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm. Hình phạt này áp dụng cho trường hợp thu lợi bất chính từ 300 triệu đồng đến dưới 1 tỷ đồng hoặc gây thiệt hại cho nhà đầu từ từ 500 triệu đồng đến dưới 1,5 tỷ đồng.

Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây thì bị phạt tiền từ 2 tỷ đồng đến 5 tỷ đồng hoặc phạt tù từ 2 năm đến 7 năm, gồm (1) Có tổ chức; (2) Thu lợi bất chính 1 tỷ đồng trở lên; (3) Gây thiệt hại cho nhà đầu tư 1,5 tỷ đồng trở lên; (4) Tái phạm nguy hiểm.

Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ 50 triệu đồng đến 200 triệu đồng, cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ 1 năm đến 5 năm.

Pháp nhân thương mại phạm tội quy định tại Điều này thì mức phạt tiền cao nhất là 10 tỷ đồng, còn có thể bị cấm kinh doanh, hoạt động trong một số lĩnh vực nhất định hoặc cấm huy động vốn từ 1 năm đến 3 năm.

Tội làm giả tài liệu trong hồ sơ chào bán, niêm yết chứng khoán

Người nào làm giả tài liệu trong hồ sơ chào bán, niêm yết chứng khoán thu lợi bất chính từ 1 tỷ đồng đến dưới 2 tỷ đồng hoặc gây thiệt hại cho nhà đầu tư từ 1,5 tỷ đồng đến dưới 3 tỷ đồng thì bị phạt tiền từ 500 triệu đồng đến 2 tỷ đồng hoặc phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm.

Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây thì bị phạt tiền từ 2 tỷ đồng đến 5 tỷ đồng hoặc phạt tù từ 2 năm đến 7 năm: (1) Thu lợi bất chính 2 tỷ đồng trở lên; (2) Gây thiệt hại cho nhà đầu tư 3 tỷ đồng trở lên; (3) Có tổ chức; (4) Tái phạm nguy hiểm.

 

Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ 50 triệu đồng đến 250 triệu đồng, cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ 1 năm đến 5 năm.

Tags:

StoriesofLife

Ngày gió giao mùa

by life06/12/2017 15:05

Là tôi sợ, sợ khi có thêm người bạn mới khác tôi sẽ quên mất Nguyên, sợ Duy sẽ chẳng thể hiểu tôi như cái cách mà Nguyên hiểu và sợ khi chấp nhận Duy, biết đâu cậu ấy sẽ lại bỏ tôi đi giống Nguyên – một lần nữa.

***

Nguyên – trở về cùng những giấc mơ

Tôi ngoảnh lại, cố bắt cho kịp chuyển động nhanh lẹ phía sau lưng nhưng giờ chỉ còn là một vệt mờ xẹt ngang qua. Chiếc hoodie xám in dòng chữ SHARK to đùng phía trước, mái tóc nâu nhạt ánh lên dưới nắng chiều nhuốm vàng, dáng người cao gầy, mảnh khảnh và tiếng bước chân mà kể cả khi có vội vàng hay chậm rãi đều mang cùng một nhịp điệu. Chỉ cần tất cả những điều đó thôi, tôi cũng đủ biết chàng trai vừa kịp nép mình sau bức tường kia là ai. Tôi chầm chậm tiến lại phía cậu, khẽ khàng như sợ chỉ một cử động mạnh thôi cậu sẽ lại biến mất. Cậu đứng đó, quay lưng về phía tôi. Bất giác, tôi đưa tay chạm nhẹ lên vai cậu và rồi, có một cảm giác nhói lên nơi đầu ngón tay mà tôi tiếp xúc với lớp vải thô mềm ấy. Kí ức như một thước phim quay chậm ùa về và hút tôi vào trong đó. Tôi trôi tuột vào một hố đen sâu hun hút và hình ảnh cậu cứ ngày một nhỏ lại cho đến khi chỉ còn lại một chấm nhỏ. Tôi sợ hãi, cố vùng vẫy để thoát ra khỏi cái sức hút khủng khiếp ấy, cố chạy hết sức về phía cậu nhưng chẳng thể làm nổi. Cậu vẫn đứng đó và chẳng hề quay mặt lại, có gì đó chảy dài trên má tôi, tôi bật khóc nhưng vẫn cố gọi to:

Nguyên ơi...

Choàng tỉnh dậy sau một giấc mơ dài, cảm giác đầu óc như nặng trịch, cổ họng tôi khô khốc và trên má vẫn còn đọng lại vài giọt nước mắt. Tôi lại khóc trong chính giấc mơ của mình. Đã mấy ngày nay, tôi cứ lặp đi lặp lại một giấc mơ ấy, giấc mơ mà dù có cố gắng thế nào tôi cũng chẳng thể gọi Nguyên quay mặt lại nhìn tôi lấy một lần. Chẳng hiểu sao Nguyên lại trở về đột ngột như vậy. Tôi cứ ngỡ là mình đã khóa chặt được hình ảnh của cậu trong ngăn sâu nhất của trái tim mình nhưng chỉ khi giấc mơ ấy chợt đến, tôi mới hiểu rằng tôi quên vẫn chưa khóa ngăn kí ức ấy. Tôi vẫn còn nhớ Nguyên lắm.

Nguyên mất vào một buổi chiều đầu đông, cái buổi chiều mà tôi còn nhớ như in là bầu trời mang một màu xám xịt, ảo não và mùi thuốc sát trùng của bệnh viện choán hết không gian. Bác sĩ cúi đầu buồn rầu thông báo ca phẫu thuật không thành công và rằng chúng tôi đã mất Nguyên mãi mãi. Mẹ Nguyên gục xuống cạnh cậu, tiếng khóc bật ra như một tấm thủy tinh bất chợt vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh. Ba Nguyên lặng lẽ vỗ về mẹ cậu rồi cũng tự khóe mắt, có gì đó lóng lánh trào ra, chảy dài trên gương mặt khắc khoải những dấu thời gian. Tôi không dám chứng kiến cảnh tượng ấy, cảnh tượng đau đến thắt tim lại. Tôi bước giật lùi rồi quay ngoắt chạy đi và trong đầu thì hoàn toàn trống rỗng. Vậy là Nguyên đã bước trước tôi một bước quá dài mà bỏ mặc tôi loay hoay với những khó khăn của cuộc sống này. Tôi ngồi bất động trên băng ghế lạnh toát của bệnh viện, lặng im để mọi chuyển động chạy vụt qua đôi mắt nhưng chẳng có gì được ghi nhận lại, tất cả mọi cảm xúc của tôi dường như đang trôi nổi ở một tầng không gian khác – nơi ấy có Nguyên.

Việc Nguyên trở về trong những giấc mơ khiến tôi nhớ cậu nhiều hơn là sợ dù cho giấc ngủ có chập chờn hằng đêm và sáng mai thức dậy tôi gần như mất hết toàn bộ sức lực. Dần dà, từ việc căng thẳng đối mặt, tôi bắt đầu trông chờ giấc mơ ấy, bởi nó như một con đường khác dẫn tôi đến với thế giới mà Nguyên đang tồn tại. Tôi chỉ băn khoăn duy nhất một điều rằng, tại sao Nguyên vẫn chẳng chịu quay lại nhìn tôi lấy một lần. Khi nào cũng vậy, cậu luôn trốn tránh tôi và cứ đến lúc tôi chạm được vào Nguyên thì hiện tại lại kéo tôi về. Tôi muốn được ngắm nhìn lại gương mặt của Nguyên kể cả khi nó đã hằn sâu trong tâm trí của mình. Tôi muốn nhìn lại nụ cười rạng rỡ của cậu bạn đã thân thiết với tôi suốt mười sáu năm trời. Tôi muốn được lắng nghe giọng nói trầm trầm của người con trai đầu tiên mà tôi đem lòng nhớ thương. Đối với tôi, sự trở lại của Nguyên như một sự khơi nguồn cho những cảm xúc tôi từng có một năm về trước.

Duy – những quan tâm thầm lặng

Việc buồi sáng tôi đến lớp với hai con mắt sưng lên không thể qua nổi mắt Duy. Ngay lập tức, Duy liền gặng hỏi nguyên nhân hệt như một bà mẹ đang sốt sắng cho đứa con của mình. Tôi nghe hết những gì Duy nói nhưng chỉ ậm ừ cho qua. Tôi không muốn trả lời và cũng không có ý định kể cho Duy về Nguyên và những giấc mơ.

Duy và Nguyên không biết nhau và cũng chưa từng gặp mặt nhau một lần. Sau khi Nguyên ra đi, ba tôi cũng nhận được công tác mới, bởi vậy cả gia đình tôi phải chuyển đến một thành phố khác, rời xa vùng đất chứa bao kỉ niệm của tôi và Nguyên. Có lẽ, đây là việc có thể giúp tôi thoát ra khỏi nỗi trống trải của những ngày không còn Nguyên và ra đi sẽ khiến tôi vượt qua được nỗi buồn sâu thẳm ấy.

Tôi chuyển tới trường mới học với lớp vỏ bọc lạnh lùng, ít nói. Những ngày đầu, một vài người bạn có ý định bắt chuyện với tôi nhưng với sự thiếu hợp tác thể hiện qua cách tôi thờ ơ đáp lại họ đã khiến chẳng ai muốn tiếp tục. Tuy nhiên, vẫn có cậu bạn khá kiên trì trò chuyện và mặc kệ cho phản ứng của tôi có bất cần thế nào, cậu vẫn đều đều kể cho tôi mọi chuyện, những câu chuyện không đầu không cuối. Duy là một cậu bạn tốt, nếu bạn có một người bạn như Duy thì bất kì khi nào bạn cần, Duy sẽ xuất hiện hệt như trong truyện cổ tích và giúp đỡ bạn. Giống như lần, tôi chẳng may đi học muộn, Duy đã đánh lạc hướng đội cờ đỏ bằng cách báo động giả rằng có học sinh trèo tường và tôi có thể nghiễm nhiên vào trường bằng đường cửa chính mà không bị bắt phạt gì. Sau hôm đấy, tôi có hỏi thăm xem cậu ấy có bị phạt gì không thì Duy chỉ cười lớn và bảo rằng chẳng ai có thể bắt bẻ gì cậu ấy cả. Nhưng tôi nghe đâu, cậu ấy bị phạt viết bản kiểm điểm và phải quét dọn sân bóng. Hay có lần, tôi ốm một trận rất nặng, nghỉ học cả một tuần trời, bài vở cứ chồng chất lên hết nhưng khi xem lại, tôi thấy bài nào cũng được chép đầy đủ bằng nét chữ con trai cứng cỏi. Hỏi ra tôi mới biết, những ngày tôi ốm, Duy đã nhờ mẹ tôi lấy sách vở của tôi đưa cậu để cậu chép dùm.

Tôi dám cam đoan rằng mẫu con trai tốt như Duy thì phải gần như toàn bộ số con gái trong lớp thích cậu, đấy là chưa kể ngoài lớp. Duy tốt bụng, học các môn tự nhiên thuộc vào top đầu của lớp. Duy chơi thể thao cũng rất cừ và hiện đang làm đội trưởng đội bóng rổ của trường. Và tất nhiên Duy cũng là một người bạn rất tốt, thật sự tốt. Thế nhưng sau tất cả những gì Duy làm cho tôi, tôi vẫn giữ với Duy một khoảng cách, một vẻ lãnh đạm đến mức chính bản thân tôi cũng phải ngạc nhiên. Có một nỗi lo sợ mơ hồ cứ nhen nhóm mỗi khi có có ý định chia sẻ cho Duy những bí mật của riêng mình. Là tôi sợ, sợ khi có thêm người bạn mới khác tôi sẽ quên mất Nguyên, sợ Duy sẽ chẳng thể hiểu tôi như cái cách mà Nguyên hiểu và sợ khi chấp nhận Duy, biết đâu cậu ấy sẽ lại bỏ tôi đi giống Nguyên – một lần nữa.

Nguyên – tiếng nói của quá khứ

Nắng dải đều trên từng hàng cây và nhảy nhót trên những ô cửa kính khoác lên mình một lớp bụi dày đặc. Tôi đang đứng trước cửa thư viện cũ của khu phố mà tôi từng sống trước đây. Nơi đây, tôi và Nguyên đã cùng nhau lớn lên và có thật nhiều kỉ niệm. Có tiếng bước chân chậm rãi phía sau, tôi không quay lại vội, chỉ nói khẽ:

- Gặp lại cậu tớ vui lắm!

- Chào Vy!

Tôi quay lại, Nguyên thực sự đang đứng trước mặt tôi. Mặt đối mặt. Nguyên vẫn giữ dáng hình y hệt những gì tôi tưởng tượng về cậu, duy chỉ có điều trông Nguyên mỏng mảnh như những bong bóng xà phòng mà chỉ cần chạm nhẹ vào thì chúng sẽ vỡ vụn thành những hạt nước li ti. Tôi sẽ cứ đứng trân trân nhìn Nguyên thế nếu như Nguyên không định đưa tay để nắm lấy tay tôi. Tôi vội vã rụt lại, tôi sợ nếu chạm vào cậu ấy, cậu sẽ lại biến mất như đã từng vậy. Có lẽ Nguyên biết tôi đang nghĩ gì, cậu khẽ mỉm cười rồi trấn an tôi:

- Tớ sẽ không biến mất đâu, đừng sợ!

Rồi Nguyên chìa tay ra cho tôi nắm, có chút lưỡng lự nhưng rồi tôi cũng đặt tay mình vào. Tay Nguyên ấm áp chứ không hề lạnh lẽo như tôi vẫn nghĩ. Nguyên kéo tôi đi rất nhiều nơi nhưng tôi chẳng thể nhớ nổi. Tôi chỉ biết những nơi ấy rất đẹp và tôi cùng Nguyên đã lại được cùng nhau chơi đùa giống như những gì chúng tôi vẫn làm trước kia - khi Nguyên còn sống. Sau khi đùa nghịch mệt nhoài, Nguyên kéo tôi đến băng ghế đá. Tôi sững lại khi nhận ra đó là băng ghế tôi từng ngồi trong bệnh viện ngay cái ngày Nguyên ra đi.

- Sao cậu lại đưa tớ đến đây?

- Vì tớ muốn cậu nhớ rằng tớ đã ra đi mãi mãi.

Phải rồi, tôi đã thực sự nghĩ rằng Nguyên còn tồn tại, tôi đã nghĩ rằng sự biến mất của Nguyên chỉ là một sự vắng mặt tạm thời của cậu ấy. Tôi đã quên rằng Nguyên đã mất.

- Tớ thực sự đã đi rồi, Vy ạ! Những gì cậu đang nhìn thấy, đang nghe thấy là những tiềm thức của tớ khi còn sống. Chúng tập hợp lại và tạo nên một Nguyên mà cậu đang thấy. Tớ hỏi này, cậu có sợ không?

- Có lí do nào khiến tớ phải sợ không?

Nguyên không trả lời mà chỉ khẽ mỉm cười. Rồi Nguyên hỏi về cuộc sống hiện tại của tôi. Tôi kể cho cậu nghe về vỏ bọc tôi tự tạo ra cho bản thân mình, về những tiết học chán ngắt trôi qua và cuộc sống vô vị. Tôi cũng kể cho cậu nghe về Duy, về những câu chuyện hài hước có, buồn bã có và có đôi khi là nhảm nhí của Duy, về những tài lẻ mà Duy có và những ánh mắt của các cô bạn cùng lớp dành cho Duy. Nguyên lặng im lắng nghe tất cả, có đôi khi cậu biểu hiện lên gương mặt bằng một nụ cười đúng-kiểu-của-Nguyên.

- Có vẻ như cậu bạn tên Duy đó thích cậu?

- Có lẽ

Tôi không phủ nhận điều Nguyên nói. Tự trong tôi cũng cảm nhận được điều đó. Duy thích tôi và gần như là cậu cố tình thể hiện ra để tôi biết điều đó nhưng tôi luôn tỏ ra là mình chẳng hiểu gì. Thảng hoặc, tôi bắt gặp ánh mắt thất vọng của Duy, có chút gì đó hơi nuối tiếc nhưng tôi cũng đành thở dài và tự nhủ tôi làm vậy cũng chỉ muốn tốt cho cả tôi và Duy.

- Cậu cũng thích Duy?

- Không thể nào !

Tôi lập tức bác bỏ cái điều mà Nguyên vừa đưa ra kia nhưng cũng hơi khẽ khựng lại. Tôi chẳng hiểu là mình có thích Duy không nữa. Đã có đôi lần tôi đã thức sự chú ý tới cậu ấy, khẽ rung động trước những quan tâm của cậu và thường dành ra vài phút vẩn vơ để nghĩ về Duy. Nhưng tôi thích Nguyên, trước giờ vẫn vậy, bởi thế nên có lẽ chưa bao giờ tôi dám nghĩ rằng tôi có thể thích Duy. Quay sang Nguyên, ánh mắt Nguyên đang xoáy sâu vào một khoảng không xa xăm lắm, tôi không muốn phá vỡ hình ảnh đó nhưng rồi cũng không thể ngăn mình hỏi cậu:

- Cậu biết là tớ đã từng thích cậu không? Trước kia và cả bây giờ nữa?

Kể cả khi người đang đứng trước mặt tôi đây là một-Nguyên-được-xây-dựng-từ-tiềm-thức thì việc nói ra những lời lẽ như vậy cũng khiến tim tôi đập loạn nhịp và hai má nóng bừng lên, tôi hồi hộp đợi phản ứng từ Nguyên.

- Vy này, tớ biết và tớ cũng thích cậu. Nếu tớ còn sống tớ sẽ dành những điều này để nói với cậu trước khi để cậu hỏi tớ. Nhưng thật tiếc là tớ chẳng thể hít thở lại được nữa, bởi vậy dù có thích cậu rất nhiều nhưng tớ vẫn chỉ có thể đứng nhìn cậu từ một tầng không gian khác mà thôi.

- Nhưng mà...

- Nghe tớ này, cậu không thể sống thế này mãi được. Cậu đang còn một cuộc đời rất dài phía trước và cậu cần phải có những người bạn mới của riêng mình, dẹp bỏ cái vỏ bọc cậu tự tạo ra đi và hãy sống thật với những gì của một Vy trước đây. Tớ tin là cậu sẽ cảm thấy tươi vui trở lại thôi. Còn Duy, tớ tin đó mới là người cậu cần yêu thương lúc này chứ không phải tớ. Hãy nhớ rằng, tớ là quá khứ còn Duy mới là hiện tại. Cậu biết không? Khi mà một người con trai nói với người con giá mình yêu thương rằng cô ấy hãy tìm tới một chàng trai khác thì cái chàng trai khác đó chắn chắn là một người tốt hơn rất nhiều. Có lẽ việc cậu thích tớ chỉ là cảm xúc của cậu bị lữu giữ khá lâu và cậu mặc định cho đó là điều luôn như vậy. Ai rồi cũng phải thây đổi Vy ạ, tớ rồi cũng sẽ trở thành một người khác và sẽ có một cuộc đời mới. Cậu cũng vậy, đừng sống cho quá khứ nữa mà hãy sống cho tương lai của mình nhé.

Nguyên nói một hơi dài rồi ngừng lại chờ phản ứng của tôi. Tôi hơi ngẩn người ra một lúc. Có lẽ Nguyên đúng, có lẽ tôi thích Duy nhưng lại ngăn cho bản thân mình không muốn vậy vì một điều mặc định tôi tự đặt ra, có lẽ tôi không biết rằng trái tim tuy nhỏ nhưng tình cảm thì nó chưa được vô tận nên tôi sẽ không phải lo về việc tôi thích Duy thì có nghĩa là tôi sẽ lãng quên Nguyên. Một cơn gió thổi vụt qua làm tóc tôi xòa xuống mặt, Nguyên khẽ vén nó lên cho tôi rồi nói:

- Gió giao mùa đấy Vy ạ!

- Ừ , gió giao mùa cũng có nghĩa là mùa mới đã sang phải không Nguyên?

Nguyên mỉm cười rạng rỡ, nắng đùa nghịch trong đôi mắt cậu khiến nó trở nên đẹp lạ thường, rồi từ từ Nguyên bay lên giống hệt như thiên thần mà tôi từng nhìn thấy trong những cuốn truyện mà ngày xưa tôi và Nguyên thường hay đọc. Tôi không ngạc nhiên mà chỉ đứng dậy vẫy tay chào cậu. Nguyên ngoảnh lại nhìn tôi rồi nói :

- Nhiệm vụ của tớ đã hoàn thành rồi Vy ạ. Giờ tớ có thể có một cuộc sống mới. Cảm ơn Vy và hứa là luôn sống tốt nhé, vì chính cậu và cả tớ nữa. Hãy biết yêu lấy bản thân mình và đứng chối bỏ cảm xúc của bản thân, tớ tin cậu sẽ làm được...

Tiếng nói của Nguyên xa dần rồi biến mất hẳn ngay khi cậu hoàn toàn tan biến. Tôi nhìn trân trân vào khoảng không ấy mà lòng yên bình lạ. Nguyên ạ, người cần cảm ơn là tớ mới phải. Tớ phải cảm ơn cậu về chuyến ghé thăm bất chợt này, tớ sẽ không bao giờ quên cậu đâu và tớ sẽ sống một cuộc sống mới thật tốt như đã từng hứa với cậu. Bầu trời đã chuyển màu xanh nhạt, những vệt màu ảo não đã biến mất hoàn toàn. Những cơn gió nhẹ nhàng thổi, tôi hít cho căng lồng ngực cái không khí trong lành ấy như để lưu giữ lại những khoảnh khắc mà tôi vừa được trải qua. Có lẽ tôi sẽ chẳng gặp Nguyên trong những mơ về sau nữa nhưng tôi không buồn, Nguyên đã tặng tôi một món quà mà bất cứ khi nào tôi cũng có thể liên tưởng tới cậu, liệu tôi có thể gọi tên món quà ấy là Duy?

Duy – gió giao mùa

Tôi tỉnh giấc, cảm giác thanh thản lạ. Tôi sẽ thực hiện lời hứa với Nguyên ngay ngày hôm nay. Tôi sẽ phải bắt đầu lại mọi thứ và người đầu tiên bắt đầu cho chuỗi ngày mới ấy không thể là ai khác ngoài Duy. Chậm rãi đạp từng vòng xe tới trường, tôi háo hức cho một sự thay đổi mới.

Vẫn như mọi ngày, Duy lại tíu tít như một chú chim sẻ kể mọi chuyện cho tôi nghe. Trong tất cả những cậu chuyện ấy, tôi đặc biệt chú ý tới câu chuyện về giấc mơ của Duy:

- Vy biết không, tối qua tớ đã mơ một giấc mơ kì lạ lắm, tớ gặp một cậu bạn, cũng trạc tuổi mình thôi hoặc có lẽ là ít hơn nhưng mà tớ cố gắng lắm cũng chẳng thể nhớ ra đó là ai. Cậu ta nhìn tớ, tớ cũng nhìn lại và rồi cậu ta dặn tớ phải thật tốt với cậu. Quả là kì lạ phải không? Mà chuyện này nhảm nhí thật. Thôi tớ kể chuyện khác nhé....

- Duy này, thực ra người cậu gặp là Nguyên...Thế rồi tôi bắt đầu kể cho Duy tất cả những gì tôi từng trải qua. Duy có hơi bất ngờ trước thái độ bất thường của tôi nhưng rồi cậu cũng lặng im theo sát từng chi tiết. Lần đầu tiên, tôi là người kể còn Duy là người lắng nghe . Giọng tôi kể đều đều như một người thuyết minh những thước phim kí ức. Ngoài kia, nắng trải đều khắp sân trường, có gì đó vừa nảy nở nhờ một quá khứ bác bỏ một quá khứ. Chẳng biết có thực không mà hình như tôi vừa thấy một cú chao nhẹ của mùa, một cơn gió khẽ lướt qua làm một chiếc lá khẽ cựa mình rồi tiếp đất bằng những vòng xoay chầm chậm. Nguyên bảo đấy là gió giao mùa, bất chợt tôi lại nhớ về nụ cười của Nguyên, cảm giác thanh thản lạ. Có vẻ như mùa mới đã sang rồi thì phải...(Cá Mập-st truyenngan.com.vn)

Tags:

StoriesofLife

AUTOFEED

DISCLAIMER

Blog của HUỲNH NGỌC THƯƠNG, chuyên viên
phân tích đầu tư chuyên nghiệp, hơn 12 năm kinh nghiệm phân tích đầu tư tại thị trường Việt Nam. Blog phục vụ cho mục đích lưu trữ, tham khảo thông tin và chia sẻ góc nhìn cá nhân (không đại diện cho tổ chức nơi tác giả đang làm việc). Tác giả không đảm bảo tính chắc chắn và không chịu trách nhiệm khi người sử dụng thông tin từ website cho hoạt động đầu tư, mua bán chứng khoán của mình.

 

LINKEDIN

Designed by: Nguyễn Chí Hiếu