Nghiêm khắc với bản thân

by Life24/08/2016 17:19

Dạo gần đây tôi cảm thấy ngay chính bản thân mình đã đi vào trạng thái lười. Lười đọc sách, lười chạy bộ, lười đi chơi...., đây hình như là căn bệnh của khá nhiều bạn trẻ hiện nay thì phải. Vậy nguyên nhân do đâu???

***

Còn nhớ thời đi học, phụ huynh thường hay nói con cái "lười học & ham chơi". Đó là do bản tính trẻ con đang còn ham chơi. Vậy thì liệu rằng khi chúng ta dần lớn lên, có còn "lười học & ham chơi" như những đứa trẻ không. Xin thưa rằng là CÓ. Nhưng mà cái khẩu hiệu đó được lên một cấp độ cao siêu hơn là THỤ ĐỘNG.

Hình như con người chúng ta càng ngày càng tự cho mình được quyền chểnh mảng trong công việc, sinh hoạt và học tập thì phải. Chúng ta đang tự đưa chính bản thân đi ra khỏi những nguyên tắc đã được đặt ra. Nếu gặp khó khăn một chút thì chúng ta lại tự cho mình cái quyền được tạm nghỉ để thực hiện tiếp. Thế nhưng, cái tai hại là sau khi chúng ta tạm nghỉ, thì lại muốn "khó quá thì bỏ qua" và làm tiếp công việc khác nhẹ nhàng hơn. Tôi và bạn không đổ lỗi cho hệ thống giáo dục, hay từ môi trường gia đình gì để biện minh cho những thói quen lười đó được. Nếu có, thì hãy tự hỏi chính bản thân mình đã thử cố gắng hết sức có thể với một mục tiêu được đề ra chưa, có từng thử nghiêm khắc với bản thân mình hay không chưa?. Dẫu biết rằng mục tiêu đó cần rất nhiều động lực để hoàn thành nó, rồi khi chúng ta nhìn lại thì sẽ thấy hạnh phúc khi thực hiện được nó.

Thử đặt mục tiêu cho việc đọc 1 cuốn sách nhé

Nếu bạn muốn khỏe hơn, thì hãy đặt bản thân mình vô một hoạt động thể thao liên tục, còn hơn là nằm ở nhà và uống thuốc giảm cân hay ăn kiêng này nọ.

Nếu bạn muốn đọc hết một cuốn sách mà bạn đã cho nó nằm trên giá một thời gian dài, thì hãy bỏ điện thoại sang một bên và đọc vài trang mà bạn đang đọc dở. Thay vì thời gian rảnh mò lên Facebook thì hãy dùng nó cho vài trang sách nhé. Thử trong một ngày mà xem, đảm bảo là bạn đã đọc được nửa quyển sách mà bạn mua rồi đó.

Nếu bạn muốn đi du lịch, hãy tìm hiểu và tham khảo những ý kiến về nơi bạn đến, tự học cách chăm sóc bản thân mình và lên lịch trình đầy đủ cho một chuyến đi. Và tất nhiên trước đó, bạn phải cày tiền để có tiền đi du lịch chứ.

Và còn rất nhiều điều nữa, đừng vội nhìn những điều trên mà cho rằng nó đơn giản. Bởi vì bạn không nghiêm khắc với chính bản thân mình thì tôi nghĩ rằng bạn không thể thực hiện được nó đâu. Tin tôi đi, bạn sẽ thấy vui với thành quả của sự nghiêm khắc từ chính bản thân mình đấy.(st truyenngan.com.vn)

Tags:

StoriesofLife

Hãy để bí kíp của anh chàng thông thạo 11 thứ tiếng tiếp lửa khám phá ngoại ngữ của bạn

by Life17/06/2016 09:15

Luca Lampariello, anh chàng 35 tuổi với câu nói “ Tôi không sống để học ngôn ngữ, tôi học ngôn ngữ để sống một cuộc sống tốt hơn”đã biến cái tưởng không thể thành có thể qua việc thông thạo 11 thứ tiếng.

Hè này hãy để "bí kíp" của anh chàng thông thạo 11 thứ tiếng tiếp lửa cho hành trình khám phá ngoại ngữ của bạn.

"To have another language is to possess a second soul." ‒ Charlemagne - Có thêm một ngoại ngữ cũng chính là thêm cho mình một tâm hồn, mở thêm cho mình một cánh cửa cơ hội mà trước đây rào cản ngôn ngữ chính là vấn đề để bạn tiếp cận, khám phá, hiểu thêm thế giới với nó. 

Khi một ai đó được tiếp xúc với người nói trôi chảy nhiều thứ tiếng, điều đầu tiên hầu hết sẽ phản ứng sẽ là mắt chữ O mồm chữ A vì kinh ngạc và ngưỡng mộ không hề nhẹ. Một ngôn ngữ đã khó đừng nói đến hai ba hay thậm chí là con số 11 thì đúng là khó mà hình dung được. Nhưng Luca Lampariello, anh chàng 35 tuổi với câu nói: "Tôi không sống để học ngôn ngữ, tôi học ngôn ngữ để sống một cuộc sống tốt hơn"đã biến cái tưởng không thể thành có thể qua việc thông thạo 11 thứ tiếng.

Vậy bạn đang cảm thấy khó khăn và muốn dừng lại hay e ngại khi mới bắt đầu học thêm một ngoại ngữ mới thì hãy để những bài học kinh nghiệm được Luca áp dụng trên từng chặm đường khám phá một ngoại ngữ mới tiếp động lực cho bạn.

1/ Ngôn ngữ có thể không được dạy, nhưng nó có thể được học. Quá trình này sẽ thuận tiện hơn rất nhiều nếu có được sự trợ giúp từ một ai đó hay một điều gì đó. Hãy tìm một sự hướng dẫn chứ không phải phụ thuộc hoàn toàn vào một thầy giáo.

2/  Một ngôn ngữ là một cánh cửa dẫn đến toàn thế giới nơi mà toàn bộ giá trị sẽ được khám phá. Vì vậy, hãy mở lòng và yêu, có thể với một ngôn ngữ, với một đất nước, với ai đó hay thậm chí là một món ăn. Không có gì tuyệt vời hơn là tìm thấy động lực cho mình.

3/ Nếu bạn đã tìm thấy một phương pháp học yêu thích và hiệu quả thì hãy bắt đầu ngay với một ngôn ngữ bất kỳ. Bởi không có một phương pháp nào tốt nhất để áp dụng cho việc học một ngoại ngữ mà chỉ có thể học tốt nhất khi có một phương pháp học phù hợp và hiệu quả với bản thân. Nếu chưa có thì hãy tiếp tục đi tìm và trên tất cả: thử nghiệm.

4/ Việc học ngôn ngữ sẽ mang đến những nhận thức sâu sắc trong tâm trí về tiếng mẹ đẻ. Nên nếu bạn học một ngôn ngữ có quan hệ ruột rà hay tương tự với tiếng mẹ đẻ của mình, hãy bắt đầu với kỹ năng nói đầu tiên, đơn giản vì ngôn ngữ là sự cọ xác nên khi nói dễ dàng hình dung hơn nhiều so với việc áp dụng các kỹ năng khác trước.

5/ Không có một ngôn ngữ nào là vô dụng cả, vì không sớm thì muộn thì tất cả sẽ điều hữu ích cho cuộc sống của bạn. Do đó, đừng để người khác quyết định thay cho bạn phải học gì và sẽ làm gì. Hãy để đam mê và niềm tin của bản thân dẫn lối.

6/ Học thêm một ngôn ngữ cũng chính là tạo thêm cho mình một tâm hồn, bạn sẽ có khả năng truy cập vào cách suy nghĩ của người khác cũng như bị hấp dẫn bởi một nền văn hóa nào đó nơi mà bạn hiểu họ đang nói gì. Nếu một ngôn ngữ mang một phong cách riêng và có thể nói là khó khăn để nắm bắt ngay thì hãy thực hành nhiều hơn từ việc phát âm chuẩn từ khi bắt đầu nhằm tránh hình thành thói quen xấu sau này.

7/ Nếu bạn đang có ý định từ bỏ việc học một ngôn ngữ nào đó, ngay bây giờ hãy tích cực tìm kiếm một mồi lửa có thể đôt cháy lại khao khát học ngoại ngữ  bên trong bạn. Đến một đất nước nào đó, gặp một ai đó, xem một bộ phim hay thực hiện một đoạn video trên Youtube hay bất cư điều gì để bạn lấy lại nguồn cảm hứng.

8/Nếu bạn có thể sắp xếp thời gian biểu và có đủ năng lượng cho hành trình học tập của mình  thì đừng ngại học song hành hai ngôn nhữ cùng một lúc.

9/ Du lịch chính là một nguồn động lực tuyệt vời. hãy đi bất cứ nơi đâu, bất cứ nơi nào nếu bạn có thể, nó sẽ mở cánh cửa và thúc đấy bạn vào hành trình đi tìm niềm hứng thú học ngoại ngữ.

10/ Đừng để bị kiếp sợ trước danh tiếng của một ngoại ngữ, hãy vượt qua khỏi ranh giới đó bởi bạn sẽ nhận ra nhiều điều tốt đẹp ở phía sau hàng rào.

11/ Một vài ngôn ngữ có những đặc điểm hoàn toàn khác biệt so với việc học những ngôn ngữ còn lại nên hãy linh động và thích nghi bằng cách điều chỉnh phương pháp học của bạn. Nếu nó không hiệu quả, thay đổi hay làm lại từ đầu chứ không bao giờ nghĩ đến hai từ "bỏ cuộc".

12/ Khám phá ra một phương pháp học ngoại ngữ là một điều tuyệt vời nhất mà bạn có. Không đơn giản là chỉ ngồi ở nhà dành thời gian vào bảng động từ mà hãy học bằng cách trải nghiệm cuộc sống bên ngoài.

Việc học ngoại ngữ không chỉ là một hành động thể hiện niềm đam mê, tình yêu đối với bản thân những ai muốn học hỏi mà nó còn giúp ta khám phá được thế giới muôn màu ở ngoài kia cũng như khám phá nhiều đặc điểm tính cách tồn tại trong con người bạn vậy. Luca nói "Tôi đồng ý là học ngoại ngữ rất tuyệt nhưng tôi thách thức những giả định rằng nó khó". Vậy câu châm của bạn là gì, hãy suy nghĩ từ bây giờ bằng cách khám phá qua việc học thêm một ngoại ngữ. (St Theo Võ Vi Phương / Trí Thức Trẻ-kenh14.vn)

Tags:

StoriesofLife

Bài học cuộc sống từ một ông lão mù

by Life13/06/2016 15:16

Hóa ra, mù lòa không có nghĩa là không nhìn thấy tất cả mọi thứ. Ông lão mù lòa hàng xóm đã dạy cho tôi một điều rằng: Trên đời này chẳng có ai mù lòa cả, những thứ mà chúng ta muốn nhìn thấy, dù là dùng mắt hay tâm hồn đều sẽ nhìn thấy được

Khu nhà tôi đang sống có một ông lão mù. Ông lão mù sống ở đây từ rất lâu rồi, nhưng mãi đến gần đây tôi mới phát hiện ra sự tồn tại của ông. Mẹ tôi bảo, ông chỉ sống một mình, suốt ngày lại ru rú trong nhà mà tôi lại đi học nhiều nên có lẽ là chưa thấy ông bao giờ. Bỗng nhiên vài ba hôm nay, ông ra ngoài nhiều hơn mọi khi.

Một sáng chủ nhật, tôi ở nhà phụ mẹ đi chợ, nấu cơm cho cả gia đình. Lúc mẹ nhờ tôi ra tiệm tạp hóa đầu phố mua hộ mẹ chai nước tương, tôi nhìn thấy ông lão mù lòa quen thuộc đang ngồi bệt bên vỉa hè, đôi mắt dù mù lòa nhưng lại có vẻ đang nhìn thứ gì đó rất xa xăm. Vì vừa đi vừa quan sát, tôi vô tình vấp té xuống gần chỗ ông lão. Ông lão nghe tiếng "bịch", liền ngồi bật dậy và quờ quạng. Tôi đứng dậy ngay và bỗng nhiên nắm lấy tay ông lão.

"Ông ơi, con không sao".

Nghe tiếng tôi nói trấn an, ông lão đứng khựng lại rồi từ tốn ngồi xuống vị trí cũ của mình.

"Đi đứng phải cẩn thận nhé cháu gái.".

Nói rồi ông lão thở dài, tiếp tục điệu bộ nhìn lên trời cao như thể mình đang thấy tất cả mọi thứ. Khi đó, tôi đã buột miệng hỏi:

"Ông đang nhìn gì vậy ạ?".

"Nhìn tất cả những thứ mà ta muốn thấy".

Bài học cuộc sống từ một ông lão mù - Ảnh 2.

Tôi ngập ngừng, ngồi lại xuống cạnh bên ông lão lúc nào không hay. Như cảm nhận được tôi đang ngồi bên cạnh, ông lão mỉm cười, rồi hỏi tôi:

"Cháu gái hẳn là đang nghĩ ta là một người kì cục. Vì một kẻ mù lòa thì làm sao nhìn thấy được gì cơ chứ?".

Tôi lắc đầu, chợt nhận ra ông lão sẽ không thấy được điệu bộ này của tôi nên tôi phải dùng ngôn từ diễn tả: "Dạ không…".

"Thực ra, một đôi mắt mù lòa không nói lên được những gì mà người ta nhìn thấy. Đôi mắt có thể giúp cháu nhìn được những điều cháu muốn thấy, nhưng cảm nhận nó thì cần có tâm hồn. Cháu vẫn đang sở hữu cả hai điều tuyệt diệu này, nhưng ta thì chỉ còn có một. Dẫu là thế, ta vẫn còn may mắn khi sở hữu một tâm hồn có thể nhìn được nhiều thứ mà một đôi mắt chưa chắc sẽ nhìn thấy".

Ông kể thêm cho tôi nghe về chuyện của ông. Thì ra bấy lâu nay ông không sống một mình mà sống với một cái đài radio cũ kĩ. Hằng ngày, ông cầm trên tay tấm ảnh chụp chung cùng người vợ quá cố, nghe radio từ sáng đến tối. Những tin tức, bản nhạc hay ho cũng được ông cảm nhận bằng tâm hồn. Nghe thật bình yên biết bao nhiêu. Tôi cảm thán có lẽ cuộc sống một mình của ông không hề cô đơn mà cũng bình yên biết bao nhiêu.

Ông hẳn là một người lạc quan, và tôi cho rằng tâm hồn của ông còn nhìn thấy được nhiều thứ hơn những người còn đầy đủ đôi mắt không thể thấy. Ông còn kể tôi nghe thêm nhiều chuyện, về cuộc đời của ông, về chuyện đời, những thứ ông đã nghe và cảm nhận qua chiếc đài radio cũ kĩ. Nhịp sống hằng ngày trôi qua, ông cũng nương theo thời gian mà cảm nhận cuộc sống. Ông thật là một ông lão giàu có về tâm hồn dù hai mắt không nhìn thấy gì. Từng câu từng chữ ông nói đều đi vào đầu tôi một cách thật dễ dàng và sâu sắc. Tôi gần như ghi nhớ tất cả mọi thứ mà ông đã nói.

Kể từ đó, tôi thường xuyên sang thăm nhà ông lão, cùng ông nghe radio và nghe ông kể những câu chuyện hay ho về cuộc đời ông, cả cuộc đời của những người khác mà ông biết nữa. Nhờ ông, tôi biết trân trọng những điều mình đang có, từ đó cảm nhận được cuộc đời luôn thay đổi từng giây từng phút này một cách sâu sắc hơn.(st kenh14.vn)

Tags:

StoriesofLife

Món nợ không thể đòi

by Life09/06/2016 10:42

Buổi chợ sớm mai thưa người nhưng chộn rộn vì những câu hỏi ríu ran của thằng nhỏ. Mẹ đắn đo rất lâu. Mẹ buộc phải nói những điều quá phức tạp, nhưng bao dung nhất, ít đau đớn nhất...

Mẹ đi đằng trước, con lẽo đẽo theo sau, buổi chợ sớm mai thưa người nhưng chộn rộn vì những câu hỏi ríu ran của thằng nhỏ. Mẹ ơi, con cá gì mà có cái mỏ dài quá vậy, thằng con chỉ tay vào con... vịt, hỏi.

Nhưng khi mẹ trả lời đấy là con vịt, nó giãy nảy, con vịt phải có lông chứ. Dằng dặc sau đó là những câu hỏi khác, tại sao con cá kia lại nằm im re, vì sao nó chết, ai làm nó chết. Tại sao cọng rau này màu tím còn rau kia màu xanh. Mẹ vẫn nhẫn nại trả lời con và diễn đạt làm sao cho giản dị, dễ hiểu. Chỉ câu hỏi: “Mẹ ơi, tại sao người ta đem bán cá em bé? Sao người ta không cho cá em bé đi học mẫu giáo mà ăn thịt tụi nó làm chi, tội nghiệp...”, mẹ phải ngẩn ra rất lâu, phân vân tìm câu trả lời.

Nhưng không thể lờ đi, vì thằng con ngước con mắt đầy vẻ xót thương nhìn mẹ, như chờ đợi, như van xin, như cầu cứu. Trong cái thau gần đầy nước, hàng triệu con cá con (mà thằng nhỏ xem như bạn đồng trang lứa với nó) đang chen chúc nhau đớp không khí một cách tuyệt vọng. Lứa cá nhỏ hơn đầu đũa này thường là từ 15-30 ngày tuổi, người ta gọi là rồng rồng. Hơi giống trẻ con, lúc mới chào đời rồng rồng có màu đỏ, và ngả sang đen khi chúng lớn dần lên. Lúc ấy, chúng sẽ từ bỏ cái tên cúng cơm của mình, xúng xính với tên mới: cá lóc.

Rồng rồng được cá mẹ sinh khi trời bắt đầu rải xuống những sợi mưa. Nước hớn hở dâng lên, tắm mát những ao, đìa đã mỏi mê vì những ngày khô kiệt. Sấm chớp vẫn lừ đừ, gầm gừ trong những đám mây nặng trĩu nước. Sa mưa! Những nụ mầm mới bắt đầu nhú lên trên những cọng rau muống, rau đắng, rau ngổ... già nua. Những sinh vật của ruộng đồng như cá, ếch... vào mùa sinh sản. Lúc này, trong ao hay xuất hiện những bầy rồng rồng - những quầng đỏ lâm nhâm trên mặt nước, to như cái nia, di chuyển lấp lánh, nhịp nhàng.

Đây cũng là khoảng thời gian mẹ đi chợ, hay thấy lòng buồn rợn ngợp. Đầu chợ là cá rồng rồng, cuối chợ cũng cá rồng rồng. Trên nền chợ đẫm nước, bên mớ rau đồng xanh non, là những con ếch, nhái đã bị lột da tuyệt vọng chắp tay lạy lia lịa, ọc ạch nhảy trên mâm, na cái bụng trứng lặc lè. Ai cũng có thể nhìn thấy muôn vạn hạt trứng nhỏ lấm tấm bên trong. Dài theo lối đi, người ta bày bán mấy con cá lóc ốm nhom vật vờ bên cạnh lũ cá rô, cũng lép kẹp, chỉ bụng là quá khổ vì phải bọc lấy trứng. Cá quãng này ăn không béo, nhiều nhớt, tanh, thịt cứng, dai nhách. Dường như lũ cá đã cố ép xác, tự làm mình xấu đi, già đi, nhếch nhác, xóa dấu của sự hấp dẫn để bảo vệ lũ con sắp chào đời nhưng cũng không thoát khỏi bàn tay của con người.

Nhưng giữa chợ đời, chẳng mấy ai để tâm mà cám cảnh cho phận rồng rồng, cho con cá... có bầu, như mẹ. Hay ai cũng thấy bất nhẫn, nhưng họ cũng im lặng làm ngơ, như mẹ. Khi lấy đũa gắp mớ rồng rồng kho tiêu thơm lựng, họ cũng thấy áy náy, quá nhiều sinh vật mất cơ hội sống chỉ vì một miếng ăn của con người? Hay họ vô tư, chẳng nghĩ gì cả, bằng chứng là những sinh vật tội nghiệp ấy đã bị tận diệt hết sa mưa này đến sa mưa khác, bất chấp lệnh cấm của chính quyền (cũng phải, ngang nhiên bày bán mà có thấy ông chính quyền nào lên tiếng đâu, mắc gì phải sợ).

Mẹ đắn đo rất lâu, mẹ sợ suy nghĩ kia được nói nên lời sẽ là quá tàn nhẫn đối với đứa trẻ. Cuối cùng, mẹ nói, tại bà con mình còn nghèo. Vì nghèo, nên phải dầm mình kéo từng bầy rồng rồng, lội ròng rãi trên khắp đồng bãi tìm bắt từng con nhái, con ếch để đổi lấy ít gạo. Vì nghèo, nên đang cạy cơm cháy bữa sáng đã lo ngay ngáy bữa chiều, hơi sức đâu nghĩ tới tương lai xa vời. Và vì bụng chưa no, nên những gì người ta rao trên đài, nào là phát triển và bảo vệ nguồn lợi thủy sản, giữ gìn hệ sinh thái... chỉ là những ngôn ngữ xa vời.

Mẹ buộc phải nói những điều quá phức tạp, đối với thằng con năm tuổi. Nhưng đó là câu trả lời bao dung nhất, ít đau đớn nhất... Chắc chắn, lớn lên nó sẽ hiểu. Chỉ sợ, lúc đó, những sản vật của ao đồng trở thành hàng quý hiếm. Và vĩnh viễn thằng con không biết âm thanh ếch, nhái kêu ran ngoài đồng sau mưa, cảnh cá rô, thác lác ục sôi dưới đìa mùa hạn, tiếng cá lóc táp lụp bụp như dừa rụng xuống ao.

Tất cả những thứ ấy, như một món nợ mà lớp con cháu không thể đòi lại từ những thế hệ đi trước. Có trả nổi đâu mà đòi...(st tuoitre.vn - nguyễn ngọc tư)

Tags:

StoriesofLife

Dành tặng những trái tim đã từng tổn thương

by Life07/06/2016 08:33

Đôi khi không nhất thiết cứ cười thì mặc định là đang vui, cứ khóc là phải buồn, chuyện gì rồi cũng có lý do của nó cả, ngừng day dứt về quá khứ, về những tổn thương, tập xóa ký ức, vẽ được thì phải xóa được, đau thương chỉ là cảm xúc nhất thời mà thôi.

Cuộc sống là một chuỗi tháng ngày đẹp lắm, là những chặn đường đầy màu sắc mà chính ta đã tự tô vẽ lên. Chúng ta đang sống cho chính cuộc sống của chính mình, vậy tại sao ta cứ phải gò mình theo khuôn khổ của mọi người? Vui cũng một ngày, buồn cũng một ngày, điều chúng ta cần đó là sống trọn vẹn với cảm xúc của chính bản thân mình.

 

Thứ đã mất đi chính là thứ vốn dĩ không thuộc về mình, không cần giữ bởi những gì chưa bao giờ thuộc về bạn, và càng không thể níu kéo những ai đã không còn muốn ở lại. Buồn cứ buồn, khóc cứ khóc, chẳng có cơn đau nào là không dứt, không nguôi cả, đừng cố chấp để tiếp tục đau và đừng để cái cảm xúc hỗn loạn ấy chi phối bản thân mình

Bạn biết không, chẳng có ai có thể tự hào nói rằng cuộc đời họ là một chuỗi màu hồng tươi tắn. Hành trình ta đi còn dài lắm bạn à, những cái đã đến luôn có những lý do riêng của chính nó, nhưng khi nó đã ra đi thì đừng tìm hiểu lý do để làm gì. Không ngẫu nhiên mà chúng ta lại vụt mất đi hạnh phúc mà ta đang nắm trong tay, và dù luyến tiếc hay hối hận cũng chỉ là những cảm xúc nhất thời khi con tim còn đang bơ vơ giữa những sự thật ngổn ngang ấy.

Khi mất đi một tình yêu, một hạnh phúc ai mà chẳng phải trải qua những thăng trầm như thế, nhưng rồi ai cũng sẽ mạnh mẽ để vượt qua tất cả mà thôi. Rồi thời gian trôi qua, bạn sẽ hiểu những điều ấy đã tuyệt vời như thế nào…

Tổn thương lớn nhất không bởi sự yêu thương, mà có lẽ tổn thương lớn nhất đó chính là yêu thương đã không còn tồn tại. Bước qua tổn thương là một điều không hề dễ, nhưng không phải là điều không thể.

Sẽ chẳng có ai trong số chúng ta mong rằng tình yêu sẽ mang đến sự tổn thương, hay mong rằng trái tim sẽ vụn vỡ, nhưng rồi đó là điều mà ta phải học, phải chấp nhận bởi tình yêu nó kì diệu lắm, nó sẽ chẳng bao giờ cho bạn biết trước ngày mai mọi thứ sẽ như thế nào đâu! Có thể hôm nay bạn tổn thương, nhưng ngày mai lại có người xoa dịu vết thương ở ngay đó, ngay con tim của chính bạn.

Một trái tim tổn thương chứa đựng những giọt nước mắt trong những góc phố quen, trong những đêm dài không ngủ, từng con đau thắt và cả nụ cười buồn… Nó đủ sâu sắc để ta nhận ra rằng ta đã vụt mất một nửa quan trong trọng trong đời, nhưng cũng đủ bản lĩnh để dạy cho ta biết mạnh mẽ để có thể tự chở che, tự xoa dịu những cơn đau ấy. Vấp ngã, đứng lên và bước tiếp, ta được quyền mạnh mẽ, được quyền sắc đá, nhưng đừng quên ta vẫn còn được quyền đón nhận yêu thương…

 

Đừng quên rằng còn rất nhiều sự yêu thương khác đang chờ đợi chúng ta, cái cảm giác bị bỏ rơi, cô đơn hay đau đớn chỉ là một phần phải có trong cuộc sống này, trong chuyện tình yêu này để làm cho mọi thứ trở nên thi vị, trở nên đầy màu sắc hơn mà thôi.

Phải luôn tin rằng, chúng ta sinh ra ai cũng xứng đáng nhận được yêu thương, hơn hết những ai bản lĩnh tự bước qua những đau thương, tự xoa dịu được con tim buồn đau của chính mình thì lại càng xứng đáng nhận được nhiều hơn thế nữa. Bởi khi ấy, chúng ta nhận ra rằng người yêu thương ta nhất không ai khác chính là bản thân ta.

Rồi khi tim không còn chứa đựng những đau thương, ta sớm nhận ra rằng ta đã sẵn sàng đón nhận những yêu thương khác. Ngừng day dứt về quá khứ, tập xóa ký ức, vẽ được thì phải xóa được, đau thương chỉ là cảm xúc nhất thời mà thôi. Trải qua tổn thương, ta sẽ biết rằng chẳng có gì trong cuộc sống này là mãi mãi, cả tình yêu cũng vậy.

Trái tim từng tổn thương của một con người chân thành là một trái tim mang đầy những kí ức ngọt ngào, để rồi những điều đẹp đẽ từng xảy ra trong quá khứ sẽ luôn thôi thúc chúng ta biết quý giá hơn hai chữ yêu thương. (st kenh 14.vn)

Tags:

StoriesofLife

AUTOFEED

DISCLAIMER

Blog này phục vụ cho mục đích lưu trữ, tham khảo thông tin và thảo luận. Chúng tôi không đảm bảo tính chắc chắn và không chịu trách nhiệm khi người sử dụng thông tin từ website cho hoạt động đầu tư, mua bán chứng khoán của mình.

Designed by: Nguyễn Chí Hiếu