Hồi ức yêu thương

by life15/06/2018 15:38

Thiên Ân nhìn ra phía cửa phòng bệnh. Sau cánh cửa ấy là lối đi vào dành cho những người thăm bệnh. Ở nơi này, ngày cũng như đêm, chỉ có ánh sáng của đèn điện, không thể nhìn thấy ánh mặt trời. Mỗi ngày, nhìn dòng người vội vã đi qua trước cửa, cô biết được đã 5h, 11h30, hay 17h. Nếu không có dòng người vào thăm bệnh, có lẽ Thiên Ân cũng không còn ý niệm về thời gian. Nơi đây, với một số người, cũng là nơi thời gian dừng lại mãi mãi.

***

 

Cô nghĩ về những ngày dài đăng đẳng mình vừa trải qua. 24 tuổi, cô dường như có tất cả những gì mà người ta ao ước: sức khỏe, công việc, tuổi xuân. Rồi một biến cố lớn xảy đến với cô cũng như gia đình cô – cô bị nhiễm trùng máu không rõ nguyên nhân. Cô sốt cao sắp chạm ngưỡng 42 độ nhưng không cách gì hạ sốt được. Cô bắt đầu có những ảo giác, lúc đầu nó mơ hồ, thỉnh thoảng xuất hiện. Về sau, nó hiện lên rõ dần, rõ dần, khiến cô không còn phân biệt được là tỉnh hay mơ. Cô thấy mình bị đưa vào một bệnh viện trá hình. Họ muốn mổ lấy nội tạng của cô. Người ta tiêm cho cô một liều thuốc ngủ cực mạnh. Cô vùng thét, giãy giụa rồi ngất lịm đi. Tỉnh dậy, cô thấy mình ở trong một căn phòng tối chật hẹp và ẩm ướt. Cảm giác đau buốt khắp người, không còn chút sức lực. Cô thảng thốt gọi mẹ, nhất định mẹ sẽ tìm thấy cô. Cô chờ đợi từng ngày, từng ngày...

Thiên Ân đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu như thế. Cô đâu biết những ngày tháng cô hôn mê là khoảng thời gian những người yêu thương cô phải trải qua những gì đau đớn nhất. Nghe con gái gọi hai tiếng "Mẹ ơi!" trong cơn mê, bố cô đau thắt ruột gan, khóc không thành tiếng. Ngày cô nôn ra một chậu máu tươi, bác sĩ lắc đầu, bảo người nhà chuẩn bị tinh thần để đưa cô về, mẹ cô khóc hết nước mắt, chỉ còn biết trông chờ vào một phép màu. Ai cũng xót thương khi cô còn quá trẻ...Nhưng cuộc sống luôn chứa đựng những điều kì diệu. Cô bất ngờ tỉnh lại, hay nói khác hơn là trở về từ cõi chết. Và những ngày tháng đó trở thành mảng hồi ức mà cô trân quý nhất, cho dù đó chính là khoảng thời gian mà cô không bao giờ có thể nhớ lại được, chỉ có thể mường tượng ra qua lời kể của người thân.

***

Nhân Trí vào phòng 2A, thay thuốc cho bà cụ bị tai biến nằm giường bên cạnh Thiên Ân, rồi quay sang cô, đưa tay sờ lên trán cô. Thiên Ân mở mắt, bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn mình đăm đắm, cô ngại ngùng nhìn tránh sang chỗ khác. Từ lúc cô tỉnh và dần nhận thức được, cô bắt đầu chú ý đến anh. Cách anh xem nhiệt độ của cô không giống những người khác. Hằng ngày, cứ cách vài tiếng lại có mấy cô cậu sinh viên thực tập của trường Đại học Y dược đến cặp nhiệt kế cho cô. Riêng anh, cứ phải đưa tay sờ trán cô trước khi dùng nhiệt kế. Cô thầm tự hỏi, có phải những người điều dưỡng đều như thế, hay anh đang luyện đôi tay của mình thành một "nhiệt kế sống"?

Mỗi lần đi ngang qua phòng 2A, Nhân Trí lại nhìn các bình dịch xem truyền sắp hết chưa, rồi lại nhìn xuống gương mặt thanh tú, lúc nào cũng đưa mắt nhìn ra cửa. Và khi bắt gặp ánh mắt anh, vừa như vô tình, lại như cố ý, Thiên Ân lại bẽn lẽn nhìn sang nơi khác. Cô nhìn xuống thấp hơn, nhìn đôi dép tổ ong của anh, nó màu trắng, khác với những diều dưỡng khác, họ mang dép màu xanh.

Đêm hôm ấy, chiếc monitor của bệnh nhân cùng phòng với cô đột nhiên có những chỉ số khác thường. Các bác sĩ, điều dưỡng nhanh chóng tập trung bên cạnh giường bệnh của bà cụ.

- Cho một liều digoxin 500mcg – Bác sĩ trưởng khoa nói như ra lệnh. Ông bình tĩnh quan sát diễn biến của bệnh nhân.

- Bác Tài thay bác Hương ấn tim cho bệnh nhân đi, cô ấy có vẻ mệt rồi!

Mấy phút sau...

- Không ổn rồi, bệnh nhân có dấu hiệu ngừng thở.

- Dùng máy kích tim.

- Bệnh nhân có hiện tượng tràn máu mũi.

- Tiếp tục.

...

- Bác sĩ! Bệnh nhân đã ngưng thở.

- Tiếp tục hô hấp, không được dừng lại.

Một quãng thời gian chết chóc im lặng kéo dài tưởng chừng như vô tận. Vị bác sĩ đầm đìa mồ hôi, buông thỏng hai tay, bất lực:

- Báo cho người nhà bệnh nhân đi.

Thiên Ân nãy giờ nhìn đội ngũ y bác sĩ làm hết trách nhiệm của mình, lòng đầy cảm kích. Nhìn dòng máu trên mũi bà cụ đã chảy xuống khóe môi, tim cô thắt lại. giọt nước trong veo từ mắt này chảy xuống mắt kia tạo thành dòng, làm ướt cả tóc cô.

Cả đêm hôm ấy, cô không sao chợp mắt được. Cô nghĩ về ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết. Nếu ai đã từng đến "tham quan" nơi này, có lẽ lúc được trở về sẽ chẳng còn ý nghĩ muốn "hơn thua với đời".

Đi ngang qua cô, Nhân Trí khẽ nói:

- Em ngủ đi.

Thiên Ân nhắm mắt, nhưng được một lúc, cô lại mở mắt ra, nhìn căn phòng một màu trắng toát, thấp thoáng những "thiên thần áo xanh" đang canh giữ giấc ngủ cho bệnh nhân. Một bóng áo xanh tiến lại gần cô, nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:

- Ngủ đi. Đừng nhìn nữa.

Cô nhắm mắt vờ ngủ, bởi cô không muốn bị anh nhắc thêm lần thứ ba. Cô lén nhìn bóng anh đi dọc theo dãy giường bệnh khu A, cần mẫn thay thuốc cho bệnh nhân. Một lúc sau, anh trở về phòng, đổi ca. Chiếc đồng hồ to ở trên tường lặng lẽ chỉ 2h sáng.

***

Bác sĩ thông báo, ngày mai Thiên Ân sẽ được rời khoa Hồi sức tích cực, đưa về phòng ICU (phòng chăm sóc đặc biệt) của khoa Bệnh nhiệt đới. Về đó, mặc dù vẫn phải cách ly chăm sóc, nhưng người nhà được ra vào thường xuyên, có thể ở lại cùng cô. Về đó, cũng có nghĩa là cô sắp được ra viện. Cả ngày hôm đó, trông cô phấn chấn hẳn. Nhìn vẻ mặt hào hứng của cô, Nhân Trí mỉm cười, mường tượng nhớ lại gương mặt bầu bỉnh đáng yêu của cô bé năm nào mỗi lần khoe với anh điểm 10.

Nhân Trí nhìn cô, lấy hết can đảm khẽ gọi:

- Ân Ân...

Cô ngẩn người một lúc, rồi đưa mắt nhìn anh, đầy vẻ ngạc nhiên. Anh vừa gọi cô là gì? Ân Ân? Cái tên này, cô cảm thấy có chút quen thuộc. Trong kí ức xa xăm, đã từng có ai đó gọi cô như thế, nhưng cô không thể nhớ ra được.

Nhìn vẻ ngơ ngác của Thiên Ân, anh biết là cô không nhận ra anh. Đã mười lăm năm trôi qua, có thể bây giờ nhìn anh khác đi nhiều, cũng có thể trong thời gian hôn mê, một phần kí ức nào đó của cô đã bị lãng quên. Anh tự an ủi mình như thế. Ngay từ lúc nhìn thấy cô, anh đã có cảm giác quen thuộc. Anh lấy bệnh án của cô, đọc đi đọc lại tên cô đến mấy lần, nhưng anh vẫn không dám chắc chắn. Chỉ đến khi chiếc chăn mỏng đắp lên người cô bị kéo chùng xuống do cô giãy dụa trong cơn mê, anh vô tình nhìn thấy nốt ruồi bé như hạt đỗ trên ngực cô, anh mới dám khẳng định. Ân Ân của anh có một nốt ruồi như thế. Khi cô tỉnh lại, có thể ngồi dậy được, anh đã bảo cô hộ lý mặc cho cô chiếc áo bệnh nhân, chỉ vì không muốn có thêm ai nhìn thấy nốt ruồi đặc biệt đó. Anh còn nhớ, hôm ấy, cô gượng cười, khoe với anh: "Ở đây em là người đặc biệt nhất, chỉ vì mỗi mình em được mặc áo". Lúc đó, anh rất muốn nói với cô rằng: "Em không chỉ là người đặc biệt nhất ở đây, mà còn là người đặc biệt nhất trong lòng anh nữa, có biết không, Ân Ân?".

Anh đặt vào tay cô con chim phượng hoàng nhỏ được tết bằng lá dừa:

- Tặng em nè. Chúc em sớm được ra viện. Mong sẽ được gặp lại em ở đâu đó trong cuộc đời này, chứ không phải ở đây.

Anh nói vậy, nhưng biết chắc là sẽ sớm gặp lại cô, bởi số phận đã cho anh được gặp lại cô lần nữa, anh nhất định sẽ không để cô rời xa anh dễ dàng.

Cô mỉm cười, cảm ơn anh và nói:

- Chúc anh người mãi như tên – nhân ái và trí tuệ, cống hiến hết mình với tinh thần "lương y như từ mẫu", ngày càng cứu giúp được nhiều người.

Anh mỉm cười với suy nghĩ của cô. Ân Ân của anh, bao nhiêu tuổi rồi, vẫn ngây thơ và trong sáng như thế.

Thiên Ân mải mê ngắm con chim phượng hoàng, trong lòng dấy lên một niềm xúc động mơ hồ nhưng rất mãnh liệt. Một cảm giác vừa như quen thuộc, lại vừa như xa xăm. Cô chập chờn giữa tỉnh và mê, rồi lạc giấc mơ những ngày thơ ấu...

***

Trời mưa to không lo ướt áo

Trời mưa nhỏ đội giỏ mà che.

Nhìn mấy đứa bạn lấy cặp che đầu chạy về dưới mưa, vừa chạy vừa hát, lòng Ân cũng thấy bấn loạn. Cứ thế dầm mưa mà về, thế nào cũng bị mẹ mắng. Nhưng chờ cho trời tạnh thì biết đến bao giờ. Bất chợt anh Trí kéo tay Ân:

- Ân Ân, về nhanh thôi! Mưa nhỏ mà.

Ân chạy theo anh Trí. Ừ thì mưa nhỏ, nhưng đoạn đường từ trường về nhà cũng phải đi qua mấy ngõ xóm, đặc biệt là phải đi qua ngôi miếu hoang bên sông nằm ngay giữa làng. Từ khi đủ tuổi để biết, để nhớ, Ân đã được nghe người dân trong xóm kể lại rằng, ngôi miếu ấy trước kia là nhà của một bà góa. Bà sống một mình, không con cái, không người thân. Lúc bà chết cũng chẳng ai hay. Một buổi sáng, khi người ta thấy bà không còn ra đường đón mua xôi bánh như mọi hôm, nghĩ rằng bà ốm, có người ghé vào nhà xem thì phát hiện ra bà đã chết từ bao giờ. Kiến lửa bò lúc nhúc quanh người bà, ai nhìn thấy cũng sởn gai ốc. Đám ma bà xong, nghe đâu người cháu của bà ở nước ngoài về, xây cho bà một cái miếu, thế chỗ cho ngôi nhà rách nát. Nhưng kì lạ thay, cứ đến đêm trăng tròn, người ta lại thấy một con rắn hổ mang to quấn mình chễm chệ trước cửa miếu. Từ đó, người lớn dặn trẻ con không ai được lại gần ngôi miếu hoang ấy. Trong trí tưởng tượng ngây thơ non nớt của cô bé Thiên Ân, đó là một nơi âm u quỷ mị.

Anh Trí ở cạnh nhà Ân. Cậu học trên Ân hai lớp nhưng có vẻ trưởng thành hơn tuổi nên mẹ Ân thường nhờ cậu đưa em đi học, trông chừng em giúp cô. Lần đầu tiên đi học cùng cậu, khi ngang qua ngôi miếu đó, Thiên Ân nắm chặt tay áo cậu, mặt gần như sắp khóc đến nơi. Trí dỗ dành em: "Ân Ân, đừng sợ!". Về sau, mỗi lần đi ngang qua ngôi miếu ấy, Trí đều nắm chặt lấy tay Ân. Suốt ba năm học, mỗi ngày đều như thế. Thiên Ân cảm kích cậu vô cùng, nên chuyện gì cũng nghe theo lời cậu, kể cả việc dầm mưa, dù biết chắc sẽ bị mẹ mắng. Hai anh em nắm tay nhau chạy dưới làn mưa lất phất. Dòng sông Bồ như chìm hẳn trong làn mưa trắng xóa. Ngôi làng bên kia sông mờ không thấy bóng.

Tối hôm ấy, Thiên Ân bị sốt, trán nóng ran. Mẹ chườm khăn cho Ân, ánh mắt vừa lo vừa giận. Nhìn thấy mẹ như vậy, Ân bỗng nhiên đâm ra giận Anh Trí, chỉ tại anh kéo Ân đi dưới trời mưa... Hôm sau Ân phải nghỉ học, lòng cô cảm thấy đầy nỗi ấm ức. Nhưng chiều đến, khi anh Trí sang, bảo Ân mở sách anh bày toán cho để không bị chậm bài so với các bạn, bao giận dỗi trong lòng cô bé phút chốc tan biến.

Anh Trí không chỉ học giỏi mà còn rất khéo tay. Ngày mưa, anh hay làm những cối xay nước từ lá dứa, đặt theo dòng nước chảy. Ân thích mê những cối xay nước bé xinh màu xanh xanh của anh. Nó quay đều như chong chóng, và có thể bắn nước lên, thật là kì diệu. Những chiều cả gió, thể nào anh Trí cũng kéo Ân ra đê, cho cô bé thử nghiệm chiếc diều mới làm xong. Cánh diều đơn sơ hình thoi được làm từ giấy báo cũ, ba sợi đuôi dài mảnh mai nhưng nó lại đặc biệt bay cao, bay rất cao. Ân vô cùng khâm phục anh. Nhìn theo dáng anh mải mê chạy trên triền đê, Ân ngẩn ngơ tự hỏi, phải chăng anh cũng từng là một hoàng tử, bước ra từ một miền cổ tích xa xăm nào đó, đến với thế giới của cô?

Có lẽ những năm tháng tuổi thơ của cô và anh sẽ mãi êm đềm như thế, nếu như cô không theo bố mẹ chuyển nhà lên thành phố. Cô còn nhớ, hôm chia tay, anh tặng cô một con chim phượng hoàng nhỏ tết từ lá dừa non, khẽ nói: "Đừng quên anh nhé! Sau này anh cũng sẽ lên thành phố học, chúng ta sẽ lại gặp nhau." Ân nước mắt lưng tròng, không thốt ra nổi một câu, chỉ biết gật đầu. Cô ngồi lên xe, nhìn bóng cậu nhỏ dần, nhỏ dần, mờ dần, mờ dần rồi cuối cùng mất hút sau hàng tre xanh.

***

Nghe tiếng bước chân quen thuộc, Thiên Ân mở mắt, nhìn xuống gấu quần xanh xanh, đôi dép tổ ong trăng trắng. Cô đã nhận ra anh. Ngẩng đầu lên nhìn anh, cô bồi hồi xúc động, đôi mắt ngân ngấn nước, muốn nói nhưng không thành lời. Anh mỉm cười nhìn cô, chợt nhớ về một đôi mắt ướt quen thân ngày nào.

- Em cố gắng ăn uống, bồi bổ cho chóng khỏe. Giữ gìn sức khỏe nhé!

Cô cuối cùng cũng bật ra được hai tiếng "Anh Trí!" rồi bắt đầu thút thít khóc. Anh vỗ vai cô:

- Nín đi, không người ta lại tưởng anh bắt nạt em đấy!

- Anh biết phòng em chuyển xuống chứ? Anh mà không đến thăm em, em nhất định sẽ lên lại đây đấy!

- Em đừng có lên đây nữa, anh sợ...Anh nhất định sẽ xuống thăm em mà. Ân Ân ngoan, nghỉ ngơi đi, anh còn lo cho 7 bệnh nhân nữa, không ở lại với em lâu được.

Thiên Ân nhìn theo dáng anh thoăn thoắt qua từng giường bệnh. Cô cảm thấy thật may mắn bởi mảng hồi ức đẹp ấy, chẳng thể vì một trận hôn mê sâu mà lãng quên. Mà cho dù có quên, cô biết anh vẫn sẽ cùng cô dệt nên nhiều hồi ức khác, rạng rỡ hơn, tươi mới hơn!

Tháng 5/ 2018

Diệu Phúc (st truyenngan.com.vn)

Tags:

StoriesofLife

Sau khi uống tạm nước lã chống đói, cậu bé vào lớp cất hộp cơm rỗng trên bàn thì điều kì diệu xảy ra

by life04/06/2018 11:15


Cậu bé nghèo mở hộp cơm trưa của mình ra và nó hoàn toàn trống rỗng, trong khi các bạn đều có đồ để thưởng thức vào giờ nghỉ giải lao.

Tiếng chuông reo lên, tất cả học sinh đều nhanh chóng lấy đồ ăn của mình ra trong sự háo hức.

Cũng như bao người khác, cậu bé lấy hộp cơm của mình ra.

Nhưng trong đó hoàn toàn trống rỗng.

Cậu đành âm thầm đi lang thang trong trường cho qua cơn đói.

Em biết gia đình mình không có điều kiện như các bạn nên đành lặng lẽ chấp nhận hoàn cảnh.

Vì cơn đói cồn cào, em đã uống tạm nước ngoài hành lang.

Sắp hết thời gian nghỉ trưa, cậu bé trở về lớp rồi vào chỗ của mình.

Vẫn với gương mặt buồn có chút mệt mỏi.

Như thường lệ, em cất hộp cơm đi để chuẩn bị vào tiết học.

Nhưng cậu bé phát hiện có điều gì đó bất thường vì hộp cơm nặng hơn lúc nãy.

Em bèn mở ra kiểm tra thì phát hiện ra điều kỳ diệu.

Đó chính là hộp cơm của em đã đầy ắp thức ăn với đủ loại màu sắc.

Sau đó, cậu bé đã nhận ra rằng các bạn cùng lớp đã chia sẻ thức ăn cho mình khi em ra khỏi lớp.

Mọi người đã nhận ra cậu bạn cùng lớp đang gặp khó khăn và cần sự giúp đỡ.

Tình yêu thương ấm áp này đã khiến cậu bé cảm kích và có niềm hy vọng vô hạn trong tương lai.

Câu chuyện cảm động trên chính là một clip quảng cáo của Kitchen ở Oslo, Na Uy – một liên doanh của Leo Burnett và Publici. Câu chuyện tuy đơn giản nhưng vô cùng sâu sắc và chạm được vào trái tim của nhiều người. Vậy nên clip gây đã được tiếng vang lớn, lan truyền mạnh mẽ và thu hút 120 triệu lượt xem trên mạng xã hội.

Cùng xem và lan tỏa những “hạt giống yêu thương” đến tất cả mọi người nhé:

Ý nghĩa của câu chuyện trên là khuyến khích xã hội, gia đình quan tâm hơn đến trẻ em kém may mắn. Bởi vì đôi khi đó chỉ là một chút giúp đỡ, nhưng nó có thể thay đổi cả cuộc đời của một con người. (st https://ins.dkn.tv)

Tags:

StoriesofLife

Hãy tìm người đàn ông khóc vì bạn, cười cùng bạn và nhìn bạn như cách Hoàng tử Harry nhìn Meghan

by life21/05/2018 15:36

Harry không chỉ là Hoàng từ nước Anh mà còn là "hoàng tử" đáng mơ ước của mọi cô gái trên đời này.

Hoàng tử Harry và nữ diễn viên Meghan Markle quen nhau qua một người bạn chung. Cả hai nhanh chóng trúng tiếng sét ái tình, quyết định hẹn hò và tuyên bố đính hôn vào tháng 11/2017.

Sau 6 tháng chuẩn bị, cuối cùng Hoàng tử Harry và Meghan Markle cũng chính thức tiến vào nhà nguyện George St. tại lâu đài Windsor, nên duyên vợ chồng từ đây.

Hoàng tử Harry đứng từ xa nhìn thẳng vào Meghan Markle - người phụ nữ với làn váy trắng yêu kiều, cười dịu dàng sau lớp khăn phủ đầu - đã trở thành khoảnh khắc đẹp nhất lễ cưới, minh chứng cho tình yêu chín muồi giữa hai người.

Meghan Markle diện váy cưới tinh khôi của thương hiệu Givenchy.

Hoàng tử Harry mỉm cười xúc động, trao cô dâu cái nhìn trìu mến.

 

Trước cô dâu yêu kiều, Harry trải qua vô vàn cảm xúc.

Hoàng tử 33 tuổi xúc động rơi lệ, ở giây phút này, sau bao thử thách tình yêu từ việc xuất thân thường dân của Meghan đến sự khó khăn khi đạt được đồng thuận của Nữ hoàng Elizabeth, cả hai rốt cuộc bước sang một mối quan hệ mới.

 

Hoàng tử Harry bùi ngùi không ngăn được cảm xúc bên phù rể là Hoàng tử William.

Vẻ xúc động của Hoàng tử Harry càng bộc lộ dần khi cha anh - Thái tử Charles - dẫn cô dâu bước vào lễ đường, đến tận nơi rồi trao người phụ nữ quan trọng trong cuộc đời cho anh.

Do bố của Meghan vừa trải qua ca mổ tim nên Thái tử Charles đã thay ông dẫn cô dâu vào lễ đường. Đây là khoảnh khắc hiếm có suốt lịch sử tổ chức hôn lễ tại Hoàng gia Anh bởi nếu không đi cùng người thân, cô dâu thường chỉ đơn độc tiến đến chú rể. 

Hoàng tử Harry nói một câu: “Cảm ơn cha”.

 

Do bố của Meghan không đủ sức khoẻ nên Thái tử Charles dẫn cô dâu vào lễ đường.

Khoảnh khắc thậm chí còn ngọt ngào hơn khi Meghan Markle đến bên cạnh anh, nở nụ cười rực rỡ. Harry nói với cô:

“Trông em rất tuyệt vời. Anh thật may mắn”.

Cả hai bắt đầu tách ra từ tối 18/5, Harry ở Coworth Park với Hoàng tử William còn Meghan ở lại với mẹ Doria Ragland tại Cliveden House.

 

 

Theo truyền thống hoàng gia, chú rể sẽ không thấy được cô dâu cho đến khi cô bước vào lễ đường cùng chiếc váy cưới bí mật. Harry tuân thủ truyền thống này và anh không khỏi xúc động khi gặp lại Meghan Markle với một vai trò mới - vợ của anh.

  

 

Trong hôn lễ thế kỷ của Hoàng tử Harry và Meghan Markle, diễn thuyết về sức mạnh tình yêu được nhấn mạnh không ít lần. Một hoàng tử 33 tuổi, quyết yêu và lấy người phụ nữ da màu bình thường 36 tuổi và đã qua một lần đò, là minh chứng sống động về sức mạnh tình yêu đó.

 

Cách anh nhìn cô, khóc vì cô rồi cười cùng cô, càng khiến người ta tin rằng, trên đời này “hoàng tử” là có thật.

 

Hãy tìm và yêu một “hoàng tử” đối xử với bạn như cách Hoàng tử Harry dành cho Meghan Markle nhé!(St http://lostbird.vn)

Tags:

StoriesofLife

Bầu trời tự do

by life16/05/2018 16:16

Nơi những đôi cánh tự do của con người được mơ ước về những điều bao la nhất. Nơi mầu xanh thăm thẳm như kéo dài mãi trong ánh mắt của những kẻ mộng mơ. Một mầu xanh ngút ngàn của sự vĩnh cửu...

***

 

Tôi vẫn hay nhìn về nơi xa xôi trên bầu trời trong những lúc buồn nhất của cuộc đời mình. Không dám nghĩ về một ai đó đã từng đi qua trong đời tôi vì thật sự trong những giây phút ấy điều tôi mong muốn chỉ là dù ở nơi xa xôi ấy điều gì có đang đến tôi cũng sẽ chấp nhận không trốn tránh. Được đối diện với những thứ không bao giờ biết trước được có lẽ là một cái cảm giác rất lạ mà có lẽ rằng suốt cuộc đời mình tôi vẫn khao khát được cảm nhận. Cuộc sống này nếu không biết trước điều gì sẽ đến có khi cũng là một niềm hạnh phúc.

 

Hồi còn bé tôi vẫn ước mơ mình có một đôi cánh để có thể bay lượn trên bầu trời rộng lớn kia. Có lẽ đó là cảm nhận về sự tự do trong suy nghĩ của tôi. Tự do được đi tới nơi mình muốn, tự do được nhìn ngắm từ một nơi rất cao xuống những con người bé nhỏ. Và mãi cho tới tận khi mình lớn tôi mới biết rằng để có được sự tự do lại khó đến như vậy. Nhìn những cánh chim bay tôi mới nhận ra rằng ở nơi bầu trời đó còn biết bao điều tôi vẫn chưa từng biết đến, chưa thể hiểu được. Giá trị thực sự và như thế nào mới là tự do? Tôi sẽ phải tự đi tìm câu trả lời cho chính cuộc đời mình.

 

Tự do vốn không phải đơn giản là làm điều mình thích, làm những thứ mình muốn hay sống một cuộc sống mà không vướng bận một điều gì. Tự do thực sự là khi tôi có thể cảm nhận rằng trong một phút giây nào đó của cuộc đời mình tôi có thể ngồi lặng yên và nhắm mắt ngủ quên mà không thấy lo lắng hay phiền muộn nào trong lòng cả. Tự do thực sự là khi mình đã làm tất cả mọi thứ mình có thể và ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm rồi chợt nhủ với lòng rằng mình đã làm được tất cả những gì mình có thể rồi, phần còn lại hãy để thời gian trả lời. Tự do là khi một ngày nào đó thôi theo đuổi những thứ xa xôi vốn không thuộc về bản thân, những thứ mà mình phải gồng mình lên để níu giữ hay tranh giành với đời. Tự do là khi vào phút giây cuối cùng của cuộc đời mình tôi vẫn có thể nở nụ cười thanh thản trên môi. Không còn nuối tiếc một điều gì trong đời.

 

Những con người trong cuộc đời vẫn hàng ngày sống trong biết bao rào cản, trách nhiệm và lương tâm. Họ có thể đạt tới sự tự do như những cánh chim không? Tôi nghĩ rằng tôi và họ hoàn toàn có thể có được sự tự do đó. Tôi vẫn hay thắc mắc rằng tại sao khi nhìn những con chim có thể đứng vững trên những cành cây rất mong manh, những chiếc lá nhỏ bé. Và rồi tôi nhận ra rằng điều đã khiến cho những con chim đó có thể đứng vững trong những hoàn cảnh tưởng chừng như sắp ngã tới nơi đó là sức mạnh của lòng tin. Những chú chim đó chúng không đặt niềm tin vào cành cây hay chiếc là mà lòng tin thực sự nằm ở đôi cánh luôn sẵn sàng bay lên trên bầu trời. Con người nếu có thể luôn tin tưởng vào chính bản thân mình, tin tưởng vào những thứ mà họ yêu thương thì họ sẽ đứng vững trong cuộc đời này. Với tất cả sự tự do và niềm kiêu hãnh.

 

Bầu trời hay nói cách khác nó chính là cái thế giới nhỏ bé của mỗi con người có lẽ rằng không thể nào như nhau. Bầu trời trong mắt những đứa trẻ hạnh phúc là một thế giới chỉ có ba và mẹ cùng với sự yêu thương. Tôi có thể nhìn thấy những ánh mắt xanh thăm thẳm đang háo hức nhìn về phía xa xôi của chúng với biết bao niềm tin yêu vào cuộc sống. Tôi rất thích nhìn bầu trời trong đôi mắt của những đứa trẻ đang hồn nhiên nô đùa. Một mầu xanh thăm thẳm với biết bao niềm tin yêu vào cuộc sống. Nó trong xanh hơn bất cứ thứ gì tôi từng biết vì bởi lẽ trong những trái tim đó chúng chỉ biết cảm nhận bằng tất cả những niềm hân hoan hạnh phúc. Có lẽ rằng bầu trời đó là thứ mà dù lớn như thế nào đi nữa chúng ta cũng từng có lúc mơ về những tháng ngày hạnh phúc đã qua ấy. Còn trong mắt những đứa trẻ chưa từng biết đến đầy đủ và hạnh phúc thì bầu trời đó thật sự u tối vì những đói khát và thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần. Và rồi khi lớn lên đó là quãng thời gian u tối nhất trong cuộc đời, những tháng ngày thật sự đáng quên.

 

Bầu trời trong mắt những người mơ mộng cũng chẳng giống như trong mắt của những người không có quyền mơ mộng, không có quyền hi vọng. Nhưng tôi biết rằng dù thế nào đi nữa thì mỗi người cũng đều có bầu trời của riêng mình. Chỉ là để có thể chạm tới bầu trời của những người đã trải qua khó khăn và đau khổ sẽ không dễ dàng một chút nào cả. Cần và cần rất nhiều sự quan tâm và chờ đợi vì thật sự bầu trời của họ rất bé nhỏ. Tôi có thể nhận ra rằng trong chuyện tình cảm, thế giới của một người nổi bật thì có rất nhiều người quan tâm để ý. Còn thế giới của một người đã trải qua rất nhiều đau khổ thì lại quá bé nhỏ, chẳng có ai cả chí có mỗi một người thôi. Một người thôi đã khiến cho họ dường như muốn dành tất cả những nỗi đau khổ của mình đã trải qua để mang tới cho người mình yêu thương những hạnh phúc từ tất cả những nỗi đau đó. Những bầu trời của sự tha thứ, tha thứ cho chính cuộc đời mình.

 

Tôi nghĩ có lẽ bầu trời nào ban đầu cũng rất trong xanh, và nó sẽ còn xanh mãi mãi nếu như chúng ta luôn hướng về phía những ánh mặt trời kia. Mỗi ngày qua đi chúng ta sẽ để lại những ký ức trong bầu trời của mình một chút, một chút hạnh phúc nhỏ bé thôi. Để cho những nỗi buồn xa xăm kia trôi dần vào quên lãng. Cuộc sống sẽ phải tiếp tục dù muốn hay không, dù đau khổ hay tổn thương như thế nào đi chăng nữa cũng vậy. Nếu trái đất chỉ là một hạt cát trong vũ trụ bao la này thì một nỗi buồn của một con người có đáng là bao. Đừng vì một quãng thời gian u tối nào đó mà quên rằng bầu trời vẫn luôn như vậy, sau những cơn bão dù to lớn đến thế nào đi nữa thì bầu trời sẽ quang đãng hơn cả trước kia.

 

Qua biết bao giông bão, thăng trầm của cuộc đời chính mình tôi thực sự thích cái cảm giác bình yên khi nhìn về quá khứ. Với biết bao niềm kiêu hãnh khi biết rằng khi trong cái thế giới đó tôi đã làm và sống một cuộc sống của chính mình. Mọi thứ đã qua chỉ còn lại một bầu trời với biết bao ký ức. Dù buồn vui hay đau khổ như thế nào đi chăng nữa thì đó cũng là những tháng ngày mà tôi không muốn lãng quên vì có lẽ rằng nếu được làm lại một lần nữa tôi sẽ vẫn làm y nguyên như vậy mà thôi. Vì quá khứ không có gì để làm lại nếu như hiện tại chúng ta đã sống một cuộc sống không hối tiếc điều gì cả. Như một câu nói mà tôi từng biết- "Đừng để trái tim mình là con đường mà ai cũng có thể đi qua. Hãy biến nó thành bầu trời, nơi mà ai cũng sẽ phải mơ ước". (st truyenngan.com.vn)

 

Tags:

StoriesofLife

Câu chuyện về sự thay đổi

by life14/05/2018 15:37


Trong một chuyến đi du lịch cùng cơ quan làm việc tôi đã được một chị đồng nghiệp chia sẻ về một câu chuyện khá hay và ý nghĩa về một chú Ếch.  Qua câu chuyện chúng tôi cùng nhận  thấy rằng cuộc sống con người cũng thế. Chúng ta đã quen với những việc thường ngày đã xảy ra và không hề muốn thay đổi, hay thậm chí sợ sự thay đổi, sợ tiếp nhận cái mới. Nhưng thực tế thì cuộc sống của chúng ta thay đổi hàng ngày và nếu chúng ta không chú ý đến thì cũng lại đã quá muộn.

Có một chú ếch được thả vào một cái nồi nước lạnh.

Cái nồi nước đó không hề đậy vung và rồi được để lên một cái bếp.

Ban đầu, nước vẫn còn lạnh thì chú ta không hề có phản ứng gì. Sau đó, nước cứ từ từ ấm dần lên, nhưng chú ta không hề để ý được đến điều đó. Tại sao ư? Tại vì nhiệt độ của nồi nước tăng lên từ từ và khiến chú ta quen với điều đó.

Càng về sau, nồi nước càng tăng nhiệt độ, nhưng chú ếch vẫn không hề để ý đến điều đó vì nhiệt độ chỉ tăng từ từ mà thôi.

Đến khi nước sôi thì chú ta mới bắt đầu cảm thấy không thoải mái, nhưng lúc này đã muộn rồi. Chú ếch đã được luộc trong nồi nước đó.

Đây là một câu chuyện kinh điển về sự thay đổi. Vì nồi nước cứ nóng dần dần khiến chú ếch không hề để ý đến và cuối cùng là bị chết trong nồi nước sôi. Giả sử, nếu thả chú ếch đó vào nồi nước khi nước đã nóng rồi và cũng không đậy vung thì chắc hẳn chú ếch sẽ cố mà nhảy ra cho được.

Cuộc sống con người cũng thế. Chúng ta đã quen với những việc thường ngày đã xảy ra và không hề muốn thay đổi, hay thậm chí sợ sự thay đổi, sợ tiếp nhận cái mới. Nhưng thực tế thì cuộc sống của chúng ta thay đổi hàng ngày và nếu chúng ta không chú ý đến thì cũng lại đã quá muộn.

Còn khi đối diện với một sự thay đổi rõ rệt thì khi đó ta cuống lên, ta sợ. Liệu khi đó ta có thể đối diện được với sự thay đổi hay không? Ta có thể chấp nhận sự thay đổi hay không? Khi đó có là quá muộn không?

Hãy luôn chuẩn bị sẵn sàng cho mọi sự thay đổi.

Hãy nhìn nhận cẩn thận mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình.

Hãy đối diện và chấp nhận những thay đổi đang diễn ra để bản thân thay đổi theo nó cho phù hợp. (st nhatkyphaidep.com)

Tags:

StoriesofLife

AUTOFEED

DISCLAIMER

Blog này phục vụ cho mục đích lưu trữ, tham khảo thông tin và thảo luận. Chúng tôi không đảm bảo tính chắc chắn và không chịu trách nhiệm khi người sử dụng thông tin từ website cho hoạt động đầu tư, mua bán chứng khoán của mình.

Designed by: Nguyễn Chí Hiếu