Chỉ 5 phút nữa thôi mà...

by Life21/01/2016 15:19

Câu chuyện đầy cảm động giữa một người cha và con gái của anh sẽ khiến chúng ta hiểu được bài học quan trọng về tình phụ tử.

Trong công viên, người phụ nữ ngồi kế bên một người đàn ông trên băng ghế dài ở bãi đất trống.

"Kia là con trai tôi." Người phụ nữ chỉ vào một cậu bé mặc áo len đỏ đang hết sức tập trung vào trò chơi trượt cầu trượt.

 

"Thật là một cậu bé đáng yêu." Người đàn ông mỉm cười. "Còn cô bé mặc váy trắng đang đạp xe đạp kia là con gái bé bỏng của tôi."

Thế rồi người đàn ông nhìn xuống đồng hồ đeo tay và gọi con gái. "Con đã nói chúng ta sẽ về nhà sớm phải không Melissa?"

Melissa nghe thấy cha gọi bèn nài nỉ. "Cha ơi, năm phút nữa thôi, được không? Cha cho con đạp xe thêm năm phút nữa đi mà?" Nhận được cái gật đầu đầy trìu mến từ cha mình, cô bé Melissa thích thú tiếp tục đạp xe vòng quanh khu vui chơi.

Năm phút đồng hồ nữa trôi qua, người đàn ông lại đứng dậy và gọi con gái. "Chúng ta về thôi nhỉ Melissa ơi?" Melissa cố gắng xin cha mình thêm một lần nữa. "Năm phút nữa cha nhé? Thật đấy cha ơi, chỉ năm phút thôi." Người đàn ông mỉm cười và nói. "Được rồi, Melissa ạ."

 

"Anh có vẻ là một người cha đầy kiên nhẫn nhỉ." Người phụ nữ ngồi bên cạnh lên tiếng đánh giá.

Người đàn ông cười buồn và nói. "Anh trai Tommy của Melissa đã qua đời năm ngoái vì một người lái xe say rượu khi nó đang đạp xe ở gần đây. Tôi chưa từng dành nhiều thời gian để ở bên con trai mình và giờ tôi nghĩ mình nên làm bất cứ thứ gì tôi có thể cho Melissa chứ không phải chỉ là năm phút đồng hồ ngắn ngủi. Con bé nghĩ nó có được năm phút để tiếp tục đạp vòng vòng với cái xe nhưng sự thật tôi mới là người có thêm năm phút để nhìn ngắm con gái mình chơi đùa."

Cuộc sống có rất nhiều thứ đáng để ưu tiên, nhưng hãy luôn nhớ rằng gia đình chính là ưu tiên hàng đầu trên tất cả những thứ khác. Hãy dành thời gian của mình với những người thân yêu. (st tri thuc tre - kienh14.vn)

Tags:

StoriesofLife

Hãy cho nhau một cơ hội để giải bày

by Life25/09/2015 13:30

Rất nhiều sự việc trong cuộc sống mà tận mắt thấy, nghe thấy tận tai, nhưng nó chưa chắc đã tương tự với những gì ta nghĩ và ứng xử với người.

***

Một người đàn ông ra ngoài săn bắn, để con chó ở nhà trông chừng đứa bé. Khi ông trở về, nhìn thấy khắp sàn nhà toàn là máu, nhưng lại không thấy đứa bé đâu cả. Còn con chó thì vừa liếm máu tươi ở khóe miệng, vừa vẫy vẫy cái đuôi vui vẻ nhìn ông.

Người đàn ông nổi giận, liền rút súng bắn vào đầu con chó. Sau tiếng nổ của súng. Con chó chỉ kịp rú thảm lên một tiếng, làm cho đứa trẻ đang ngủ say trên mình nó tỉnh dậy và bật khóc thét lên vì sợ. Cúi xuống bế đứa bé lên ông ta mới kịp phát hiện ra một con chó sói bị thương nặng đang nằm bên cạnh góc tường... Khẩu súng rơi khỏi tay và toàn thân ông ta như bị nhũn ra rồi từ từ khựu xuống.

Rất nhiều sự việc trong cuộc sống mà tận mắt thấy, nghe thấy tận tai, nhưng nó chưa chắc đã tương tự với những gì ta nghĩ và ứng xử với người.

Trong giao tiếp, nên cho người ta có cơ hội để trình bày, và hãy nhẫn nại lắng nghe những lời giải thích của người ta. Có như vậy, cuộc đời chúng ta sẽ tránh được rất nhiều điều khiến ta phải hối tiếc về sau này.

Không cho và nghe người khác giải thích đó không phải là thể hiện sự mạnh mẽ, hoặc cá tính gì mà nó chính là sự gia trưởng độc đoán và bất công, không có trách nhiệm với chính mình và những người khác. Mình không hỏi, bạn không nói, sẽ tạo ra khoảng cách. Mình hỏi rồi, bạn không trả lời, cuối cùng cũng rời xa. Mình hỏi, bạn trả lời, sẽ là tôn trọng. Mình muốn hỏi, bạn muốn nói, cả hai sẽ thấu hiểu nhau. Mình chưa hỏi, bạn đã nói, đó chính là tín nhiệm. Cho gì, nhận nấy: ta tôn trọng người và người cũng sẽ tôn trọng ta.(st truyenngan.com.vn)

Tags:

StoriesofLife

Bí quyết hạnh phúc đong đầy của vợ chồng hoàng tử William

by Life19/08/2015 17:48

Gặp nhau như định mệnh và có một đám cưới cổ tích với 2 con như thiên thần, hoàng tử William và công nương Kate đã làm nên câu chuyện tình yêu, gia đình tuyệt đẹp. Bí quyết hôn nhân của họ chính là sự quan tâm, chia sẻ và thấu hiểu dành cho nhau..

Chuyện tình tuyệt đẹp

Hoàng tử William, Công tước xứ Cambridge là con trai đầu lòng của thái tử Charles và Công nương Diana, là cháu thứ ba của Nữ hoàng Elizabeth II.

Hoàng tử là người thừa kế ngai vàng thứ 2, sau cha mình trong dòng dõi hoàng gia sẽ nắm quyền cai trị 16 nước trong Khối thịnh vượng chung Anh.

Hoàng tử William được học tại trường Ludgrove School, Eton College, và trường đại học St Andrews, sau đó được bổ nhiệm làm sĩ quan của Sandhurst trong trung đoàn Blues and Royals của Đội Kỵ binh. Rồi anh chuyển đến Không quân Hoàng gia Anh (RAF) và tiếp tục trở thành một phi công chính thức trong Lực lượng Tìm kiếm và Cứu hộ của RAF.

Công nương Catherine "Kate" Middleton là con lớn nhất trong 3 người con của Michael và Carole Middleton. Cô được học tại trường St Andrew ở Pangbourne, Marlborough College, và trường đại học St Andrews. Sau khi tốt nghiệp, cô làm việc cho một hãng bán lẻ và sau đó cô mua bán phụ kiện, nhiếp ảnh gia các catalogue cho công ty của cha mẹ mình.

Hoàng tử William và công nương Kate gặp nhau khi cả hai còn là sinh viên của trường đại học St Andrews, họ cũng sống chung tại ký túc xá St Salvator's Hall trong năm đầu tiên của đại học, sau đó cùng ở chung căn hộ ký túc xá trong thị trấn 2 năm.

Sau khi tốt nghiệp, hoàng tử William gia nhập Lực lượng không Không quân Hoàng gia còn công nương Kate làm việc ở Luân Đôn. Cả hai thường ra ngoài chơi trượt tuyết ở Klosters, Thụy Sĩ. Sau lần chia tay vào năm 2007, họ quay lại với nhau, và lại trên dốc trượt tuyết năm 2008.

Hoàng tử William cầu hôn người bạn gái 8 năm của mình bằng chiếc nhẫn sapphire của mẹ - công nương Diana trong một chuyến đi tới Kenya. Cặp đôi chính thức tuyên bố lễ đính hôn ở Cung điện St. James và tổ chức lễ cưới vào ngày 29/4/2011 tại tu viện Westminster. Họ đã có với nhau hai người con là 

 

Bí quyết giữ lửa hôn nhân

Hoàng tử William là người xếp thứ 2 trong danh sách thứ tự kế vị cho ngai vàng của 16 quốc gia độc lập Khối Thịnh vượng chung, sau cha mình. Thế nhưng, Nữ hoàng Elizabeth từng bày tỏ ý định chọn anh vào vị trí quyền lực nhất Hoàng gia - trở thành vua nước Anh.

Tờ Global Magazine từng tiết lộ, hoàng tử William chia sẻ rằng anh không thoải mái trước áp lực một cuộc sống khuôn phép của hoàng gia Anh. Hơn hết, vị hoàng tử này muốn toàn tâm lo cho vợ và dành nhiều thời gian bên các con chứ không muốn bị chi phối bởi chuyện kế vị. “Bây giờ, điều duy nhất tôi mong muốn là bé có thể ngủ ngon, ngủ thẳng giấc và không cần phải thay tã quá nhiều” (hoàng tử Anh nói về công chúa nhỏ - con gái thứ 2 của mình).

Từ khi Công nương Kate mang thai lần đầu tiên, hoàng tử William đã luôn ở bên quan tâm và chăm sóc cho vợ bị ốm nghén. Mỗi lần vợ khám thai, hoàng tử có mặt để dõi theo sự phát triển của con mình. Và đến khi công nương Anh mang thai lần hai, Hoàng tử William đã dành phần lớn thời gian chăm sóc vợ, cùng vợ mình vượt qua giai đoạn khó khăn này.

Khi hoàng tử bé George chào đời, hoàng tử William có hai tuần nghỉ phép để chăm con. Tự tay chăm từng giấc ngủ cho con, hoàng tử thú nhận việc này khá mệt mỏi, nhưng vô cùng thiêng liêng, bồi đắp tình cảm giữa con cái và cha mẹ.

Hoàng tử William chia sẻ rằng: “Tôi rất hạnh phúc được khoe đứa con đầu lòng với cả thế giới. Vợ chồng tôi như bay trên mây vì con mình đáng yêu dường nào. Niềm vui ấy càng nhân lên bội phần khi mọi người cũng muốn nhìn thấy George”.

Cứ nhìn cách hoàng tử này chăm con và chia sẻ với vợ mình những gánh nặng trong chuyện gia đình, con cái mà bất cứ người phụ nữ nào cũng phải trải qua, người ta có thể nhận ra bí quyết hôn nhân bền vững và tuyệt đẹp của cặp đôi này.(st giadinh.net)

Tags:

StoriesofLife

Hãy nói khi mẹ còn đây

by Life30/07/2015 11:29

Nuôi con như cái nợ đồng lần, con lớn rồi vươn khỏi vòng tay mẹ, mà đôi khi quên khuấy rằng mình cần đắp bồi phụng dưỡng. Chưa bao giờ mẹ cha trách con bạc bẽo, nhưng tôi lại thấy chẳng cam lòng.

“Năm tôi lên 6 tuổi, mẹ tự may chiếc áo mới, nấu cơm nếp nương cho tôi ăn no, trước giờ tựu trường đầu đời. Khi ấy mẹ là phụ nữ tuổi 35, nhan sắc đằm thắm, da trắng môi hồng. Năm tôi 18 tuổi, mẹ nấu xôi gấc và thịt gà trống tơ vào lúc 4h sáng để tôi ăn lấy may mắn, trước khi bước vào phòng thi tốt nghiệp cấp ba. Năm tôi 28 tuổi, mẹ tôi vẫn đều đặn mỗi mùa xuân, gói một sàng bánh đủ loại để tôi về ăn. Và năm nay, tôi 34 tuổi, mẹ vẫn hì hục gói ghém từng món ăn mà tôi thích vào trong những chiếc túi nilon, để tôi xách tay vào Sài Gòn, để tủ lạnh ăn dần…

Suốt chừng ấy năm, tôi chưa bao giờ hỏi mẹ thích ăn gì…

Nếu con yêu mẹ, hãy yêu khi mẹ còn đây!

Nếu con yêu mẹ, hãy yêu khi mẹ còn đây!

Với một người mẹ, thời gian là năm tháng của con cái. Mẹ tôi thuộc diện chẳng nghĩ suy gì, chỉ nghĩ về con. Mẹ nhìn tôi lớn lên, trưởng thành, đi xa rồi trở về. Ngày và tháng.

Với một đứa con, thật nghiệt ngã, thời gian được tính bằng những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ, là mái tóc đã bạc dần, là sự nhọc mỏi của đôi chân tháng ngày ròng rã…

Chúng ta nào có thể oán than thời gian…

Nuôi con như cái nợ đồng lần, con lớn rồi vươn khỏi vòng tay mẹ, mà đôi khi quên khuấy rằng mình cần đắp bồi phụng dưỡng. Chưa bao giờ mẹ cha trách con bạc bẽo, nhưng tôi lại thấy chẳng cam lòng.

Mùa này, ở quê mưa phùn, những con đường rêu trơn trượt. Tôi về, nhìn dáng mẹ đứng bên bờ rậu, hái những ngọn cải làn xanh, để nấu cho tôi ăn. Mẹ lên rừng tìm những cọng măng trúc mọc sớm, về xào cho đứa con xa thèm món cũ. Tôi thấy mình ích kỷ. Tôi hỏi, mẹ à, mẹ có thích món gì đặc biệt không? Mẹ cười, không nói. Mẹ quen cả đời thanh đạm, ít biết mỹ vị cao lương. Nhưng tôi đã ăn đủ trăm món trên rừng dưới biển, tôi muốn mời mẹ món ăn ngon, để mẹ vui, mẹ khoẻ, để tôi còn mỗi tháng mỗi năm trở về, vẫn thấy mẹ cười hiền hòa, như con nắng chiều hè, như con gió mùa thu…

Tôi chợt nhớ có lần, Quốc, cậu bạn tôi, có bữa tối cuối tuần gọi qua nhà, nấu cho tôi ăn món lạ. Quốc là một chuyên gia ẩm thực, từng được mọi người mệnh danh như một ông vua bếp. Quốc bảo, thử ăn tổ yến thiên nhiên đi, hoàn toàn thật và sạch, sẽ giúp sống thọ, dẻo dai và trẻ lâu. Quốc nấu chè tổ yến hạt sen, ăn buổi tối, vị thanh nhẹ nhưng ăn chén chè như vừa ăn một giấc mơ…

Chợt nghĩ, tại sao món quà tôi tặng mẹ không phải là chén chè tổ yến hạt sen, do chính tay tôi nấu?

Tôi nghe lời Quốc, chọn tổ yến thiên nhiên của Yến Việt. Quốc bảo, tổ yến tự nhiên cũng giống như cuộn tơ của con tằm, vất vả và gian nan chim yến mới dệt được thành. Người ta có thể làm giả nó, với hình dáng và mùi vị gần giống, nhưng sự thơm thảo và dinh dưỡng thì chẳng thể sánh bằng. Quốc cũng mua tổ yến tặng mẹ, như dành trọn cả sự nâng niu…

Tôi tập nấu chè tổ yến hạt sen theo công thức của Quốc. Lâu ngày làm bếp, lọng cọng quên mất cả việc bật lửa bếp gas. Mẹ, như thói quen, giúp tôi từng chút từng chút, như thể ngày nhỏ mẹ nắn nót cho tôi từng nét chữ đầu lòng. Mẹ không biết tôi nấu món gì và để làm gì. Mẹ chỉ biết vì đó là con trai mình và mẹ luôn ở bên.

Chè chín thơm như một mùa lúa nếp. Mẹ à, con không giỏi nấu, nhưng mẹ hãy ăn nhé – tôi nói. Mẹ giật mình, ngồi bần thần trong gian bếp nhỏ. Như thể mẹ quên mất rằng mình cũng là người có quyền nhận sự chăm sóc, nâng niu. Tay mẹ cầm chén chè tổ yến. Nước mắt mẹ lặng lẽ chảy. Rưng rưng…

Cuộc sống đô thị luôn là chuỗi ngày dài vội vàng rượt đuổi. Có đôi khi, tôi quá mệt, nhưng nhìn ánh mắt mẹ, nụ cười mẹ, tôi thấy lòng mình dịu lại. Chén chè tổ yến tôi dành cho mẹ, như lời cảm ơn thời gian, đã giữ mẹ ở lại bên tôi. Để tôi nhận ra, mình vẫn còn được yêu thương mỗi ngày…(st gocyeuthuong.info)

Tags:

StoriesofLife

Buộc chặt dây giày

by Life23/07/2015 13:52

Nhà tôi nằm cạnh công viên. Nhưng với một thanh niên hai mươi tuổi, lười biếng như tôi thì việc dậy sớm và tập thể dục là một điều không tưởng. Vì vậy, tôi rất ngưỡng mộ bác Tom, một người hàng xóm rất siêng tập thể dục.

Bác Tom năm nay trên 70 nhưng trông bác vẫn rất khỏe mạnh. Mỗi sáng bác đều chạy bộ trong công viên, rất đều đặn. Vào một buổi sáng chủ nhật đẹp trời, tôi quyết tâm dậy thật sớm và chạy cùng bác. Sau khi chạy được một vòng khác thấm mệt, tôi ngồi nghỉ trên đá. Quay sang bác, tôi hỏi: “Bác tập chạy thể dục như vậy đã lâu chưa ạ?”

Vừa tháo đôi giày, bác vừa nhìn đăm chiêu vào nó: “Năm nay bác đã 75 rồi, nhiềm năm về trước bác sĩ bảo bác có vấn đề về tim. Mọi thứ bác tưởng như vô vọng. Hoặc bác chờ đợi mọi chuyện xảy ra, hoặc chấp nhận rủi ro khi vận động để làm con tim khỏe mạnh hơn”. Tôi dần hiểu được vì sao bác có thể tập luyện chăm chỉ như vậy.

“Vậy bác có lời khuyên nào cho cháu khi cháu muốn tập như bác không?” “Một đôi giày cháu ạ.””Một đôi giày thật tốt để tập chạy ư?”, “Không, ý bác là phải buộc dây giày thật chặt trước khi xuất phát. Lần đầu tiên chay, bác đã không buộc dây giày kỹ và bác bị té. Đầu gối bị rạn xương. Nhiều tuần sau vẫn không thể chạy lại được. Đến bây bây giờ bác mới biết bí quyết để thành công là phải chuẩn bị thật kỹ càng.

Có những việc ta rất xem thường nó, ta chẳng chịu đầu tư, chuẩn bị cho nó. Nhưng hậu quả của sự thất bại đó nhiều khi không thể lường trước được.Cũng như bác, nếu ngày xưa bác sớm theo đuổi luyện tập, bác đã không bị bệnh. Và nếu bác buộc dây giày thật chặt, bác đã không bị ngã lần nào.”

Cuộc sống chúng ta cũng vậy. Khi tham gia bất cứ hoạt động gì, nếu muốn thành công bạn hãy chuẩn bị thật kỹ lưỡng cho nó. Cũng như để chạy tốt bạn phải có một đôi giày được buộc thật chặt!( ST http://alo9.net) 

Tags:

StoriesofLife

AUTOFEED

DISCLAIMER

Blog này phục vụ cho mục đích lưu trữ, tham khảo thông tin và thảo luận. Chúng tôi không đảm bảo tính chắc chắn và không chịu trách nhiệm khi người sử dụng thông tin từ website cho hoạt động đầu tư, mua bán chứng khoán của mình.

Designed by: Nguyễn Chí Hiếu