Bầu trời tự do

by life16/05/2018 16:16

Nơi những đôi cánh tự do của con người được mơ ước về những điều bao la nhất. Nơi mầu xanh thăm thẳm như kéo dài mãi trong ánh mắt của những kẻ mộng mơ. Một mầu xanh ngút ngàn của sự vĩnh cửu...

***

 

Tôi vẫn hay nhìn về nơi xa xôi trên bầu trời trong những lúc buồn nhất của cuộc đời mình. Không dám nghĩ về một ai đó đã từng đi qua trong đời tôi vì thật sự trong những giây phút ấy điều tôi mong muốn chỉ là dù ở nơi xa xôi ấy điều gì có đang đến tôi cũng sẽ chấp nhận không trốn tránh. Được đối diện với những thứ không bao giờ biết trước được có lẽ là một cái cảm giác rất lạ mà có lẽ rằng suốt cuộc đời mình tôi vẫn khao khát được cảm nhận. Cuộc sống này nếu không biết trước điều gì sẽ đến có khi cũng là một niềm hạnh phúc.

 

Hồi còn bé tôi vẫn ước mơ mình có một đôi cánh để có thể bay lượn trên bầu trời rộng lớn kia. Có lẽ đó là cảm nhận về sự tự do trong suy nghĩ của tôi. Tự do được đi tới nơi mình muốn, tự do được nhìn ngắm từ một nơi rất cao xuống những con người bé nhỏ. Và mãi cho tới tận khi mình lớn tôi mới biết rằng để có được sự tự do lại khó đến như vậy. Nhìn những cánh chim bay tôi mới nhận ra rằng ở nơi bầu trời đó còn biết bao điều tôi vẫn chưa từng biết đến, chưa thể hiểu được. Giá trị thực sự và như thế nào mới là tự do? Tôi sẽ phải tự đi tìm câu trả lời cho chính cuộc đời mình.

 

Tự do vốn không phải đơn giản là làm điều mình thích, làm những thứ mình muốn hay sống một cuộc sống mà không vướng bận một điều gì. Tự do thực sự là khi tôi có thể cảm nhận rằng trong một phút giây nào đó của cuộc đời mình tôi có thể ngồi lặng yên và nhắm mắt ngủ quên mà không thấy lo lắng hay phiền muộn nào trong lòng cả. Tự do thực sự là khi mình đã làm tất cả mọi thứ mình có thể và ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm rồi chợt nhủ với lòng rằng mình đã làm được tất cả những gì mình có thể rồi, phần còn lại hãy để thời gian trả lời. Tự do là khi một ngày nào đó thôi theo đuổi những thứ xa xôi vốn không thuộc về bản thân, những thứ mà mình phải gồng mình lên để níu giữ hay tranh giành với đời. Tự do là khi vào phút giây cuối cùng của cuộc đời mình tôi vẫn có thể nở nụ cười thanh thản trên môi. Không còn nuối tiếc một điều gì trong đời.

 

Những con người trong cuộc đời vẫn hàng ngày sống trong biết bao rào cản, trách nhiệm và lương tâm. Họ có thể đạt tới sự tự do như những cánh chim không? Tôi nghĩ rằng tôi và họ hoàn toàn có thể có được sự tự do đó. Tôi vẫn hay thắc mắc rằng tại sao khi nhìn những con chim có thể đứng vững trên những cành cây rất mong manh, những chiếc lá nhỏ bé. Và rồi tôi nhận ra rằng điều đã khiến cho những con chim đó có thể đứng vững trong những hoàn cảnh tưởng chừng như sắp ngã tới nơi đó là sức mạnh của lòng tin. Những chú chim đó chúng không đặt niềm tin vào cành cây hay chiếc là mà lòng tin thực sự nằm ở đôi cánh luôn sẵn sàng bay lên trên bầu trời. Con người nếu có thể luôn tin tưởng vào chính bản thân mình, tin tưởng vào những thứ mà họ yêu thương thì họ sẽ đứng vững trong cuộc đời này. Với tất cả sự tự do và niềm kiêu hãnh.

 

Bầu trời hay nói cách khác nó chính là cái thế giới nhỏ bé của mỗi con người có lẽ rằng không thể nào như nhau. Bầu trời trong mắt những đứa trẻ hạnh phúc là một thế giới chỉ có ba và mẹ cùng với sự yêu thương. Tôi có thể nhìn thấy những ánh mắt xanh thăm thẳm đang háo hức nhìn về phía xa xôi của chúng với biết bao niềm tin yêu vào cuộc sống. Tôi rất thích nhìn bầu trời trong đôi mắt của những đứa trẻ đang hồn nhiên nô đùa. Một mầu xanh thăm thẳm với biết bao niềm tin yêu vào cuộc sống. Nó trong xanh hơn bất cứ thứ gì tôi từng biết vì bởi lẽ trong những trái tim đó chúng chỉ biết cảm nhận bằng tất cả những niềm hân hoan hạnh phúc. Có lẽ rằng bầu trời đó là thứ mà dù lớn như thế nào đi nữa chúng ta cũng từng có lúc mơ về những tháng ngày hạnh phúc đã qua ấy. Còn trong mắt những đứa trẻ chưa từng biết đến đầy đủ và hạnh phúc thì bầu trời đó thật sự u tối vì những đói khát và thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần. Và rồi khi lớn lên đó là quãng thời gian u tối nhất trong cuộc đời, những tháng ngày thật sự đáng quên.

 

Bầu trời trong mắt những người mơ mộng cũng chẳng giống như trong mắt của những người không có quyền mơ mộng, không có quyền hi vọng. Nhưng tôi biết rằng dù thế nào đi nữa thì mỗi người cũng đều có bầu trời của riêng mình. Chỉ là để có thể chạm tới bầu trời của những người đã trải qua khó khăn và đau khổ sẽ không dễ dàng một chút nào cả. Cần và cần rất nhiều sự quan tâm và chờ đợi vì thật sự bầu trời của họ rất bé nhỏ. Tôi có thể nhận ra rằng trong chuyện tình cảm, thế giới của một người nổi bật thì có rất nhiều người quan tâm để ý. Còn thế giới của một người đã trải qua rất nhiều đau khổ thì lại quá bé nhỏ, chẳng có ai cả chí có mỗi một người thôi. Một người thôi đã khiến cho họ dường như muốn dành tất cả những nỗi đau khổ của mình đã trải qua để mang tới cho người mình yêu thương những hạnh phúc từ tất cả những nỗi đau đó. Những bầu trời của sự tha thứ, tha thứ cho chính cuộc đời mình.

 

Tôi nghĩ có lẽ bầu trời nào ban đầu cũng rất trong xanh, và nó sẽ còn xanh mãi mãi nếu như chúng ta luôn hướng về phía những ánh mặt trời kia. Mỗi ngày qua đi chúng ta sẽ để lại những ký ức trong bầu trời của mình một chút, một chút hạnh phúc nhỏ bé thôi. Để cho những nỗi buồn xa xăm kia trôi dần vào quên lãng. Cuộc sống sẽ phải tiếp tục dù muốn hay không, dù đau khổ hay tổn thương như thế nào đi chăng nữa cũng vậy. Nếu trái đất chỉ là một hạt cát trong vũ trụ bao la này thì một nỗi buồn của một con người có đáng là bao. Đừng vì một quãng thời gian u tối nào đó mà quên rằng bầu trời vẫn luôn như vậy, sau những cơn bão dù to lớn đến thế nào đi nữa thì bầu trời sẽ quang đãng hơn cả trước kia.

 

Qua biết bao giông bão, thăng trầm của cuộc đời chính mình tôi thực sự thích cái cảm giác bình yên khi nhìn về quá khứ. Với biết bao niềm kiêu hãnh khi biết rằng khi trong cái thế giới đó tôi đã làm và sống một cuộc sống của chính mình. Mọi thứ đã qua chỉ còn lại một bầu trời với biết bao ký ức. Dù buồn vui hay đau khổ như thế nào đi chăng nữa thì đó cũng là những tháng ngày mà tôi không muốn lãng quên vì có lẽ rằng nếu được làm lại một lần nữa tôi sẽ vẫn làm y nguyên như vậy mà thôi. Vì quá khứ không có gì để làm lại nếu như hiện tại chúng ta đã sống một cuộc sống không hối tiếc điều gì cả. Như một câu nói mà tôi từng biết- "Đừng để trái tim mình là con đường mà ai cũng có thể đi qua. Hãy biến nó thành bầu trời, nơi mà ai cũng sẽ phải mơ ước". (st truyenngan.com.vn)

 

Tags:

StoriesofLife

Câu chuyện về sự thay đổi

by life14/05/2018 15:37


Trong một chuyến đi du lịch cùng cơ quan làm việc tôi đã được một chị đồng nghiệp chia sẻ về một câu chuyện khá hay và ý nghĩa về một chú Ếch.  Qua câu chuyện chúng tôi cùng nhận  thấy rằng cuộc sống con người cũng thế. Chúng ta đã quen với những việc thường ngày đã xảy ra và không hề muốn thay đổi, hay thậm chí sợ sự thay đổi, sợ tiếp nhận cái mới. Nhưng thực tế thì cuộc sống của chúng ta thay đổi hàng ngày và nếu chúng ta không chú ý đến thì cũng lại đã quá muộn.

Có một chú ếch được thả vào một cái nồi nước lạnh.

Cái nồi nước đó không hề đậy vung và rồi được để lên một cái bếp.

Ban đầu, nước vẫn còn lạnh thì chú ta không hề có phản ứng gì. Sau đó, nước cứ từ từ ấm dần lên, nhưng chú ta không hề để ý được đến điều đó. Tại sao ư? Tại vì nhiệt độ của nồi nước tăng lên từ từ và khiến chú ta quen với điều đó.

Càng về sau, nồi nước càng tăng nhiệt độ, nhưng chú ếch vẫn không hề để ý đến điều đó vì nhiệt độ chỉ tăng từ từ mà thôi.

Đến khi nước sôi thì chú ta mới bắt đầu cảm thấy không thoải mái, nhưng lúc này đã muộn rồi. Chú ếch đã được luộc trong nồi nước đó.

Đây là một câu chuyện kinh điển về sự thay đổi. Vì nồi nước cứ nóng dần dần khiến chú ếch không hề để ý đến và cuối cùng là bị chết trong nồi nước sôi. Giả sử, nếu thả chú ếch đó vào nồi nước khi nước đã nóng rồi và cũng không đậy vung thì chắc hẳn chú ếch sẽ cố mà nhảy ra cho được.

Cuộc sống con người cũng thế. Chúng ta đã quen với những việc thường ngày đã xảy ra và không hề muốn thay đổi, hay thậm chí sợ sự thay đổi, sợ tiếp nhận cái mới. Nhưng thực tế thì cuộc sống của chúng ta thay đổi hàng ngày và nếu chúng ta không chú ý đến thì cũng lại đã quá muộn.

Còn khi đối diện với một sự thay đổi rõ rệt thì khi đó ta cuống lên, ta sợ. Liệu khi đó ta có thể đối diện được với sự thay đổi hay không? Ta có thể chấp nhận sự thay đổi hay không? Khi đó có là quá muộn không?

Hãy luôn chuẩn bị sẵn sàng cho mọi sự thay đổi.

Hãy nhìn nhận cẩn thận mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình.

Hãy đối diện và chấp nhận những thay đổi đang diễn ra để bản thân thay đổi theo nó cho phù hợp. (st nhatkyphaidep.com)

Tags:

StoriesofLife

Ngày gió giao mùa

by life06/12/2017 15:05

Là tôi sợ, sợ khi có thêm người bạn mới khác tôi sẽ quên mất Nguyên, sợ Duy sẽ chẳng thể hiểu tôi như cái cách mà Nguyên hiểu và sợ khi chấp nhận Duy, biết đâu cậu ấy sẽ lại bỏ tôi đi giống Nguyên – một lần nữa.

***

Nguyên – trở về cùng những giấc mơ

Tôi ngoảnh lại, cố bắt cho kịp chuyển động nhanh lẹ phía sau lưng nhưng giờ chỉ còn là một vệt mờ xẹt ngang qua. Chiếc hoodie xám in dòng chữ SHARK to đùng phía trước, mái tóc nâu nhạt ánh lên dưới nắng chiều nhuốm vàng, dáng người cao gầy, mảnh khảnh và tiếng bước chân mà kể cả khi có vội vàng hay chậm rãi đều mang cùng một nhịp điệu. Chỉ cần tất cả những điều đó thôi, tôi cũng đủ biết chàng trai vừa kịp nép mình sau bức tường kia là ai. Tôi chầm chậm tiến lại phía cậu, khẽ khàng như sợ chỉ một cử động mạnh thôi cậu sẽ lại biến mất. Cậu đứng đó, quay lưng về phía tôi. Bất giác, tôi đưa tay chạm nhẹ lên vai cậu và rồi, có một cảm giác nhói lên nơi đầu ngón tay mà tôi tiếp xúc với lớp vải thô mềm ấy. Kí ức như một thước phim quay chậm ùa về và hút tôi vào trong đó. Tôi trôi tuột vào một hố đen sâu hun hút và hình ảnh cậu cứ ngày một nhỏ lại cho đến khi chỉ còn lại một chấm nhỏ. Tôi sợ hãi, cố vùng vẫy để thoát ra khỏi cái sức hút khủng khiếp ấy, cố chạy hết sức về phía cậu nhưng chẳng thể làm nổi. Cậu vẫn đứng đó và chẳng hề quay mặt lại, có gì đó chảy dài trên má tôi, tôi bật khóc nhưng vẫn cố gọi to:

Nguyên ơi...

Choàng tỉnh dậy sau một giấc mơ dài, cảm giác đầu óc như nặng trịch, cổ họng tôi khô khốc và trên má vẫn còn đọng lại vài giọt nước mắt. Tôi lại khóc trong chính giấc mơ của mình. Đã mấy ngày nay, tôi cứ lặp đi lặp lại một giấc mơ ấy, giấc mơ mà dù có cố gắng thế nào tôi cũng chẳng thể gọi Nguyên quay mặt lại nhìn tôi lấy một lần. Chẳng hiểu sao Nguyên lại trở về đột ngột như vậy. Tôi cứ ngỡ là mình đã khóa chặt được hình ảnh của cậu trong ngăn sâu nhất của trái tim mình nhưng chỉ khi giấc mơ ấy chợt đến, tôi mới hiểu rằng tôi quên vẫn chưa khóa ngăn kí ức ấy. Tôi vẫn còn nhớ Nguyên lắm.

Nguyên mất vào một buổi chiều đầu đông, cái buổi chiều mà tôi còn nhớ như in là bầu trời mang một màu xám xịt, ảo não và mùi thuốc sát trùng của bệnh viện choán hết không gian. Bác sĩ cúi đầu buồn rầu thông báo ca phẫu thuật không thành công và rằng chúng tôi đã mất Nguyên mãi mãi. Mẹ Nguyên gục xuống cạnh cậu, tiếng khóc bật ra như một tấm thủy tinh bất chợt vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh. Ba Nguyên lặng lẽ vỗ về mẹ cậu rồi cũng tự khóe mắt, có gì đó lóng lánh trào ra, chảy dài trên gương mặt khắc khoải những dấu thời gian. Tôi không dám chứng kiến cảnh tượng ấy, cảnh tượng đau đến thắt tim lại. Tôi bước giật lùi rồi quay ngoắt chạy đi và trong đầu thì hoàn toàn trống rỗng. Vậy là Nguyên đã bước trước tôi một bước quá dài mà bỏ mặc tôi loay hoay với những khó khăn của cuộc sống này. Tôi ngồi bất động trên băng ghế lạnh toát của bệnh viện, lặng im để mọi chuyển động chạy vụt qua đôi mắt nhưng chẳng có gì được ghi nhận lại, tất cả mọi cảm xúc của tôi dường như đang trôi nổi ở một tầng không gian khác – nơi ấy có Nguyên.

Việc Nguyên trở về trong những giấc mơ khiến tôi nhớ cậu nhiều hơn là sợ dù cho giấc ngủ có chập chờn hằng đêm và sáng mai thức dậy tôi gần như mất hết toàn bộ sức lực. Dần dà, từ việc căng thẳng đối mặt, tôi bắt đầu trông chờ giấc mơ ấy, bởi nó như một con đường khác dẫn tôi đến với thế giới mà Nguyên đang tồn tại. Tôi chỉ băn khoăn duy nhất một điều rằng, tại sao Nguyên vẫn chẳng chịu quay lại nhìn tôi lấy một lần. Khi nào cũng vậy, cậu luôn trốn tránh tôi và cứ đến lúc tôi chạm được vào Nguyên thì hiện tại lại kéo tôi về. Tôi muốn được ngắm nhìn lại gương mặt của Nguyên kể cả khi nó đã hằn sâu trong tâm trí của mình. Tôi muốn nhìn lại nụ cười rạng rỡ của cậu bạn đã thân thiết với tôi suốt mười sáu năm trời. Tôi muốn được lắng nghe giọng nói trầm trầm của người con trai đầu tiên mà tôi đem lòng nhớ thương. Đối với tôi, sự trở lại của Nguyên như một sự khơi nguồn cho những cảm xúc tôi từng có một năm về trước.

Duy – những quan tâm thầm lặng

Việc buồi sáng tôi đến lớp với hai con mắt sưng lên không thể qua nổi mắt Duy. Ngay lập tức, Duy liền gặng hỏi nguyên nhân hệt như một bà mẹ đang sốt sắng cho đứa con của mình. Tôi nghe hết những gì Duy nói nhưng chỉ ậm ừ cho qua. Tôi không muốn trả lời và cũng không có ý định kể cho Duy về Nguyên và những giấc mơ.

Duy và Nguyên không biết nhau và cũng chưa từng gặp mặt nhau một lần. Sau khi Nguyên ra đi, ba tôi cũng nhận được công tác mới, bởi vậy cả gia đình tôi phải chuyển đến một thành phố khác, rời xa vùng đất chứa bao kỉ niệm của tôi và Nguyên. Có lẽ, đây là việc có thể giúp tôi thoát ra khỏi nỗi trống trải của những ngày không còn Nguyên và ra đi sẽ khiến tôi vượt qua được nỗi buồn sâu thẳm ấy.

Tôi chuyển tới trường mới học với lớp vỏ bọc lạnh lùng, ít nói. Những ngày đầu, một vài người bạn có ý định bắt chuyện với tôi nhưng với sự thiếu hợp tác thể hiện qua cách tôi thờ ơ đáp lại họ đã khiến chẳng ai muốn tiếp tục. Tuy nhiên, vẫn có cậu bạn khá kiên trì trò chuyện và mặc kệ cho phản ứng của tôi có bất cần thế nào, cậu vẫn đều đều kể cho tôi mọi chuyện, những câu chuyện không đầu không cuối. Duy là một cậu bạn tốt, nếu bạn có một người bạn như Duy thì bất kì khi nào bạn cần, Duy sẽ xuất hiện hệt như trong truyện cổ tích và giúp đỡ bạn. Giống như lần, tôi chẳng may đi học muộn, Duy đã đánh lạc hướng đội cờ đỏ bằng cách báo động giả rằng có học sinh trèo tường và tôi có thể nghiễm nhiên vào trường bằng đường cửa chính mà không bị bắt phạt gì. Sau hôm đấy, tôi có hỏi thăm xem cậu ấy có bị phạt gì không thì Duy chỉ cười lớn và bảo rằng chẳng ai có thể bắt bẻ gì cậu ấy cả. Nhưng tôi nghe đâu, cậu ấy bị phạt viết bản kiểm điểm và phải quét dọn sân bóng. Hay có lần, tôi ốm một trận rất nặng, nghỉ học cả một tuần trời, bài vở cứ chồng chất lên hết nhưng khi xem lại, tôi thấy bài nào cũng được chép đầy đủ bằng nét chữ con trai cứng cỏi. Hỏi ra tôi mới biết, những ngày tôi ốm, Duy đã nhờ mẹ tôi lấy sách vở của tôi đưa cậu để cậu chép dùm.

Tôi dám cam đoan rằng mẫu con trai tốt như Duy thì phải gần như toàn bộ số con gái trong lớp thích cậu, đấy là chưa kể ngoài lớp. Duy tốt bụng, học các môn tự nhiên thuộc vào top đầu của lớp. Duy chơi thể thao cũng rất cừ và hiện đang làm đội trưởng đội bóng rổ của trường. Và tất nhiên Duy cũng là một người bạn rất tốt, thật sự tốt. Thế nhưng sau tất cả những gì Duy làm cho tôi, tôi vẫn giữ với Duy một khoảng cách, một vẻ lãnh đạm đến mức chính bản thân tôi cũng phải ngạc nhiên. Có một nỗi lo sợ mơ hồ cứ nhen nhóm mỗi khi có có ý định chia sẻ cho Duy những bí mật của riêng mình. Là tôi sợ, sợ khi có thêm người bạn mới khác tôi sẽ quên mất Nguyên, sợ Duy sẽ chẳng thể hiểu tôi như cái cách mà Nguyên hiểu và sợ khi chấp nhận Duy, biết đâu cậu ấy sẽ lại bỏ tôi đi giống Nguyên – một lần nữa.

Nguyên – tiếng nói của quá khứ

Nắng dải đều trên từng hàng cây và nhảy nhót trên những ô cửa kính khoác lên mình một lớp bụi dày đặc. Tôi đang đứng trước cửa thư viện cũ của khu phố mà tôi từng sống trước đây. Nơi đây, tôi và Nguyên đã cùng nhau lớn lên và có thật nhiều kỉ niệm. Có tiếng bước chân chậm rãi phía sau, tôi không quay lại vội, chỉ nói khẽ:

- Gặp lại cậu tớ vui lắm!

- Chào Vy!

Tôi quay lại, Nguyên thực sự đang đứng trước mặt tôi. Mặt đối mặt. Nguyên vẫn giữ dáng hình y hệt những gì tôi tưởng tượng về cậu, duy chỉ có điều trông Nguyên mỏng mảnh như những bong bóng xà phòng mà chỉ cần chạm nhẹ vào thì chúng sẽ vỡ vụn thành những hạt nước li ti. Tôi sẽ cứ đứng trân trân nhìn Nguyên thế nếu như Nguyên không định đưa tay để nắm lấy tay tôi. Tôi vội vã rụt lại, tôi sợ nếu chạm vào cậu ấy, cậu sẽ lại biến mất như đã từng vậy. Có lẽ Nguyên biết tôi đang nghĩ gì, cậu khẽ mỉm cười rồi trấn an tôi:

- Tớ sẽ không biến mất đâu, đừng sợ!

Rồi Nguyên chìa tay ra cho tôi nắm, có chút lưỡng lự nhưng rồi tôi cũng đặt tay mình vào. Tay Nguyên ấm áp chứ không hề lạnh lẽo như tôi vẫn nghĩ. Nguyên kéo tôi đi rất nhiều nơi nhưng tôi chẳng thể nhớ nổi. Tôi chỉ biết những nơi ấy rất đẹp và tôi cùng Nguyên đã lại được cùng nhau chơi đùa giống như những gì chúng tôi vẫn làm trước kia - khi Nguyên còn sống. Sau khi đùa nghịch mệt nhoài, Nguyên kéo tôi đến băng ghế đá. Tôi sững lại khi nhận ra đó là băng ghế tôi từng ngồi trong bệnh viện ngay cái ngày Nguyên ra đi.

- Sao cậu lại đưa tớ đến đây?

- Vì tớ muốn cậu nhớ rằng tớ đã ra đi mãi mãi.

Phải rồi, tôi đã thực sự nghĩ rằng Nguyên còn tồn tại, tôi đã nghĩ rằng sự biến mất của Nguyên chỉ là một sự vắng mặt tạm thời của cậu ấy. Tôi đã quên rằng Nguyên đã mất.

- Tớ thực sự đã đi rồi, Vy ạ! Những gì cậu đang nhìn thấy, đang nghe thấy là những tiềm thức của tớ khi còn sống. Chúng tập hợp lại và tạo nên một Nguyên mà cậu đang thấy. Tớ hỏi này, cậu có sợ không?

- Có lí do nào khiến tớ phải sợ không?

Nguyên không trả lời mà chỉ khẽ mỉm cười. Rồi Nguyên hỏi về cuộc sống hiện tại của tôi. Tôi kể cho cậu nghe về vỏ bọc tôi tự tạo ra cho bản thân mình, về những tiết học chán ngắt trôi qua và cuộc sống vô vị. Tôi cũng kể cho cậu nghe về Duy, về những câu chuyện hài hước có, buồn bã có và có đôi khi là nhảm nhí của Duy, về những tài lẻ mà Duy có và những ánh mắt của các cô bạn cùng lớp dành cho Duy. Nguyên lặng im lắng nghe tất cả, có đôi khi cậu biểu hiện lên gương mặt bằng một nụ cười đúng-kiểu-của-Nguyên.

- Có vẻ như cậu bạn tên Duy đó thích cậu?

- Có lẽ

Tôi không phủ nhận điều Nguyên nói. Tự trong tôi cũng cảm nhận được điều đó. Duy thích tôi và gần như là cậu cố tình thể hiện ra để tôi biết điều đó nhưng tôi luôn tỏ ra là mình chẳng hiểu gì. Thảng hoặc, tôi bắt gặp ánh mắt thất vọng của Duy, có chút gì đó hơi nuối tiếc nhưng tôi cũng đành thở dài và tự nhủ tôi làm vậy cũng chỉ muốn tốt cho cả tôi và Duy.

- Cậu cũng thích Duy?

- Không thể nào !

Tôi lập tức bác bỏ cái điều mà Nguyên vừa đưa ra kia nhưng cũng hơi khẽ khựng lại. Tôi chẳng hiểu là mình có thích Duy không nữa. Đã có đôi lần tôi đã thức sự chú ý tới cậu ấy, khẽ rung động trước những quan tâm của cậu và thường dành ra vài phút vẩn vơ để nghĩ về Duy. Nhưng tôi thích Nguyên, trước giờ vẫn vậy, bởi thế nên có lẽ chưa bao giờ tôi dám nghĩ rằng tôi có thể thích Duy. Quay sang Nguyên, ánh mắt Nguyên đang xoáy sâu vào một khoảng không xa xăm lắm, tôi không muốn phá vỡ hình ảnh đó nhưng rồi cũng không thể ngăn mình hỏi cậu:

- Cậu biết là tớ đã từng thích cậu không? Trước kia và cả bây giờ nữa?

Kể cả khi người đang đứng trước mặt tôi đây là một-Nguyên-được-xây-dựng-từ-tiềm-thức thì việc nói ra những lời lẽ như vậy cũng khiến tim tôi đập loạn nhịp và hai má nóng bừng lên, tôi hồi hộp đợi phản ứng từ Nguyên.

- Vy này, tớ biết và tớ cũng thích cậu. Nếu tớ còn sống tớ sẽ dành những điều này để nói với cậu trước khi để cậu hỏi tớ. Nhưng thật tiếc là tớ chẳng thể hít thở lại được nữa, bởi vậy dù có thích cậu rất nhiều nhưng tớ vẫn chỉ có thể đứng nhìn cậu từ một tầng không gian khác mà thôi.

- Nhưng mà...

- Nghe tớ này, cậu không thể sống thế này mãi được. Cậu đang còn một cuộc đời rất dài phía trước và cậu cần phải có những người bạn mới của riêng mình, dẹp bỏ cái vỏ bọc cậu tự tạo ra đi và hãy sống thật với những gì của một Vy trước đây. Tớ tin là cậu sẽ cảm thấy tươi vui trở lại thôi. Còn Duy, tớ tin đó mới là người cậu cần yêu thương lúc này chứ không phải tớ. Hãy nhớ rằng, tớ là quá khứ còn Duy mới là hiện tại. Cậu biết không? Khi mà một người con trai nói với người con giá mình yêu thương rằng cô ấy hãy tìm tới một chàng trai khác thì cái chàng trai khác đó chắn chắn là một người tốt hơn rất nhiều. Có lẽ việc cậu thích tớ chỉ là cảm xúc của cậu bị lữu giữ khá lâu và cậu mặc định cho đó là điều luôn như vậy. Ai rồi cũng phải thây đổi Vy ạ, tớ rồi cũng sẽ trở thành một người khác và sẽ có một cuộc đời mới. Cậu cũng vậy, đừng sống cho quá khứ nữa mà hãy sống cho tương lai của mình nhé.

Nguyên nói một hơi dài rồi ngừng lại chờ phản ứng của tôi. Tôi hơi ngẩn người ra một lúc. Có lẽ Nguyên đúng, có lẽ tôi thích Duy nhưng lại ngăn cho bản thân mình không muốn vậy vì một điều mặc định tôi tự đặt ra, có lẽ tôi không biết rằng trái tim tuy nhỏ nhưng tình cảm thì nó chưa được vô tận nên tôi sẽ không phải lo về việc tôi thích Duy thì có nghĩa là tôi sẽ lãng quên Nguyên. Một cơn gió thổi vụt qua làm tóc tôi xòa xuống mặt, Nguyên khẽ vén nó lên cho tôi rồi nói:

- Gió giao mùa đấy Vy ạ!

- Ừ , gió giao mùa cũng có nghĩa là mùa mới đã sang phải không Nguyên?

Nguyên mỉm cười rạng rỡ, nắng đùa nghịch trong đôi mắt cậu khiến nó trở nên đẹp lạ thường, rồi từ từ Nguyên bay lên giống hệt như thiên thần mà tôi từng nhìn thấy trong những cuốn truyện mà ngày xưa tôi và Nguyên thường hay đọc. Tôi không ngạc nhiên mà chỉ đứng dậy vẫy tay chào cậu. Nguyên ngoảnh lại nhìn tôi rồi nói :

- Nhiệm vụ của tớ đã hoàn thành rồi Vy ạ. Giờ tớ có thể có một cuộc sống mới. Cảm ơn Vy và hứa là luôn sống tốt nhé, vì chính cậu và cả tớ nữa. Hãy biết yêu lấy bản thân mình và đứng chối bỏ cảm xúc của bản thân, tớ tin cậu sẽ làm được...

Tiếng nói của Nguyên xa dần rồi biến mất hẳn ngay khi cậu hoàn toàn tan biến. Tôi nhìn trân trân vào khoảng không ấy mà lòng yên bình lạ. Nguyên ạ, người cần cảm ơn là tớ mới phải. Tớ phải cảm ơn cậu về chuyến ghé thăm bất chợt này, tớ sẽ không bao giờ quên cậu đâu và tớ sẽ sống một cuộc sống mới thật tốt như đã từng hứa với cậu. Bầu trời đã chuyển màu xanh nhạt, những vệt màu ảo não đã biến mất hoàn toàn. Những cơn gió nhẹ nhàng thổi, tôi hít cho căng lồng ngực cái không khí trong lành ấy như để lưu giữ lại những khoảnh khắc mà tôi vừa được trải qua. Có lẽ tôi sẽ chẳng gặp Nguyên trong những mơ về sau nữa nhưng tôi không buồn, Nguyên đã tặng tôi một món quà mà bất cứ khi nào tôi cũng có thể liên tưởng tới cậu, liệu tôi có thể gọi tên món quà ấy là Duy?

Duy – gió giao mùa

Tôi tỉnh giấc, cảm giác thanh thản lạ. Tôi sẽ thực hiện lời hứa với Nguyên ngay ngày hôm nay. Tôi sẽ phải bắt đầu lại mọi thứ và người đầu tiên bắt đầu cho chuỗi ngày mới ấy không thể là ai khác ngoài Duy. Chậm rãi đạp từng vòng xe tới trường, tôi háo hức cho một sự thay đổi mới.

Vẫn như mọi ngày, Duy lại tíu tít như một chú chim sẻ kể mọi chuyện cho tôi nghe. Trong tất cả những cậu chuyện ấy, tôi đặc biệt chú ý tới câu chuyện về giấc mơ của Duy:

- Vy biết không, tối qua tớ đã mơ một giấc mơ kì lạ lắm, tớ gặp một cậu bạn, cũng trạc tuổi mình thôi hoặc có lẽ là ít hơn nhưng mà tớ cố gắng lắm cũng chẳng thể nhớ ra đó là ai. Cậu ta nhìn tớ, tớ cũng nhìn lại và rồi cậu ta dặn tớ phải thật tốt với cậu. Quả là kì lạ phải không? Mà chuyện này nhảm nhí thật. Thôi tớ kể chuyện khác nhé....

- Duy này, thực ra người cậu gặp là Nguyên...Thế rồi tôi bắt đầu kể cho Duy tất cả những gì tôi từng trải qua. Duy có hơi bất ngờ trước thái độ bất thường của tôi nhưng rồi cậu cũng lặng im theo sát từng chi tiết. Lần đầu tiên, tôi là người kể còn Duy là người lắng nghe . Giọng tôi kể đều đều như một người thuyết minh những thước phim kí ức. Ngoài kia, nắng trải đều khắp sân trường, có gì đó vừa nảy nở nhờ một quá khứ bác bỏ một quá khứ. Chẳng biết có thực không mà hình như tôi vừa thấy một cú chao nhẹ của mùa, một cơn gió khẽ lướt qua làm một chiếc lá khẽ cựa mình rồi tiếp đất bằng những vòng xoay chầm chậm. Nguyên bảo đấy là gió giao mùa, bất chợt tôi lại nhớ về nụ cười của Nguyên, cảm giác thanh thản lạ. Có vẻ như mùa mới đã sang rồi thì phải...(Cá Mập-st truyenngan.com.vn)

Tags:

StoriesofLife

Những năm hạnh phúc và khó khăn nhất của hôn nhân

by life25/09/2017 11:18

Năm thứ 3 sau kết hôn là thời gian hạnh phúc nhất. Và các cặp vợ chồng thường ly hôn sau 5 năm.

Không phải tất cả các cặp vợ chồng đều có thể nhận ra rằng nỗ lực nỗ lực của hai người là cần thiết trong cuộc sống gia đình. Theo số liệu của Bright Side đưa ra, 950.000 cuộc hôn nhân ở châu Âu (trong tổng số 2,1 triệu) cuối cùng đã kết thúc bằng ly hôn. Một nghiên cứu của Slater và Gordon Lauyews đã xác định năm hạnh phúc nhất và năm khó khăn nhất của mọi cuộc hôn nhân nói chung. Bạn có thể tham khảo nội dung dưới đây để tìm hiểu về các nhân tố ảnh hưởng tới hạnh phúc gia đình của mình.

3 năm

 

Có ý kiến cho rằng tình yêu chỉ tồn tại trong 3 năm. Sau đó, một cặp vợ chồng sẽ chia tay hoặc mối quan hệ của họ trở nên kém bền chặt. Trên thực tế, sau 3 năm trong mối quan hệ, mọi người có xu hướng chấp nhận những điểm yếu của đối tác và do đó cảm thấy thoải mái hơn.

Thông thường, trong năm thứ 3 của cuộc sống gia đình, một cặp vợ chồng sẽ quyết định việc sinh con. Do đó, mối quan hệ của họ trở nên mạnh mẽ hơn. Vì thế, năm thứ 3 là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong hôn nhân.

5 năm

Những vấn đề thực sự đầu tiên có thể bắt đầu trong năm thứ 5 của hôn nhân. Trong thời gian này, các con vẫn còn nhỏ và cần được chăm sóc nhiều. Điều này gây khó khăn để kết hợp với công việc, gia đình và các vấn đề hàng ngày khác.

Bởi vậy, sau 5 năm cùng nhau, nhiều cặp vợ chồng bắt đầu suy nghĩ về ly hôn và tới gặp luật sư. Năm này được cho là khó khăn nhất trong hôn nhân.

7 năm

Nếu một cặp vợ chồng ở chung với nhau sau 5 năm kết hôn thì một rào cản khác đang chờ họ vượt qua. Đây là năm thứ 7 của hôn nhân mà các chuyện gia gọi là "bức tường". Bởi thời gian này, cuộc sống gia đình trở thành một thói quen. Cũng có thể có vấn đề về tài chính, cách chăm sóc trẻ và những cuộc cãi vã về chia sẻ trách nhiệm gia đình.

Đây là một khoảng thời gian phức tạp. Nếu vợ chồng có thể vượt qua được nó thì hôn nhân mạnh mẽ và hạnh phúc.

Đây là một số yếu tố cần tránh nếu bạn muốn giữ cho đời sống gia đình bền chặt:

- Kỳ vọn cao: Người ta phát hiện ra rằng các cặp vợ chồng ly hôn thường xuyên hơn vào mùa xuân và mùa thu. Trước đó, họ cố gắng để cho cuộc hôn nhân của mình một cơ hội thứ hai. Nếu nó không thành công thì ly hôn là điều không tránh được.

- Im lặng: Các chuyên gia đã tiến hành một cuộc thử nghiệm giữa các cặp vợ chồng trẻ chứng tỏ rằng ngay cả những cuộc thảo luận về phim ảnh cũng có thể làm giảm nguy cơ ly hôn xuống một nửa. Vì vậy, nói chuyện về những khó khăn trong gia đình của bạn có thể thực sự cứu vãn cuộc hôn nhân.

- Thiếu kỹ năng để xây dựng mối quan hệ: Có nhiều anh chị em ruột đồng nghĩa là ít ly hôn khi trưởng thành. Các nhà khoa học cho rằng những người lớn lên trong các gia đình lớn có nhiều kỹ năng hơn trong việc xây dựng mối quan hệ. Trong tương lai, kỹ năng này có thể giúp họ cữu vãn được hôn nhân.

- Thiếu sự mong muốn lắng nghe: Nếu một trong hai đối tác không muốn nghe khi xảy ra bất đồng thì nguy cơ ly hôn cao hơn.

- Cuộc sống trong các mạng xã hội: Những người sử dụng mạng xã hội có mối quan hệ lãng mạn và mạng xã hội góp phần khiến các vấn đề trong hôn nhân trở nên nghiêm trọng, dễ dẫn đến ly hôn.

- Tranh cãi về tài chính: Những cặp vợ chồng thường tranh cãi về tiền bạc có xu hướng ly hôn, thậm chí ngay cả khi thu nhập của hai người cao.

- Trình độ học vấn thấp: Nghiên cứu xác định rằng những người có trình độ học vấn cao hơn có tỉ lệ ly hôn thấp, bất kể giới tính hay đất nước sinh sống.

Tránh những sai lầm này, bạn sẽ có một cuộc sống hôn nhân lâu dài và hạnh phúc bên nhau. (st giadinh.net)

Tags:

StoriesofLife

3 tuổi phải ăn thịt sống cầm hơi, trộm cắp đầu đường xó chợ, và một thứ đã khiến đời anh sang trang

by life20/09/2017 14:10

3 tuổi, đó là lần đầu tiên anh ăn thịt sống. Anh bị bỏ ở nhà một mình, chẳng có ai cả và miếng thịt kẹp hamburger đó là thứ duy nhất còn lại trong tủ lạnh.

Khi anh ấy lên 5, một đêm nọ căn nhà bị kẻ trộm đột nhập, anh thấy một người cô trong nhà bị đánh đến thừa sống thiếu chết.

Lần đầu tiên anh chuyển nhà, cái vali của anh chính là cái túi đựng rác. Đến lần thứ hai , thứ ba, thứ tư hay thứ năm… anh chẳng tha thiết mang theo bất cứ thứ gì cả.

Anh chưa từng chụp một tấm hình nào trong đời. Chưa từng có món đồ chơi yêu thích. Cũng chẳng có quần áo cũ lúc bé.

Anh không nhớ mình từng có kỷ niệm Giáng sinh hay ngày sinh nhật nào. Anh nói, tôi là người đã tặng món quà đầu tiên cho anh ấy.

Có nhiều lúc, anh đột nhiên sẽ nói về những chuyện lúc xưa, thứ mà bình thường anh chẳng thể nhớ được. Và những câu chữ của anh cứ thế mà tuôn ra nhanh đến mức anh chẳng kịp ngồi xuống nữa. Chúng tôi gọi đó là một “cơn bão”. Những lần như vậy, tôi cảm giác như lòng mình thắt lại, phải cố kiềm chế để không rơi nước mắt bởi tôi biết, anh ấy không cần sự thương hại, anh chỉ cần được lắng nghe.

Đã nhiều năm rồi anh ấy không còn phải chịu đựng những cơn đói nữa. Mỗi tối anh đều ngủ trên chiếc giường êm ái, bên cạnh tôi, người phụ nữ yêu anh rất nhiều. Nhưng những đôi giày dù đã cũ, anh vẫn không cho tôi được vứt đi.

Cậu bé lạc lõng ấy. Trước khi những bộ quần áo cũ kỹ từ mấy người anh họ truyền lại thì cậu bé đã cao lớn hơn thế rồi. Câu bé ấy có thể mở được bất cứ ổ khóa cửa nào, bởi vì đó là "nghề" của cậu.

Cậu bé ấy trên đời này chỉ có một nỗi sợ duy nhất là quỷ dữ, bởi vì cậu đã từng nhìn thấy hắn trong đôi mắt của những người đàn ông, phụ nữ mình từng gặp ở xung quanh nhà. Những đôi mắt ẩn chứa sự ác độc, thù hằn và những tia máu đỏ rực trong làn khói mờ mịt phun ra từ những chiếc ống hơi bị vỡ trên khu phố.

Ấy vậy mà, cậu bé bằng cách nào đó, đã vượt qua được tất cả. Cậu bé ấy đã cho tôi thứ tôi yêu nhất trên cuộc đời này…

Con gái chúng tôi có một thứ mà nó rất yêu thích. Đó là chú thỏ tên Bernie, ở cửa hàng Easter Bunny. Thỏ Bernie đã đến nhà chúng tôi 4 lần để rải những quả trứng phục sinh trong vườn nhà.

Con chúng tôi đi ngủ đúng giờ và có hàng trăm tấm hình không thể nào in hết ra nổi. Con có một ngôi nhà ấm áp với đầy đủ áo quần nên chắc chắn con bé sẽ chẳng cần phải lộn trái áo lại để mặc, vờ như áo vừa được giặt hay đây không phải là chiếc áo mới vừa mặc hôm qua. Cơn đói của con sẽ được đáp ứng bằng các loại snack hữu cơ. Nước mắt của con sẽ được lau sạch bằng những cái ôm yêu thương và lời an ủi nhẹ nhàng của bố mẹ.

Con được đi máy bay. Con có thể gọi thức ăn từ nhà hàng. Con còn biết cái gì gọi là latte nữa.

Tất cả những gì con bé biết chính là tình yêu. Điều đó đôi khi làm anh ấy cảm giác sợ hãi. Bởi anh lo lắng con gái sẽ không đủ mạnh mẽ để đối diện với thế giới này. Và tôi lại phải xoa dịu anh rằng, con bé chưa cần phải mạnh mẽ, nó chỉ mới 3 tuổi, và ít nhất là không cần chừng nào con bé còn chúng tôi bên cạnh. Con gái chúng tôi sẽ không bao giờ lạc lõng như anh ấy đã từng.

Đôi khi tôi cũng tự hỏi, người đàn ông đứng trước mặt tôi đây đã bao giờ là một cậu bé thật sự hay không. Khi ngày xưa anh phải đi bộ lê lết hàng dặm đến một cửa hiệu tạp hóa mua đồ ăn tối vào nửa đêm với một đống xu lẻ. Hay là khi anh phải chạy thật nhanh vào ngõ tối, dúi “hàng” vào tay một người xa lạ.

Bây giờ, anh đã là một người đàn ông…

Một người đánh bại mọi thứ khó khăn thử thách. Một người với tấm bằng tốt nghiệp. Một người đàn ông với kiến thức, có hoài bão, có ước mơ. Người đàn ông có cô con gái nhỏ với một tương lai chắc sẽ rực rỡ hơn bố nó.

Đứa bé ấy trong anh cuối cùng cũng được an toàn. Đứa bé ấy đã về nhà.

Giờ đây tôi có thể thường xuyên nhìn thấy cậu bé. Cu cậu hào hứng với lễ Giáng sinh hay nằm dài trên ghế sofa xem hoạt hình vào sáng thứ bảy. Cậu bé húp đánh xoẹt tô ngũ cốc và cười lăn ra với những câu đùa cợt của chính mình. Cậu bé rất thích nhún nhảy và hay tự bịa lời bài hát để ngâm nga…

Đây là tổ ấm. Chúng tôi là một gia đình. Anh sẽ không bao giờ cô đơn lẻ loi nữa.

Tags:

StoriesofLife

AUTOFEED

DISCLAIMER

Blog của HUỲNH NGỌC THƯƠNG, chuyên viên
phân tích đầu tư chuyên nghiệp, hơn 12 năm kinh nghiệm phân tích đầu tư tại thị trường Việt Nam. Blog phục vụ cho mục đích lưu trữ, tham khảo thông tin và chia sẻ góc nhìn cá nhân (không đại diện cho tổ chức nơi tác giả đang làm việc). Tác giả không đảm bảo tính chắc chắn và không chịu trách nhiệm khi người sử dụng thông tin từ website cho hoạt động đầu tư, mua bán chứng khoán của mình.

 

LINKEDIN

Designed by: Nguyễn Chí Hiếu