3 tuổi phải ăn thịt sống cầm hơi, trộm cắp đầu đường xó chợ, và một thứ đã khiến đời anh sang trang

by life20/09/2017 14:10

3 tuổi, đó là lần đầu tiên anh ăn thịt sống. Anh bị bỏ ở nhà một mình, chẳng có ai cả và miếng thịt kẹp hamburger đó là thứ duy nhất còn lại trong tủ lạnh.

Khi anh ấy lên 5, một đêm nọ căn nhà bị kẻ trộm đột nhập, anh thấy một người cô trong nhà bị đánh đến thừa sống thiếu chết.

Lần đầu tiên anh chuyển nhà, cái vali của anh chính là cái túi đựng rác. Đến lần thứ hai , thứ ba, thứ tư hay thứ năm… anh chẳng tha thiết mang theo bất cứ thứ gì cả.

Anh chưa từng chụp một tấm hình nào trong đời. Chưa từng có món đồ chơi yêu thích. Cũng chẳng có quần áo cũ lúc bé.

Anh không nhớ mình từng có kỷ niệm Giáng sinh hay ngày sinh nhật nào. Anh nói, tôi là người đã tặng món quà đầu tiên cho anh ấy.

Có nhiều lúc, anh đột nhiên sẽ nói về những chuyện lúc xưa, thứ mà bình thường anh chẳng thể nhớ được. Và những câu chữ của anh cứ thế mà tuôn ra nhanh đến mức anh chẳng kịp ngồi xuống nữa. Chúng tôi gọi đó là một “cơn bão”. Những lần như vậy, tôi cảm giác như lòng mình thắt lại, phải cố kiềm chế để không rơi nước mắt bởi tôi biết, anh ấy không cần sự thương hại, anh chỉ cần được lắng nghe.

Đã nhiều năm rồi anh ấy không còn phải chịu đựng những cơn đói nữa. Mỗi tối anh đều ngủ trên chiếc giường êm ái, bên cạnh tôi, người phụ nữ yêu anh rất nhiều. Nhưng những đôi giày dù đã cũ, anh vẫn không cho tôi được vứt đi.

Cậu bé lạc lõng ấy. Trước khi những bộ quần áo cũ kỹ từ mấy người anh họ truyền lại thì cậu bé đã cao lớn hơn thế rồi. Câu bé ấy có thể mở được bất cứ ổ khóa cửa nào, bởi vì đó là "nghề" của cậu.

Cậu bé ấy trên đời này chỉ có một nỗi sợ duy nhất là quỷ dữ, bởi vì cậu đã từng nhìn thấy hắn trong đôi mắt của những người đàn ông, phụ nữ mình từng gặp ở xung quanh nhà. Những đôi mắt ẩn chứa sự ác độc, thù hằn và những tia máu đỏ rực trong làn khói mờ mịt phun ra từ những chiếc ống hơi bị vỡ trên khu phố.

Ấy vậy mà, cậu bé bằng cách nào đó, đã vượt qua được tất cả. Cậu bé ấy đã cho tôi thứ tôi yêu nhất trên cuộc đời này…

Con gái chúng tôi có một thứ mà nó rất yêu thích. Đó là chú thỏ tên Bernie, ở cửa hàng Easter Bunny. Thỏ Bernie đã đến nhà chúng tôi 4 lần để rải những quả trứng phục sinh trong vườn nhà.

Con chúng tôi đi ngủ đúng giờ và có hàng trăm tấm hình không thể nào in hết ra nổi. Con có một ngôi nhà ấm áp với đầy đủ áo quần nên chắc chắn con bé sẽ chẳng cần phải lộn trái áo lại để mặc, vờ như áo vừa được giặt hay đây không phải là chiếc áo mới vừa mặc hôm qua. Cơn đói của con sẽ được đáp ứng bằng các loại snack hữu cơ. Nước mắt của con sẽ được lau sạch bằng những cái ôm yêu thương và lời an ủi nhẹ nhàng của bố mẹ.

Con được đi máy bay. Con có thể gọi thức ăn từ nhà hàng. Con còn biết cái gì gọi là latte nữa.

Tất cả những gì con bé biết chính là tình yêu. Điều đó đôi khi làm anh ấy cảm giác sợ hãi. Bởi anh lo lắng con gái sẽ không đủ mạnh mẽ để đối diện với thế giới này. Và tôi lại phải xoa dịu anh rằng, con bé chưa cần phải mạnh mẽ, nó chỉ mới 3 tuổi, và ít nhất là không cần chừng nào con bé còn chúng tôi bên cạnh. Con gái chúng tôi sẽ không bao giờ lạc lõng như anh ấy đã từng.

Đôi khi tôi cũng tự hỏi, người đàn ông đứng trước mặt tôi đây đã bao giờ là một cậu bé thật sự hay không. Khi ngày xưa anh phải đi bộ lê lết hàng dặm đến một cửa hiệu tạp hóa mua đồ ăn tối vào nửa đêm với một đống xu lẻ. Hay là khi anh phải chạy thật nhanh vào ngõ tối, dúi “hàng” vào tay một người xa lạ.

Bây giờ, anh đã là một người đàn ông…

Một người đánh bại mọi thứ khó khăn thử thách. Một người với tấm bằng tốt nghiệp. Một người đàn ông với kiến thức, có hoài bão, có ước mơ. Người đàn ông có cô con gái nhỏ với một tương lai chắc sẽ rực rỡ hơn bố nó.

Đứa bé ấy trong anh cuối cùng cũng được an toàn. Đứa bé ấy đã về nhà.

Giờ đây tôi có thể thường xuyên nhìn thấy cậu bé. Cu cậu hào hứng với lễ Giáng sinh hay nằm dài trên ghế sofa xem hoạt hình vào sáng thứ bảy. Cậu bé húp đánh xoẹt tô ngũ cốc và cười lăn ra với những câu đùa cợt của chính mình. Cậu bé rất thích nhún nhảy và hay tự bịa lời bài hát để ngâm nga…

Đây là tổ ấm. Chúng tôi là một gia đình. Anh sẽ không bao giờ cô đơn lẻ loi nữa.

Tags:

StoriesofLife

Tình yêu cách hạnh phúc bao xa?

by life09/09/2017 17:53

T

ôi còn nhớ đã đọc ở đâu đó một câu như thế này: Nếu bạn không còn yêu một người, xin hãy buông tay để người khác có cơ hội yêu cô ấy. Nếu người bạn yêu bỏ rơi bạn, xin hãy giải thoát cho chính mình, để mình có cơ hội yêu người khác.

***

Câu nói thẳng thắn nhưng rất có đạo lý, đã dạy cho chúng ta cách cư xử đúng đắn trong tình yêu. Có những thứ bạn có thích thế nào đi nữa nhưng không bao giờ thuộc về bạn, có những thứ bạn lưu luyến, bị rịn không dứt nhưng chẳng thể giữ lại cho mình. Tình yêu là bài ca chẳng bao giờ hát đến lời cuối.

Có lẽ trong đời người chúng ta sẽ trải qua rất nhiều kiểu yêu. Nhưng xin đừng để tình yêu trở thành một niềm đau.

Trong cuộc sống này đâu đâu cũng đã được ông trời định duyên. Duyên đến duyên đi dường như cũng đều do số phận sắp đặt. Có những lương duyên khi bắt đầu đã chắc chắn như "ván đã đóng thuyền", có những duyên phận khi bắt đầu đã định trước là sẽ phải ra đi. Có những duyên phận chẳng bao giờ có kết quả tốt đẹp. Nhưng tôi vẫn luôn khát khao sẽ tạo được kỳ tích.

Yêu một người không nhất định phải có được người ấy, nhưung khi đã có được người ấy thì nhất định phải hết lòng yêu thương. Nói thì thật dễ nhưng hành động mới thật gian nan. Không tin bạn cứ thử coi.

Nếu sự chân thành lại gây ra nỗi đau, xin hãy chọn nói dối; nếu nói dối gây ra vết thương lòng, xin hãy chọn cách im lặng; nếu im lặng làm bạn đau, xin hãy chọn cách ra đi; nếu tình yêu là nỗi đau, xin đừng lại gần nó. Nhưng có rất nhiều hoàn cảnh đều không nhưng vậy, vì thế bạn là người có quyền chọn lựa.

Nếu những điều mất đi làm bạn khổ đau, bạn có sợ phải trả giá cho những gì đã qua không? Nếu đắm say làm bạn khổ, liệu bạn có chọn kết thúc? Nếu theo đuổi làm bạn mỏi mệt, bạn có chọn lựa cách im lặng? Nếu chia xa là u sầu, bạn sẽ tâm sự nỗi lòng ấy cho ai? Có rất nhiều điều phải đến tận sau này chúng ta mới nhìn tỏ, có rất nhiều chuyện ngay lúc nó diến ra bạn không cảm thấy đau khổ, nhưng tôi chẳng thể tìm thấy nó trên con đường mình đang bước tới.

Có tình yêu sâu sắc nồng nàn nhưng chẳng biết thể hiện cho thật hoàn mỹ; có tình yêu biết là không thể bước tiếp, nhưng không can tâm rời bỏ; có tình yêu biết là dai dẳng, nhưng không thể chốn tránh; có tình yêu biết là không có tương lai, nhưng con tim đã chẳng thể quay đầu lại.

Tình yêu không phải trò chơi vì chúng ta không thể chơi được nó. Tình yêu là sự hi sinh chân thành của trái tim, muốn quên quả thật là không thể làm được. Cho dù lối đi về là ở đâu, tôi vẫn muốn sẽ giữ trong sâu thẳm trái tim mình một tính cảm tốt đẹp và thuần khiết.

Con tim chưa từng biết rung động bỗng phát hiện thấy mình đang yêu say đắm một người. Cảm giác ấy thật khó diễn tả bằng lời; Đó là niềm vui hay nỗi buồn? Bạn nói tôi hãy quên đi, lẽ nào tình yêu nói là lấy lại là lấy lại được sao? Nếu làm được thì đó không được gọi là tình yêu.

Có lẽ tôi không có dũng khí để đối diện với sự tàn khốc của hiện thực. Vậy dũng khí là gì? Là khóc đòi bạn yêu tôi? Hay khóc đòi bạn rời xa tôi? Có lẽ chẳng có lời đáp chính xác cho câu hỏi này. Thuốc lá đem lòng yêu que diêm, chắc chắn sẽ bị tổn thương.

Đừng nên tùy tiện nói lời yêu, khi đã hẹn thề đó sẽ trở thành một món nợ. Chuột nói với mèo "Em yêu anh", Mèo nói "Hãy đi đi". Chuột rơi lệ quay đi. Chẳng ai có thể nhìn thấy khi bóng Chuột vừa khuất là những giọt nước mắt của Mèo.

Thực ra có tình yêu mang tên từ bỏ. Nếu bạn là một giọt nước mắt trong mắt tôi, tôi sẽ không bao giờ khóc vì tôi rất sợ mất bạn. Một cánh diều cả đời sẽ chỉ có một sợi dây đầy mạo hiểm. Con gái hay trở mặt, đàn ông hay thay lòng. Sự ra đi của lá là vì tiếng gọi của gió, hay vì cây không níu kéo.

Thích nói về tình yêu hay là bạn thực sự đang yêu? Cá nói "Không nhìn thấy được nước mắt cảu tôi vì tôi đang ở trong Nước", Nước nói "Tôi có thể cảm nhận thấy vì bạn đang ở trong tim tôi". Trong thế giới của tình yêu không có ai có lỗi với ai, chỉ có ai không trân trọng ai.

Trên thế giới này có một tình yêu, dù khắ cốt ghi tâm nhưng chỉ có thể lướt qua. Cho dù đã từng yêu thế nào, do dù ai đã từng là người ra đi thì cuối cùng vẫn chìm trong biển sầu đau, đắm đuối giữ từng tin nhắn yêu thương trong điện thoại, chẳng thể vang lên tiếng chuông quen thuộc, chẳng thể bấm vào số điện thoại ấy. Lúc nào cũng nhìn người khác ngọt ngào bên nhau để lệ lại rơi lặng lẽ. Một mình sắm vai không người chú ý, lấy nỗi cô đơn để làm nền cho tình yêu của người khác, diễn cảm xúc của người khác.

Cuối cùng đã hiểu tình yêu chỉ là thứ xiêm áo lộng lẫy trên cơ thể người mẫu, mặc trên người khác lúc nào cũng đẹp đẽ hoa lệ, khoắc lên người mình lại thành bộ quần áo như của những chú hề. Tất cả là sự dối trá của nỗi cô đơn.

Tình yêu đâu phải thiếu là đi tìm, thấy mệt là đổi; cuộc sống không phải một bộ phim của một con người mà là của hai người. Thời gian trôi qua ngoài cửa sổ. Chúng ta rồi sẽ già cỗi theo thời gian, nếp nhăn giăng....Quay người đi, quay lưng lại với tình yêu đang rời xa, khóa tình yêu ở bên ngoài cửa....

Nhưng khi quay người đi sẽ là sự chia lìa mãi mãi!!!

 

Nguồn: ST

Tags:

StoriesofLife

Có một thứ hạnh phúc gọi là hi sinh - Phần 2

by Life20/09/2016 17:12

Lạc lối giữa hai ngã rẽ

Là một chàng sinh viên năm 4 với vẻ ngoài đủ bảnh để thu hút mọi cái nhìn của các cô gái tại những nơi anh chỉ tình cờ đi ngang qua. Facebook cá nhân của anh có số lượt follow ngang hàng với các “hot boy nghìn like” lúc bấy giờ và cứ tăng dần qua mỗi ngày. Mọi người ngưỡng mộ anh không chỉ vì khuôn mặt nam tính hoàn hảo đầy quyến rũ mà còn thích anh ở sự chung tình. Trong album ảnh mà anh đăng tải công khai trên Facebook, người ta dễ dàng nhận ra một gương mặt nhỏ nhắn, gầy gò với mái tóc đen chấm ngang vai. Đó là cô gái xuất hiện bên cạnh anh trong hầu hết các tấm hình. Đó là người mà anh yêu – là người mà bây giờ anh chỉ còn có thể nhắc đến với ba tiếng “người yêu cũ”.

Dù có hàng ngàn lời ra tiếng vào bàn tán về một cặp đôi không cân xứng, dù ai cũng bảo cô bé ấy không hề ngang tầm với anh, nhưng anh vẫn yêu thương cô, yêu chỉ bằng trái tim của mình. Khuôn mặt nhợt nhạt với đôi mắt luôn xuất hiện những vết thâm quầng khiến cô trở nên mất sức sống. Dáng người nhỏ nhắn và dù có mang thêm một đôi cao gót cô cũng chỉ đứng vừa tới vai anh. Anh yêu cô vì trên gương mặt nhợt nhạt ấy hiện diện đôi mắt của một thiên thần. Đôi mắt sáng long lanh và hiền hòa giữa những vết thâm quầng do phải thức khuya. Anh cảm thấy mọi thứ trở nên bình yên lạ khi nhìn vào đôi mắt đó, như thể đang nhìn một hồ nước rộng phẳng lặng không gợn sóng. Anh yêu cô vì những lúc cô cố nhướng người lên để trao cho anh một nụ hôn vừa ấm áp vừa dịu ngọt. Cô luôn mang đến cho anh những điều mới mẻ và những niềm hạnh phúc trải dài không có điểm dừng. Đối với người khác, cô không là một ai đó đặc biệt, cô tồn tại bao nhiêu khuyết điểm, nhưng đối với anh, mọi thứ trong cô đều tuyệt vời. Không một ai có thể thay thế được cô trong trái tim đã lỡ nhịp vì cô lâu rồi.

Dù anh khá bận rộn với việc học và làm thêm nhưng anh luôn dành đủ thời gian để mang đến cho cô sự quan tâm và tình yêu thương nhiều hơn vô số những người đang yêu khác. Cuộc tình đó đã kéo dài gần 2 năm trong sự chúc phúc của nhiều người, cũng có cả sự ganh tị và những “mơ ước” muốn anh chia tay cô của những người không thích cô gái của anh.

Phải chăng vì số người không ủng hộ cũng khá nhiều nên duyên nợ cũng có phẩn ảnh hưởng theo? Cô gái ngoan hiên, đáng để yêu trong suy nghĩ của anh đã bỏ rơi anh vào một ngày không hẹn trước.

Chỉ với một dòng tin nhắn “Em chán yêu anh rồi!” cô đã vứt bỏ đi một người mà cô từng nói là quan trọng nhất cuộc đời cô một cách không luyến tiếc. Anh đã vội vã đến chỗ cô để tìm ra câu trả lời cho những đau thương bề bộn trong lòng. Anh nghĩ cô đùa anh thôi. Nhưng những gì diễn ra trước mắt chỉ khiến trái tim anh vỡ nát thêm như thể chúng không hề có một mối liên kết nào. Cô – người yêu anh – đang ngả đầu vào một vờ vai lạ lẫm nào đó ngay cái xích đu ở góc sân dãy phòng trọ của cô. Dù có cố gồng mình để mạnh mẽ nhưng hai hàng nước mắt của một thằng con trai vẫn không thể nào chịu nằm yên trong khóe mắt. Cô nhìn thấy anh, vẫn đôi mắt trong sáng hiền hòa đó nhưng sao anh không đủ can đảm đề nhìn thật lâu như mọi ngày. Ánh mắt của cô hôm đó chẳng khác nào một vật nhọn sắt bén đâm thủng cõi lòng đang tan nát, đang đau đớn của anh. Cô bước đến bên anh và buông ra những câu chua chát mà dù có nằm mơ anh cũng không dám mơ tới, dù có đánh chết anh cũng không thể tin đó là sự thật.

- Anh muốn biết lí do vì sao em chia tay anh đúng không?

Không đợi anh trả lời hay thậm chí chỉ là một cái gật đầu, cô nói tiếp:

- Anh ấy – cô chỉ tay về hướng cái xích đu – mới là người mà em muốn yêu. Anh ấy giàu có, lo cho em mọi thứ em cần, không như anh, anh chẳng cho em được gì từ những tháng lương làm thêm ít ỏi của anh. Cái quan trọng nữa là bạn bè anh ấy không chê bai em nhưng bạn bè anh. Anh quên em đi, tìm cho mình một cô gái chân dài sành điệu mà yêu!

Nói rồi cô quay lưng tiến đến người đàn ông trạc 28 – 29 tuổi có vẻ thành đạt kia. Cô còn không muốn nhìn thấy nét mặt anh in hằn những vết thương, đau đớn như thế nào.

Cô đã lùi lại một bước và quay lưng, những bước đi còn lại chỉ có mỗi mình anh đứng đó và nhìn theo chua xót. Con đường mà hai trái tim từng muốn đi đế đến gần nhau nay chỉ còn là con đường dài ngoằng trong kí ức.

Liên tục những ngày sau đó là hàng trăm bức hình cô thân mật bên người tình mới được đăng tải trên trang Facebook của cô. Bạn bè vào an ủi anh, nói với anh những lời triết lý mà dù anh có nghe cả trăm ngàn lần vẫn không thể nào tiếp thu được. Cũng có những người nhạo báng, chửi bới cô ấy để giúp anh nhìn rõ bộ mặt thật của người con gái phản bội và chấp nhận sự thật nhưng điều này chỉ khiến trái tim anh nát đi vì thất vọng. Anh không xóa những thứ có hình bóng của cô, anh để đó nhưng cũng không đăng thêm một bức hình, một dòng tâm trạng nào nữa. Dù sự thật cô đã tàn nhẫn với tình yêu của anh, phản bội lại lời hứa hẹn của hai đứa ngày nào, để chạy theo mục đích của cá nhân nhưng vị trí của cô trong anh vẫn mãi là quan trọng nhất như nó đã từng. Dù anh hận cô rất nhiều nhưng tình yêu anh dành cho cỗ vẫn không có một giây nào thay đổi. Anh mệt nhoài đi qua những ngày vắng cô, cuộc sống của anh nhuốm một màu buồn man mác.

Người ta bảo khi định mệnh mang một người rời xa bạn thì cùng lúc đó định mệnh cũng đã tìm ra cho bạn một người khác vừa vặn với bạn hơn.

Có một cô gái đã thương thầm anh từ rất lâu. Cô dõi theo cuộc sống của anh, dõi theo tình yêu của anh, cũng như đã luôn ở bên anh khi tình yêu của anh tan vỡ - như một người bạn. Cô ân cần quan tâm, lo lắng cho anh suốt một khoảng thời gian dài, đủ để anh tin tưởng mà trở thành một thằng con trai yếu đuối từng rơi nước mắt trước mặt cô.

Khi yêu thương đã quá nhiều, bên nhau đã quá lâu, cô thu hết can đảm để đưa ra một lời đề nghị ngu xuẩn. Cô muốn được làm một nửa của đời anh dù cô là người hiểu hơn ai hết trái tim anh vẫn đang hướng về ai. Cô chân thành mà anh lại chênh vênh giữa không gian chỉ toàn đau khổ. Họ đã đến với nhau, vồ vập như một lẽ hiển nhiên.. Anh cố gắng mang đến cho cô tất cả những gì như anh đã làm với cô gái trước. Anh phô trương tình cảm của cả hai lên trên mạng cộng đồng, như muốn có một người phải tiếc nuối vì anh. Anh ích kỉ đã lợi dụng cô gái đang yêu mình như một công cụ để xoa dịu nỗi đau của cá nhân. Anh biết anh đã không công bằng với cô, anh tìm đến cô những lúc anh buồn vì người xưa cũ, anh ở cạnh cô như chỉ để che lấp khoảng trống cô độc ở trong tim mình. Đôi lần anh muốn dừng lại nhưng cô quá yêu anh, cô chấp nhận tất cả, dù là thân phận một kẻ thay thế. Chính tình yêu mù quáng của cô đã dung túng cho sự ích kỉ của một thằng đàn ông như anh. Họ cứ “yêu” nhau, một tình yêu chưa bao giờ được định nghĩa cho đúng. (st https://guu.vn)

Tags:

StoriesofLife

Có một thứ hạnh phúc gọi là hi sinh - Phần 1

by Life14/09/2016 11:06

Hi sinh

Là một cô gái từ tỉnh lẻ ra thành phố học tập và sinh sống, điều kiện gia đình không cho cô được một cuộc sống sung túc như bao người. Ngoài giờ học ở trường, cô phải quần quật cả ngày với công việc làm thêm để kiếm tiền trang trải cho chi phí sinh hoạt. Bất cứ một cô gái nào ở cái tuổi 20 như cô cũng đều đầu tư cho ngoại hình của mình từ quần áo, giày dép đến tóc tai. Bởi lẽ con gái tuổi 20 là con gái thích làm đẹp. Nhưng với riêng cô, mọi thứ bình thường đó trở nên rất xa xỉ. Cô không có lấy một khoản chi phí nào để chăm chuốt cho bản thân mình. Cô đơn giản từ cách ăn mặc, đơn giản đến mức mọi người gán cho cô cái mác quê mùa.

Cô bán sức lực để mua lấy cái ăn cái mặc, thời gian cô dành cho việc học là những lúc đêm đã về khuya. Đó là lý do vì sao đôi mắt cô luôn thâm quầng với dáng vẻ mỏi mệt. Cô thiếu thốn nhiều thứ so với mọi người nhưng cô không cảm thấy cuộc đời này bất công. Cô cho rằng mỗi một mảnh đời dù sướng dù khổ đều có một lý do cho sự tồn tại của nó. Bù đắp cho những thiệt thòi của cô, định mệnh đã mang đến cho cô một người con trai yêu thương cô nhiều không đếm hết. Anh ấy đẹp trai, học giỏi, được nhiều người ái mộ, và yêu cô hơn bất cứ ai trên đời. Dù lời ra tiếng vào, những lời chê bai cô nhiều đều đặn mỗi ngày cho cái sự khập khiễng giữa cô và anh. Nhưng tình yêu chân thành của anh đã tiếp thêm sức mạnh giúp cô có thể đứng vững bên cạnh anh giữa hàng ngàn lời đồn đại. Cô và anh yêu nhau, cùng nhau hướng đến cái đích của hạnh phúc.

Anh là người đầu tiên khiến cho cô cảm nhận được sự rung động của trái tim. Cô yêu anh bằng tất cả những gì cô có, một tình yêu non nớt, nhỏ bé nhưng mãnh liệt. Bằng cách này hay cách khác, cô cố gắng mang đến niềm vui cho anh trong khoảng thời gian ít ỏi mỗi ngày của mình. Họ yêu nhau giữa sự thiếu thốn vật chất, bên cạnh họ chỉ có tình cảm là đủ đầy.

Cuộc sống khó khăn đã biến một cô gái vốn nhỏ nhắn yếu đuối ngày càng trở nên tiều tụy. Cô vùi mình vào công việc để bươn chải đến mức có nhiều ngày cô còn không có thời gian để ăn uống. Cô lại phải thường xuyên gồng mình chống chọi lại các cơn đau đầu dữ dội, đêm về vật lộn với sự nhức mỏi, ê ẩm toàn thân. Anh không khỏi đau xót khi nhìn thấy gương mặt xuống sắc cùng dáng vẻ xanh xao của cô. Anh muốn chia sẻ tiền lương của mình để cô bớt đi thời gian làm thêm, anh muốn gánh bớt cho cô sự mệt nhọc nhưng cô từ chối tất cả. Cô muốn sống bằng chính sức lao động của mình, bằng những đồng tiền mình tự làm ra, cô không muốn mang ơn ai, dù anh là người mà cô xác định sẽ lấy làm chồng và chung sống suốt đời này.

- Lâu lâu anh mua bánh mỳ cho em ăn như thế này là được rồi!

Cô vừa gặm ổ bánh mỳ anh mang sang lúc 10h tối vừa cười vừa nói. Anh thừa biết cô đi làm về mệt sẽ bỏ bữa nên tối nào anh cũng sang nhắc nhở, hôm thì anh mua đồ ăn sẵn hôm thì anh tự nấu cho cô. Anh chỉ biết giữ sức khỏe cho cô bằng cách đó dù chẳng làm vơi bớt đi được những gánh nặng mà cô phải mang trên vai mỗi ngày.

- Ăn uống kiểu như vậy làm sao em đủ sức mà sống? – Anh càm ràm trong lo lắng.

- Em khỏe như siêu nhân ấy, anh khỏi lo!

Cô lè lưỡi cười trừ, nét đáng yêu vẫn nổi bật lên trên gương mặt đang dần nhợt nhạt đó. Anh xoa đầu rồi ôm chặt lấy cô, cô biết anh cảm thấy bất lực như thế nào khi cô từ chối mọi sự giúp đỡ từ anh. Cô cũng dần đuối sức với mớ bòng bong của cuộc sống đang bủa vây lấy cô.

Có nhiều lần cô đã ngã lăn ra đất và cảm thấy tức ngực khó thờ. Có lúc lại bị chảy máu cam một cách kì lạ. Cô nghĩ có lẽ mình bị suy nhược cơ thể,chỉ cần nghỉ ngơi tí sẽ khỏe lại ngay. Thế là cô để mặc tình trạng cơ thể đang xấu dần đó và vẫn bán mạng chạy theo những đồng tiền để nuôi sống bản thân cô.

Một ngày, cô ngất xỉu và nằm sóng soài trên sàn nhà khi đang làm thêm tại quán café. Mọi người đưa cô vào bệnh viện mà không ai liên lạc với anh vì điện thoại cô bỏ quên ở nhà.

- Cháy hãy liên lạc với người thân để làm thủ tục nhập viện! – Bác sĩ nói khi cô vẫn còn nằm trên giường bệnh đợi chờ từng giọt nước gì đó chuyền vào người.

- Cháu bị gì vậy bác sĩ?

- Cháu bị ung thư máu, bệnh do di truyền. Tại sao cháu không đi khám sớm để được chữa trị mà để đến bây giờ?

Cô bất thần và hoảng hốt không tin vào những gì mình nghe thấy. Mẹ cô cũng đã qua đời ở tuổi ba mươi vì căn bệnh này, nhưng không ai nói cho cô biết bệnh có thể di truyền.

- Cháu có thường xuyên đau đầu, nhức mỏi, khó thở và còn chảy máu cam không?

- Dạ có… - Cô lắp bắp

- Thế tại sao không đến bệnh viện để khám?

- Cháu tưởng do cháu làm việc quá sức nên mới bị như vậy…

- Đó là dấu hiệu của bệnh ung thư máu. Vì để quá lâu nên đã chuyển sang giai đoạn cuối rồi. Cháu mau liên lạc với gia đình để làm thủ tục nhập viện. Ít nhất cũng có thể kéo dài được 1 năm nếu điều trị tốt. Còn nếu không thì cháu chỉ còn khoảng hơn 1 tháng nữa thôi.

Hai hàng nước mắt dâng trào trong đau đớn khi bác sĩ vừa quay lưng đi. Trước mắt cô giờ này chỉ toàn là một màu đen u uất. Cô mồ côi cha từ năm lên sáu vì tai nạn giao thông. Hai năm sau đó mẹ cô cũng rời xa cô vì căn bệnh ung thư quái ác, để lại cô côi cút sống với bà ngoại ở dưới quê. Bác sĩ bảo cô liên lạc với người thân thì cô biết gọi cho ai bây giờ. Bất giác cô nghĩ đến anh, cô toan đi mượn điện thoại để gọi cho anh. Lúc này, cô cần có anh bên cạnh hơn bao giờ hết, cô không tự đứng vững bằng đôi chân của mình nữa rồi. Nhưng một luồng suy nghĩ khác đã khiến cô ngưng ý định gọi cho anh lại. Cô xin xuất viện trước sự can ngăn của bác sĩ và đồng nghiệp trong quán café đã đưa cô vào đây. Nhưng cô đã có một quyết định cho cuộc sống của riêng mình, cô không thay đổi.

Cô về đến phòng trọ, từ xa cô đã nhìn thấy hình ảnh quen thuộc đứng đợi trước cửa phòng với bọc đồ ăn gì đó trên tay.

- Sao em về trễ thế? Điện thoại mãi cũng không bắt máy!

Cô ôm chầm lấy anh, cố giấu đi những giọt nước mắt trong nụ cười gượng gạo không thành tiếng:

- Em có tí chuyện, em xin lỗi…

- Thôi vào nhà đi. Anh có mua phở cho em này!

Nói rồi anh đón lấy chùm chìa khóa cô vừa móc trong túi xách để mở cửa và dìu cô vào trong phòng. Đêm đó cô đã giữ anh lại rất lâu bên cạnh mình. Cô nói về những câu chuyện chẳng đầu chẳng đuôi, cô ôn lại những kỉ niệm của hai người, bất kì thứ gì cô nghĩ đến trong đầu lúc đó. Họ đã ngồi cạnh nhau như thế và nói về những chuyện không có điểm dừng.

Ngày hôm sau, cô báo với anh là phải về quê có chuyện cần giải quyết. Anh đã đèo cô ra bến xe. Anh đã chẳng nhận ra ánh mắt khác lạ của cô khi chào tạm biệt anh. Anh vẫy tay tiễn cô đi mà không hay biết rằng cô sẽ chẳng bao giờ trở lại.

Cô về quê thăm ngoại và đi tìm một khoảng bình yên cho riêng mình. Cô ngẫm nghĩ lại chuỗi ngày ngắn ngủi mà cô đã sống, cô cười với những kỉ niệm vui và cũng không tránh khỏi chạnh lòng khi cô nhớ đến anh. Rồi anh sẽ ra sao nếu một ngày cô hoàn toàn biến mất để trở về với cát bụi. Có lẽ do cuộc sống chật vật đầy bon chen nuôi nấng cô lớn đã rèn cho cô một trái tim mạnh mẽ. Đối diện với cái chết không còn bao lâu sẽ đến, cô không sợ hãi hay tuyệt vọng như lúc mới biết hung tin nữa, mà giờ đây cô chỉ biết nghĩ cho anh, nghĩ cho bà ngoại. Cô vẫn không trách cứ sự bất công mà cuộc đời đã dành cho mình, cô vẫn luôn cảm thấy mình may mắn và hạnh phúc hơn nhiều người không cha không mẹ không có cuộc sống đủ đầy. Cô có bà ngoại và cô có cả anh, cô nhận được vô vàng yêu thương giúp cô luôn cười giữa hàng ngàn khó khăn đến nghẹt thở. Giờ đây, cô chỉ lo cho hai người, rồi họ có chịu được nỗi sự mất mát sắp tới hay không. Cô cảm thấy có lỗi khi ra đi như vậy. Cô cảm thấy bất lực.

Nằm trải mình dài trên đồng cỏ ở quê hương nơi cô sinh ra, cô miên man trong dòng suy nghĩ làm sao để biến mất một cách bình lặng nhất mà không gây đau khổ cho những người ở lại.

Ngoại cô đã lớn tuổi, lại hay bệnh tật lai rai. Cô đã mang hết số tiền mình dành dụm được bao năm qua dúi vào tay ngoại để đỡ đần cuộc sống của ngoại. Cô gạt đi nước mắt vờ cười xòa với ngoại bảo rằng cô làm ở thành phố kiếm được nhiều tiền lắm.

Cô trở lại thành phố sau vài ngày sống với ngoại, cô cảm thấy lòng mình nặng trĩu như có một tảng đá lớn ngự trị trong đó. Giữa ngổn ngang những suy tư, cô tìm đến một người mà trước nay cô vẫn luôn xem là anh trai, người đó là người mà cô quen khi làm thêm tại quán café – ông chủ của cô. Người đàn ông đó đã gần 30 tuổi, anh là một doanh nhân thành đạt được vô số người ngưỡng mộ. Anh thương cô như người thân trong gia đình, anh thương cô gái nhỏ bé phải một mình bươn chải giữa chốn thành thị xô bồ này. Nhiều lần anh ngỏ ý giúp đỡ cô về tiền bạc nhưng chưa một lần cô nhận lấy, cô chỉ giữ lại lòng tốt của anh dành cho cô.

Ngày hôm đó, cô đã tìm đến anh và cầu xin một sự giúp đỡ.

Mỗi ngày sau đó, anh là người đến đón cô đi làm, đón cô đi học bằng xe hơi của mình. Cả hai tuyên bố với mọi người là chính thức yêu nhau, còn rầm rộ khoe trên facebook bằng những bức hình thân mật, những dòng status tràn đầy yêu thương. Cô đã kết thúc cuộc tình 2 năm với chàng trai vừa đẹp vừa giỏi vừa thương cô chỉ bằng một dòng tin nhắn. Cô biết chắc người đó sẽ đến tìm cô ngay sau khi nhận được tin nhắn từ cô nên cô đã gọi cho “người yêu mới” và cầu xin anh cùng cô diễn nốt những vai diễn cuối cùng. Cô đã khóc không biết bao nhiêu tiếng đồng hồ để có đủ dũng cảm nhắn cho anh rằng cô đã chán yêu. Cô gắng gượng tỏ ra mạnh mẽ để gặp anh và buông thả những lời cay nghiệt như kịch bản cô đã soạn sẵn mấy ngày này. Khi thấy anh đến trước cổng dãy trọ, cô vội ghé đầu vào vai ông chủ của mình. Người đàn ông sắp sửa 30 không khỏi chạnh lòng khi nhìn thấy sự giày vò hiện rõ mồn một trên gương mặt cô em gái bé bỏng, đau xót khi thấy đôi môi cô thâm tím vì cô đang gắng mím chặt để những giọt nước mắt không rơi.

- Có cần thiết phải làm vậy không em?

- Để anh ấy rời xa em, có như thế anh ấy mới hạnh phúc được! – Cô thều thào trong tiếng nấc.

Nói xong, cô hít một hơi thật dài để lấy lại tinh thần diễn tròn một vai diễn mà cô cho rằng đó là việc có nghĩa cuối cùng cô có thể làm cho người mà cô yêu thương. Bằng ánh mắt sắc lạnh giả tạo, cô ngoáy đầu nhìn anh, rồi từ từ tiến dần về phía anh. Cô cố lờ đi gương mặt của anh vì cô sợ rằng nếu nhìn thật lâu vào đôi mắt ấy, cô sẽ yếu lòng mà ôm chầm lấy anh. Giấu đi những nỗi đau đang dằn xé tim gan, cô nhả ra những lời cay độc với người đang đứng trước mặt cô, người mà cô dành cả cuộc đời này để yêu và để nhớ:

- Anh muốn biết lí do vì sao em chia tay anh đúng không?

Cô sợ phải nghe giọng nói của anh nên nhân lúc anh chưa kịp phản ứng, cô đã vội vàng chỉ tay về phía ông chủ của mình và tự hào khoe đó là người mà cô mới thật sự muốn yêu. Rồi thêm một vài lý do làm cả hai trái tim như muốn vỡ ra và tan tành, cô dứt lời và lại vội quay đi. Cô sợ nếu chần chừ thêm cô sẽ thấy nước mắt anh rơi và thể nào cô cũng khóc. Cô bước đến bên ông chủ của mình, những bước chân nặng nhọc đều nhịp với hai hàng nước mắt đang làm ướt đẫm gò má cô. Cô biết sau lưng cô là một nỗi đau gần như đẩy con người ta đến bến bờ của tuyệt vọng, chính bản thân cô còn đau hơn như thế gấp nhiều lần, nhưng cô vẫn quyết tâm bước đi, bước khỏi cuộc đời anh, để một hạnh phúc khác đến với anh trọn vẹn hơn bây giờ. Cô thà rằng để anh đau trong hiện tại, và rồi anh sẽ quên một con người bội bạc như cô, hơn là tiếp tục yêu nhau và rồi sự ra đi của cô sẽ là gánh nặng mà anh mang theo suốt cả đời mình.

Rồi thì trên Facebook nhan nhãn hình ảnh mặn nồng của cô và ông chủ. Mỗi một bức hình cô đăng tải lên là một lần cô phải gồng mình chịu sự ném đá của thiên hạ. Bạn bè anh, và cả một số bạn bè của hai đứa vào chửi rủa cô. Họ nói cô là thứ con gái rẻ tiền chạy theo vật chất. Họ nói cô có mắt như mù mới để mất một người hoàn hảo như anh. Bên anh vẫn chỉ là sự im lìm đáng sợ, hình ảnh kỉ niệm của hai người anh vẫn để đấy mà không hề xóa đi. Cô vẫn đều đặn phô trương tình yêu của mình, gạt đi nước mắt trước sức nặng của miệng lưỡi thế gian, và một mình chống chọi nỗi đau trên cơ thể trong những tháng ngày cuối cùng.

Vài tuần sau đấy, cô phát hiện trên trang Facebook của anh bắt đầu đăng hình anh và một cô gái xinh đẹp nào đó. Cô chăm chỉ theo dõi hoạt động của anh, đọc những lời bình luận của bạn bè anh. Họ vẫn tiếp tục dè bỉu cô thế này thế nọ, và họ chúc phúc cho tình yêu mới của anh. Cô cười một mình và tự nhủ “Cuối cùng thì mình đã diễn rất tròn vai”. Nhìn thấy anh cười hạnh phúc bên người mới, cô lại cười trong sự nóng hổi và mặn chát nơi khóe mi. Cô cười, nhưng cô thấy lòng mình vừa đau vừa mãn nguyện.

Có một buổi chiều, cô thả mình đong đưa theo nhịp lắc của chiếc xích đu, cô cầm điện thoại và đọc lại những dòng tin nhắn cũ, xem lại những tấm hình cũ. Hạnh phúc của một người con gái là tìm được một người con trai yêu thương cô ấy, và chỉ cần yêu thương thật lòng là đủ. Cô đã tìm được một hạnh phúc đơn giản như thế cho quãng đời ngắn ngủi của mình. Chiếc điện thoại rơi xuống đất tạo nên một âm thanh quen thuộc nhưng đáng sợ. Mắt cô dần nhắm lại và môi cô vẫn không khép lại nụ cười.

Ông chủ của cô đã an táng cho cô trong sự im lặng mà để một ai biết, theo đúng nguyện vọng của cô lúc còn sống. Anh tiếp tục thay cô đăng hình lên facebook, những bức hình cô đã tranh thủ chụp sẵn trước lúc ra đi, với mật độ giảm dần để người cô thương không phát hiện ra sự biến mất đột ngột của mình.(st https://guu.vn)

Tags:

StoriesofLife

Nhiệm vụ của tuổi trẻ là gì? Là phải mạnh mẽ!

by Life31/08/2016 16:33

Bởi không mạnh mẽ thì yếu đuối cho ai xem?

Nếu ai đó cho rằng tình yêu là thứ quan trọng nhất mà tuổi trẻ mỗi người hằng mong mỏi. Thì quan niệm đó sai lầm rồi. Tình yêu đừng nên là điều quan trọng nhất, bởi nếu coi tình yêu là quan trọng nhất, thì trái tim mỗi người chúng ta sẽ rách bươm những nỗi đau tình ái mất thôi!

Điều quan trọng nhất của tuổi trẻ hãy là sự mạnh mẽ. Mạnh mẽ để cầm được buông được. Mạnh mẽ để tiếp tục gượng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Và chỉ khi chúng ta tích góp được đủ nhiều mạnh mẽ, chúng ta mới có khả năng đem lại hạnh phúc cho cuộc đời mình cũng như những người khác mà chúng ta thương.

Xét cho cùng, tình yêu nói quý thì quý thật, nhưng phải là yêu nhau. Còn không phải là yêu nhau, mà là em yêu anh và anh yêu cô ấy… thì mọi chuyện chỉ là nỗi buồn vô hạn và sự tuyệt vọng mà thôi!

Cho nên, giữa tuổi trẻ của chúng ta, nếu đã không thể cùng nhau đi một đoạn đường dài, thì cũng đừng trở thành những hình dung xa lạ mà mỗi lần chạm mặt phải ngoái đầu lảng tránh. Chúng ta đừng để nợ quá nhiều những ân tình, đừng để nợ quá nhiều hồi ức đẹp. Bởi những điều ấy, theo thời gian sẽ vẫn còn ở lại, sẽ vẫn làm cho chúng ta chạnh lòng. Và chúng ta sẽ lại hối tiếc thôi.

Nếu bạn vẫn đang loay hoay với một trái tim vừa nứt vỡ. Nếu bạn vẫn đang thấy mình chưa yên ổn sau những lần thất vọng vì chuyện tình yêu… thì sự mạnh mẽ là lựa chọn duy nhất mà bạn có thể làm: để vực mình dậy, và không khiến bất kỳ ai khác phải tổn thương.

Trước khi tìm được người mà số phận sắp đặt thuộc về mình, bất kỳ ai trong chúng ta cũng trải qua cảm giác cô đơn, chán nản, và tuyệt vọng. Chúng ta hẳn cũng đã từng khóc, từng cười với những cuộc hạnh ngộ gặp đúng người sai thời điểm, hoặc đúng lúc mà lại sai người... Nhưng nếu chúng ta hờn dỗi cuộc đời, bỏ mặc số phận, liệu có gì khác hay ho sẽ xảy ra không?

Hãy nghĩ đơn giản rằng, thật may khi chúng ta còn trẻ. Vì còn trẻ nên chúng ta không được phép sợ mất mát, không được phép sợ hãi tổn thương. Chúng ta còn trẻ, nên chúng ta cũng không được phép nản lòng mà lùi bước.

Cứ bước đi bởi đường đời dài vô tận, còn bao nhiêu mối nhân duyên chưa kịp gặp gỡ. Chỉ cần chúng ta biết rõ điều mà mình cần, người mà mình muốn gặp, sẽ chẳng còn gì là khó khăn nữa cả. 

Này hỡi những trái tim tuổi đôi mươi vẫn còn chưa kịp lớn, vẫn còn tiếp tục va vấp với những sóng gió cuộc đời, xin đừng bao giờ vì yếu mềm mà gục ngã! Hãy nhớ rằng, chúng ta chỉ có duy nhất một lần được sống những ngày tươi trẻ, chẳng tội tình gì mà hoài phí thanh xuân.(st kenh14.vn)

Tags:

StoriesofLife

AUTOFEED

DISCLAIMER

Blog này phục vụ cho mục đích lưu trữ, tham khảo thông tin và thảo luận. Chúng tôi không đảm bảo tính chắc chắn và không chịu trách nhiệm khi người sử dụng thông tin từ website cho hoạt động đầu tư, mua bán chứng khoán của mình.

Designed by: Nguyễn Chí Hiếu