Cảm bài hát tình yêu

by Life23/10/2013 22:53

Thật là một câu chuyện tình yêu chứa đầy cảm xúc. Đau khổ, nhung nhớ, dằn vặt, kìm nén…, tất cả những cung bậc tình yêu ấy đều được thể hiện phơi bày trong 2 đoạn video.

Một câu chuyện tình yêu cổ tích thật buồn nhưng cũng thật đẹp, tình cảm sâu sắc không ai có thể so bì được. Hai người yêu nhau, cùng nhau trải qua nhiều kỉ niệm, tưởng chừng như không gì có thể chia lìa được họ. Thế nhưng một ngày người con gái bỗng nhiên lạnh lùng nói lời chia tay, chàng trai bỗng thấy hụt hẫng vì không hiểu lý do vì sao kết cục lại như vậy. Nhưng vì sự tự ái và sĩ diện của người đàn ông. Chàng trai đã chấp nhận quay lưng mà không hề biết rằng trong ánh mắt của cô gái chứa đựng sự đau khổ đến tột cùng. Sự hi sinh vì người mình yêu, mong muốn đem lại những điều tốt đẹp nhất đến với người mình yêu. Có lẽ đó là nguyên nhân cũng là động lực khiến cô gái có thể dễ dàng lìa xa người mình yêu. Bời vì cô biết rằng “ không có nỗi đau nào có thể lớn hơn nỗi đau khi chứng kiến người mình yêu thương nhất từ từ rời xa khỏi thế gian này”. Thà một mình cô chịu đựng sự dày vò của bệnh tật, chịu đựng sự dày vò của sự nhung nhớ.

Mưa rơi trên nỗi đau nào

Lòng chợt thấy nghẹn ngào

……..

Tình yêu đôi ta như là mơ.

……

Lệ rơi trên đôi mắt em.

Từ trong con tim em cứ nhớ anh vô bờ,

Tình yêu ấy cũng đã khiến em mong chờ.

Chia tay nhau nhưng họ vần luôn ngóng trông về nhau, đau khổ và canh cánh về nhau. Rồi một ngày vì không thể chịu đựng được, chàng trai đã bước về nơi mà trong anh có quá nhiều kỉ niệm. Để rồi anh nhận ra rằng, mình thật quá vô tâm và xấu xa. Cái chết của cô gái đã thật sự ngăn cách và chia lìa họ vĩnh viễn. Người ra đi xem như đã hết, nhưng người ở lại cũng chẳng dễ dàng gì. Họ phải chịu đựng sự dằn vặt của lương tâm vì đã không thể ở bên cạnh người mình yêu trong thời khắc đau khổ nhất.

Nhưng cho dù dằn vặt và đau khổ bao nhiều, thì người sống vẫn phải tiếp tục sống, chàng trai cho rằng thời gian sẽ giúp anh nguôi ngoai tất cả. Nhưng hình ảnh về người con gái vẫn luôn ẩn hiện trong tâm trí và xung quanh anh, anh cho rằng cô ấy vẫn luôn hiện diện trong một lần bắt gặp hình ảnh của cô gái trong hình ảnh của người yêu hiện tại của anh. Sự thôi thúc đã khiến anh chay thật nhanh về nhà, rồi trong cơn vỡ oà của cảm xúc, thượng đế  đã ban phước hành để họ được gặp lại nhau một lần cuối cùng. Và họ đã ôm chầm lấy nhau. Mặc dù không thể nói với nhau lời nào nhưng trong ánh mắt họ đã nói hết tất cả những điều cần nói, Và cô gái biết rằng chàng trai vẫn không hề quên mình:

Làm sao để cho tình anh giờ đây thôi không hững hờ

…..

Làm sao để cho thời gian đừng bôi xóa đi ngày thơ….

Người hỡi, người có biết em vẫn luôn còn đây

Dù bao giấc mơ cuốn theo làn mây

Dù anh có quên hết bao nồng say

Tình em vẫn thế dẫu chẳng ai hay

Và bao ước mơ bên anh nay xa tầm tay

Nguyện rằng em sẽ mãi yêu không đổi thay.

....lời tạm biệt cuối cùng và cô gái đã an lòng về với thế giới bên kia vĩnh viện

Có lẽ khi xem xong tôi chắc chắn một điều răng : ai cũng đều phải phì cười và lắc đầu vì nó quá cổ tích.  Tất cả chỉ đều được thể hiện qua những ước muốn và mong ước tận sâu bên trong của con người trong thời đại ngày nay. Giữa những bộn bề lo toan của cuộc sống, con người ta cảm thấy những cung bậc cảm xúc ấy dường như là thứ quá xa xỉ. Nhưng tận sâu con người vẫn ước muốn rằng, ước gì chuyện cổ tích ấy là có thật. Nhưng tất nhiên là họ không mong muốn kết cục của câu chuyện là có thật. Mà họ muốn vẽ ra tiếp tục viễn cảnh tương lai tốt đẹp và hạnh phúc có hậu cho đôi tình nhân này.

 

Nguồn: finandlife

Tags:

StoriesofLife

Ôi Facebook...

by finandlife16/10/2013 09:39

Một status trên Facebook được xem là phiền nhiễu nếu nó chỉ phục vụ cho người viết status đó mà tạo ra sự tích cực nào cho người đọc nó.

 

Đọc full ở đây

 

Nguồn: finandlife

Tags:

StoriesofLife

Đâu là hạnh phúc bạn đang có

by Life13/10/2013 09:33

"Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó"

Vị vua nọ đang đi công du trên một chiếc tàu thì gặp cơn bão lớn. Gió to, sóng dữ gầm thét như muốn quật đổ những cột buồm và nuốt chửng con tàu. Một người trong đoàn tùy tùng nhà vua trước đây chưa từng ra biển nên vô cùng hoảng sợ. Anh ta khóc thét lên trong nỗi sợ hãi và mỗi lúc một to hơn. Không ai trên tàu có thể trấn an anh ta được.

Trong cơn giận dữ nhà vua thét lên:

- Có ai ở đây có thể làm cho tên hèn nhát kia câm miệng lại được không?

Ngài hỏi đến lần thứ ba, vẫn không một ai trong đám cận thần lên tiếng. Cuối cùng có một người bước ra, ông ta là một hành khách trên tàu.

- Tôi nghĩ là tôi có thể khiến cho anh ta im lặng nếu tôi được tòan quyền làm điều đó.

Một thoáng do dự, nhưng vì nóng lòng muốn biết cách của người hành khách đó nên nhà vua ra lệnh:

- Làm ngay đi! Ta cho phép nhà ngươi.

Người khách liền ra lệnh những người lính ném anh ta xuống biển. Rơi xuống biển lạnh giá đầy sóng lớn, anh ta gào lên khiếp sợ và vùng vẫy trong hoảng loạn, cố tìm mọi cách ngoi lên mặt nước. Ít giây sau, người khách cho thả phao kéo anh ta lên. Khi bám được thành tàu, dù mệt rũ rượi và nét mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng, nhưng anh ta đã hoàn toàn im lặng.

Quá ngạc nhiên và ấn tượng về những gì vừa diễn ra, nhà vua bèn hỏi người khách lạ tai sao anh ta có thể biết trước được như vậy. Người khách đáp:

- Chúng ta không bao giờ nhận ra những điều bình dị mà quý giá đang có trong mọi tình huống, cho đến khi chúng ta rơi vào một tình trạng thực sự tồi tệ hơn.(truyenngan.com.vn)

Tags:

StoriesofLife

Nước mắt rơi chung

by Life13/10/2013 09:26

Bạn rơm rớm nói, ông tặng cái chết của mình cho người dân như một cơn mưa phúc lành. Họ, cũng như bọn tôi, ẩn nỗi tiếc thương ông già rực rỡ đó, thấy tâm hồn mình bỗng dưng liền sẹo, bâng khuâng vì ý nghĩ mình cũng còn khả năng khóc cho một người dưng.

Bạn nói có thể chị đàn bà đứng nức nở trên phố Hoàng Diệu ấy vừa đóng quầy may sẵn ở chợ Đồng Xuân, bạn đã bị chị mắng một lần vì "nói giọng miền Nam mà còn mặc cả". Có thể người đàn ông mếu máo đặt mấy bông cúc vàng ở hàng rào ngôi nhà số 30 kia vừa chạy xong cuốc xe ôm, bạn đã từng bị anh chở đi đường vòng để lấy tiền cho ngọt. Nhưng những va quệt đã từng gặp phải trên đất Hà Nội đã trôi hết, xí xóa hết trong bạn vì những người đã đến khóc trước nhà vị tướng vừa qua đời, trong bản tin tối.

Ti vi trong quán ăn tiếng được tiếng mất, nhưng bọn tôi chừng như nghe được tiếng nước mắt chảy. Không chỉ từ những gương mặt lướt qua trên màn hình, mà còn từ những người không xuất hiện trên ti vi như bạn, hay từ trong lòng những người giả bộ mình cứng cỏi, như tôi. Tự nhận là già rồi, nghi ngờ cả nước mắt, nhưng bạn nói lần này bỗng tin những người kia cảm động thật lòng. Mà ông tướng đó cũng không phải ruột thịt, hay họ hàng xa, hay láng giềng ở cạnh nhà. Ông giỏi thì khỏi nói, cái đó cả thế giới chịu rồi, "nhưng tụi mình đâu phải thương chỉ mỗi chuyện đó", bạn quệt cùi tay chùi nước mắt, nói, "nghĩ tới ông như là nghĩ tới ông nội mình, không hề có cảm giác xa xôi vĩ đại". Bàn bên mấy anh đòi nợ mướn cũng thôi chửi thề một con nợ khó nhằn, một anh buột miệng "nhìn ổng hiền như con cọp ăn chay". Màn hình đông chừng mười lăm giây nụ cười hồn hậu của ông tướng. Tự biết trong lòng người dân, hình ảnh ấy còn đọng lại rất lâu.

Bạn tôi tin hồi tại thế ông sống như mình có, không cố ý sống sao cho dân phải khóc khi lìa cõi tục. Tự nhiên từ khí chất. Thấy ông tưới phong lan, cũng lui cui như ông già kế bên nhà. Thấy nụ cười, biết rằng những oan khuất nhục vinh đã bị ông phẩy tay bỏ lại. Chỉ dân là ông không quên, khi thỉnh thoảng gửi báo những bài viết tâm huyết đóng góp cho chính sách dân sinh.

Mấy hôm trước cà phê sáng với nhau bạn còn kêu xã hội nhìn đâu cũng rẽ chia xáo xác. Sẵn sàng cãi nhau vì một cuốn sách, ông xài điện thoại Mỹ tôi dùng điện thoại Hàn, vì em mê nhạc sến anh thích sang. Cảm giác loạn lạc từ chính trường cho tới từng mái ấm, từng cái tổ của mỗi người. Đi bên bờ vực ai không chịu được nấy rơi, tưởng không có gì ngăn lại được dòng người chèn lấn. Bỗng tất thảy họ dừng lại chỉ vì một hơi thở vừa dứt vô phương

nối lại. Bạn rơm rớm nói, ông tặng cái chết của mình cho người dân như một cơn mưa phúc lành. Họ, cũng như bọn tôi, ẩn nỗi tiếc thương ông già rực rỡ đó, thấy tâm hồn mình bỗng dưng liền sẹo, bâng khuâng vì ý nghĩ mình cũng còn khả năng khóc cho một người dưng.

Cách khóc mỗi người mỗi khác, có người tận nhà ông già cúi đầu đặt bó hoa, người ở xa ngồi trước ti vi lén kéo chéo áo lau đuôi mắt, người nuốt trộng vào lòng, người lại thở hắt ngậm ngùi "rồi ai cũng về, người ở đến gần một trăm lẻ ba năm chớ đâu ít ỏi gì, mà sao ai cũng tiếc. lại có người ở mới sáu mươi mà dân ngán ngẩm thôi rồi". Chỗ này chỗ kia, tiếng khóc chưa bao giờ tạnh của những người trót sinh ra trên đời này, nhưng không mấy khi cả triệu người cùng chung một niềm mất mát.

Bạn nói có bốn trong mười phần nước mắt đã chảy ra, chúng ta khóc cho việc sau này chẳng còn ai đủ lớn để dân còn có thể thương chung, khóc cùng. Cúi đầu trước ông, cũng đồng nghĩa bày tỏ thái độ với những ông quan còn đang sống.(truyenngan.com.vn)

Tags:

StoriesofLife

Wonderful Dream

by finandlife07/10/2013 09:59

07/10/2013

Tối hôm qua, tôi đã mơ một giấc mơ rất rất đẹp!

Trong giấc mơ, tôi thấy gia đình của tôi xây dựng một quán café tuyệt đẹp ngay bờ biển. Quán café được xây dựng dựa vào thế đất, ở trên cao là những bàn ghế đặt xinh xắn nhìn ra biển và khu vườn bên tay phải. Thế đất ở trên cao nên khi nhìn ngắm khu vườn, mọi người sẽ thấy những ngọn cây ở ngang tầm mắt. Khu vườn với vô vàn loài cây đặc sắc và đẹp đến lạ thường, tôi nhớ rất rõ 1 loài cây ấn tượng mà có lẽ chỉ trong mơ mới thấy loài cây này. Cây rất cao, dáng thanh, lá và trái được nhuộm đỏ bởi một màu bọc đô tuyệt dịu. Trái cây là những quả đào lộn hột, ở phần trên cuốn màu trắng tinh khôi và phần dưới là màu bọc đô tuyệt vời.

Tôi mơ thấy, bạn bè tôi cùng sử dụng ống nhóm để ngắm cảnh, qua ống nhòm họ có thể nhìn ngắm những tán lá, vóc dáng của những loại cây cực đẹp, họ chiêm ngưỡng nó, ngưỡng mộ nó.

Thế đất từ cao xuống thấp, nên những dòng suối chảy từ trên xuống dưới tạo ra những thác nước nhỏ, sương nước mơ màng và thần tiên.

Quán café còn rất đẹp vì không như thông thường, bờ biển ngăn cách với quán là một bãi cát trắng. Trong giấc mơ, quán café dường như không có sự ngăn cách nào với biển, biển như một bể bơi khổng lồ với bờ biển từ cạn đến sâu được xây dựng bởi một nền đá cẩm thạch hoàn hảo.

Thật sự là tuyệt vời….

Chưa hết, view trên cao dành cho những khách thích ngắm nhìn sự kỳ vĩ của tự nhiên, còn view dưới đất lại là một sự kết hợp mang đến cho người thưởng thức cảm giác gần gũi và thú vị bội phần. Những khối đá rất lớn xếp cạnh nhau như những hàng ghế lớn nhìn qua khu vườn, bên cạnh là biển trải dài. Đi vào một khu khác là những căn chòi lá dùng để tổ chức những bữa tiệc nhỏ cho các bạn trẻ như tiệc sinh nhật.

Trong giấc mơ, tôi thấy má tôi đang đốt đống lá cây để làm sạch môi trường, lửa mang theo khói và trong hương khói cay cay sống mũi, tôi đã nhớ về những ngày thơ trẻ đến cồn cào.

Cả gia đình tôi cùng lo cho việc kinh doanh của quán, với quy mô rất rất lớn, mọi người cùng làm việc, cùng tận hưởng khung cảnh đẹp và cùng vui vẻ…

Tỉnh giấc, tôi ước ao một cuộc sống như trong giấc mơ tôi vừa trải qua. Giấc mơ hướng đến chân thiện mỹ. Sự thịnh vượng của gia đình cho thấy sự đảm bảo về kinh tế, sự đẹp đẽ của bức tranh mà chỉ có trong mơ mới thấy cho thấy cái đẹp và sự hưởng thụ, an nhàng của gia đình. Và không khí làm việc vui tươi của cả nhà cho thấy sự gắng bó hạnh phúc. Một mùi khói bốc vào mũi gợi nhớ tất cả về tuổi thơ và hoài niệm… Cuộc đời chỉ có thế, tôi cũng chỉ ước rằng cuộc sống của mình là thế. Giấc mơ là một nhắc nhớ đáng quý và thú vị cho tôi. Tôi hứa sẽ cố gắng thật nhiều để biến giấc mơ đó thành hiện thật trong đời này.

Cảm ơn giấc mơ tuyệt dịu!

 

Nguồn: finandlife

Tags:

StoriesofLife

AUTOFEED

DISCLAIMER

I am a Senior Associate – Investment at TOP 2 Securities Co., in Vietnam. I started working in investment field as a junior analyst at a Fund in 2007. I have more than 12 years of experience in investment analysis. I have a deep understanding of Vietnam macroeconomics, equity research, and seeking investment opportunities. This is my private Blog. I use this Blog to store information and share my personal views. I don't guarantee the certainty. And I am not responsible when the user uses the information from the Blog for trading/investing activities.

Designed by: Nguyễn Chí Hiếu