Đọc giúp bạn|20 thương hiệu đắt giá nhất thế giới

by finandlife02/10/2013 10:39

Danh sách 20 thương hiệu có giá trị lớn nhất thế giới theo xếp hạng mà hãng tư vấn Interbrand vừa công bố...

Trong danh sách 20 thương hiệu này, Mỹ có đến 15 đại diện, Nhật có 2 đại diện, Đức, Pháp và Hàn Quốc mỗi quốc gia có 1 đại diện.

Không biết chừng nào Việt Nam mới có đại diện… J

20. Honda

Giá trị thương hiệu: 18,5 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 21

Thay đổi giá trị thương hiệu: +7%

19. Amazon

Giá trị thương hiệu: 23,6 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 20

Thay đổi giá trị thương hiệu: +27% 

18. Oracle

Giá trị thương hiệu: 24,1 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 18

Thay đổi giá trị thương hiệu: +9%

17. Louis Vuitton

Giá trị thương hiệu: 24,9 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 17

Thay đổi giá trị thương hiệu: +6%

16. Gillette

Giá trị thương hiệu: 25,1 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 16

Thay đổi giá trị thương hiệu: +1%

15. HP

Giá trị thương hiệu: 25,8 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 15

Thay đổi giá trị thương hiệu: -1%

14. Disney

Giá trị thương hiệu: 28,1 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 13

Thay đổi giá trị thương hiệu: +3%

13. Cisco

Giá trị thương hiệu: 29,1 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 14

Thay đổi giá trị thương hiệu: +7%

12. BMW

Giá trị thương hiệu: 31,8 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 12

Thay đổi giá trị thương hiệu: +10%

11. Mercedes-Benz

Giá trị thương hiệu: 31,9 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 11

Thay đổi giá trị thương hiệu: +6%

10. Toyota

Giá trị thương hiệu: 35,3 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 10

Thay đổi giá trị thương hiệu: +17%

9. Intel

Giá trị thương hiệu: 37,2 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 8

Thay đổi giá trị thương hiệu: -5%

8. Samsung

Giá trị thương hiệu: 39,6 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 9

Thay đổi giá trị thương hiệu: +20%

7. McDonald's

Giá trị thương hiệu: 42 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 7

Thay đổi giá trị thương hiệu: +5%

6. GE

Giá trị thương hiệu: 46,9 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 6

Thay đổi giá trị thương hiệu: +7%

5. Microsoft

Giá trị thương hiệu: 59,5 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 5

Thay đổi giá trị thương hiệu: +3%

4. IBM

Giá trị thương hiệu: 78,8 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 3

Thay đổi giá trị thương hiệu: +4%

3. Coca-Cola

Giá trị thương hiệu: 79,2 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 1

Thay đổi giá trị thương hiệu: +2%

2. Google

Giá trị thương hiệu: 93,3 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 4

Thay đổi giá trị thương hiệu: +34%

1. Apple

Giá trị thương hiệu: 98,3 tỷ USD

Xếp hạng năm 2012: 2

Thay đổi giá trị thương hiệu: +28% 

Nguồn: finandlife|vneconomy

Tags:

Economics

Chùm chuyện ngắn về bài học cuộc sống

by Life01/10/2013 15:35

MXAT- Câu chuyện thứ nhất: Học hỏi từ sự sai lầm

Thomas Edison đã từng phải thử tới hai ngàn loại vật liệu khác nhau trong việc tìm kiếm và phát minh ra dây tóc bóng đèn. Khi đó, các trợ lý của ông đã phàn nàn: “Tất cả những gì chúng tôi làm là vô ích, chúng tôi chẳng học được điều gì cả”.

Edison mỉm cười và trả lời rất tự tin: “Ồ, chúng ta đã đi một chặng đường dài và đã học được rất nhiều đấy chứ. Ít nhất chúng ta đã học được rằng có hai ngàn loại vật liệu không thể sử dụng để làm dây tóc cho bóng đèn”

Câu chuyện thứ hai: Kinh nghiệm sống

Có một cậu bé bất ngờ đi đến gần một cụ già và hỏi: “Thưa ông, cháu nghĩ chắc hẳn ông là một người có rất nhiều kinh nghiệm sống. Và cháu muốn ông nói cho cháu biết những điều đó là gì ạ?”

Cụ già nhìn cậu bé một cách trìu mến và trả lời: “Trong suốt cuộc đời mình, ta đã trải qua rất nhiều sóng gió, đồng thời cũng cảm nhận được vô vàn thú vị. Bí mật ta có thể chia sẻ với cháu được ta đúc kết lại trong bốn điều:

Trước tiên, hãy suy nghĩ về giá trị cuộc sống của cháu trên cuộc đời này.

Thứ hai, luôn tin vào bản thân mình, tin vào định hướng con đường mà cháu đã xác định.

Thứ ba là ước mơ và hy vọng. Hãy mơ về những gì cháu có thể thực hiện trong khả năng của mình, dựa trên niềm tin vào chính bản thân.

Và điều cuối cùng là hành động. Cháu chỉ có thể biến những ước mơ của mình thành hiện thực khi cháu quyết tâm hiện thực hóa nó. Không bao giờ bỏ cuộc”.

Với tất cả những điều đó, cụ già đã nói lại với cậu bé rằng: “Hãy suy nghĩ, tin tưởng, ước mơ và hành động”.

Câu chuyện thứ ba: Có bao nhiêu con quạ ở Vương quốc Anh

Một ngày nọ, hoàng đế Akbar và Birbal đi dạo trong vườn hoàng cung. Đó là buổi sáng mùa hè đẹp trời và có rất nhiều con quạ đang bay, đang đậu trên những cành cây. Trong lúc mải mê ngắm những chú quạ, chợt Akbar nghĩ ra một điều thú vị, ông tự hỏi liệu không biết có bao nhiêu con quạ trong vương quốc của mình.

Sẵn có Birbal đi cùng, ông quay sang và hỏi thắc mắc ấy. Sau một lát suy nghĩ, Birbal trả lời “Có 95.463 con quạ ở Anh”

Ngạc nhiên trước phản ứng nhanh chóng của Birbal, hoàng đế Akbar quay sang hỏi một lần nữa: “Nếu có nhiều hơn số quạ đó thì sao?”

Không do dự, Birbal trả lời: “Nếu có nhiều hơn số quạ ấy thì tức là đã có một số quạ bay từ những vương quốc láng giềng sang”

“Vậy nếu có ít hơn số quạ ấy?” - Akbar lại hỏi

“Nếu có ít hơn số quạ ấy thì có nghĩa là một số con quạ ở vương quốc chúng ta đã bay sang vương quốc khác”

Birbal thật thông minh và nhanh trí phải không? Vậy nên, trong cuộc sống, đôi khi bạn đừng nên quá phức tạp mọi vấn đề. Nó sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu bạn có cách suy nghĩ và lý giải đơn giản.

Câu chuyện thứ tư: Con lạc đà và mẹ

Trong vườn thú có hai mẹ con chú lạc đà nằm cạnh nhau. Đột nhiên, chú lạc đà hỏi mẹ: “Mẹ, con có thể hỏi mẹ một số câu hỏi được không?”

Lạc đà mẹ nói: “Tất nhiên rồi, có điều gì khiến con phiền muộn sao?”

“Tại sao lạc đà lại có bướu hả mẹ” - chú lạc đà con hỏi.

Lạc đà mẹ trả lời: “Vì chúng ta là động vật sa mạc và chúng ta cần phải có bướu để dự trữ nước”

“Tại sao chân của chúng ta lại dài và bàn chân thì tròn”

“Điều đó giúp chúng ta đi bộ trong sa mạc trong thời gian dài mà không gặp phải khó khăn trở ngại gì. Chúng ta sẽ di chuyển tốt hơn bất cứ ai”

“Vậy tại sao lông mi của chúng ta lại dày và dài? Đôi khi nó khiến con khó chịu vì che khuất tầm nhìn”

Lạc đà mẹ tự hào: “Lông mi của chúng ta dày và dài để giúp bảo vệ đôi mắt khỏi cát bụi sa mạc”

Lạc đà con suy nghĩ một lát và nói: “Con đã hiểu rồi, vậy là cái bướu giúp chúng ta dự trữ nước, chân giúp chúng ta đi bộ, lông mi giúp bảo vệ mắt. Vậy thì những thứ đó để làm gì khi chúng ta đang ở trong vườn thú thế này?”

Bài học rút ra từ đây là: Kỹ năng, kinh nghiệm, kiến thức và khả năng chỉ là hữu ích, phát huy hết tác dụng khi chúng ta ở đúng vị trí.

Câu chuyện thứ năm: Bí mật của sự thành công

Socrates là một triết gia nổi tiếng người Hy Lạp cổ đại. Ông sinh năm 469TCN ở Athens. Một ngày nọ có thanh niên trẻ hỏi ông rằng bí mật của sự thành công là gì. Ông đã hẹn gặp anh ta vào buổi sáng hôm sau ở ngoài bờ sông, khi đó ông sẽ trả lời.

Buổi sáng hôm sau, Socrates bảo người thanh niên nọ cùng đi xuống dòng nước. Khi nước đã lên đến cổ, ông bất ngờ dìm anh ta xuống. Người thanh niên hốt hoảng tìm mọi cách vùng vẫy để ngoi lên, nhưng rõ ràng sức mạnh của Socrates quá lớn, anh ta không thể làm gì được cho tới khi cảm thấy gần như ngạt thở.

Nhưng bằng hết sự cố gắng cuối cùng, sau một thời gian vật lộn khó khăn thì anh ta đã có thể ngoi lên khỏi mặt nước. Anh ta thở hổn hển và hít thật sâu.

Khi đó, Socrates hỏi: “Cậu đã muốn điều gì nhất khi bị dìm dưới nước?”

“Lúc đó tôi không nghĩ tới bất cứ điều gì ngoài việc tìm mọi cách để thoát ra và hít thở không khí” - người thanh niên trả lời.

“Đó chính là bí mật để thành công. Lúc mà cậu ao ước mình có thể được thở bằng không khí cũng như cậu khao khát có được thành công vậy. Cậu sẽ nỗ lực tìm mọi cách để đạt được nó”.

Một khát vọng cháy bỏng là điểm khởi đầu cho mọi thành tựu. Nếu không có ước mơ, bạn sẽ chẳng bao giờ có được thành công. Cũng giống như một ngọn lửa nhỏ không thể tỏa ra nhiều nhiệt, một mong muốn yếu ớt không thể tạo nên những kết quả tuyệt vời.(mxat.vn (Ngọc An (biên dịch)
Nguồn: academictip)

Tags:

StoriesofLife

Đọc giúp bạn|Diễn đàn kinh tế mùa thu 2013

by finandlife28/09/2013 08:02

Ủy ban Kinh tế của Quốc hội tổ chức tại Huế ngày 26-9.

TS Trần Đình Thiên đã nhận định tăng trưởng kinh tế chậm hơn rất nhiều, chúng ta đang đi từ nền kinh tế phụ thuộc sang lệ thuộc mất rồi. Những “điểm đen” của nền kinh tế như tình trạng nợ xấu và sở hữu chéo ngân hàng “vẫn còn nguyên”, các đề án tái cơ cấu các tập đoàn kinh tế nhà nước vẫn nằm trên giấy và “y nguyên yếu kém”... “Vẫn chưa nhúc nhích tái cơ cấu thì triển vọng cho những năm sau cũng chưa thấy gì. Nền kinh tế xuống đáy và nằm bẹp ở đấy”.

Chủ tịch Ủy ban giám sát tài chính quốc gia Vũ Viết Ngoạn nói rằng: “nếu không tái cơ cấu thì sẽ không giải quyết được vấn đề, nếu không hành động sớm một cách quyết liệt thì sẽ quá muộn”.

Theo ông Trần Xuân Hòa, “Để tái cơ cấu thì cần phải có chi phí. Bây giờ chúng tôi có 140.000 lao động, nếu tái cơ cấu thì dư ra 40.000-50.000 lao động. Vậy cần phải có tiền để đào tạo, chuyển đổi nghề nghiệp cho họ, tức là cần đến chính sách tổng thể của nhà nước”. Hiện nay chúng ta đang có 64 chính phủ là một chính phủ trung ương và 63 chính phủ địa phương”.

TS Cao Sỹ Kiêm - nguyên thống đốc Ngân hàng Nhà nước VN, cho rằng nền kinh tế của chúng ta đang có hai vấn đề lớn: một là thiếu động lực, hai là thiếu niềm tin. Ông Kiêm bình luận rằng: "Nếu cứ nói chung chung thì ai cũng nói được, nhưng chỉ ra ai, ở chỗ nào, phải làm gì thì không nói được. Một số nghiên cứu, đề xuất chính xác thì lại không thuyết phục được những người quyết định chính sách".

Chuyên Gia kinh tế Phạm Chi Lan có những câu hỏi như sau:

1- Những khu vực nào là động lực tăng trưởng cho nền kinh tế? Liệu DNNN, Khu vực tư nhân trong nước,khu vực nông nghiệp có lấy lại được vị trí động lực, hay nhường sân cho FDI? lấy lại bằng cách nào?

2- Xuất khẩu do ai chi phối? khu vực KT trong nước có đảo lại thế cờ so với FDI hay tiếp tục lui?

3- Nhập siêu, các nhân tố đầu vào của các ngành kinh tế phụ thuộc vào một số nước Đông nam Á, liệu có thay đổi?

4- Bản đồ quan hệ KTQT của VN sẽ thay đổi thế nào?

5- Doanh nghiệp Việt Nam có đổi mới được để tăng năng lực cạnh tranh,thay đổi cách HNQT, tham gia chuỗi giá trị toàn cầu không?

TS Trần Du Lịch nói: “Dù yếu ớt và vẫn ở trong tình trạng tăng trưởng dưới tiềm năng (so với công suất đã đầu tư), nhưng năm 2013 là năm nền kinh tế VN bắt đầu hồi phục, nếu thực hiện nhất quán, đồng bộ và có hiệu quả chính sách giảm, miễn thuế thông qua tại kỳ họp thứ 5 của Quốc hội và các biện pháp đề ra trong 2 nghị quyết của Chính phủ thì sẽ tạo niềm tin cho thị trường, hỗ trợ DN vượt qua khó khăn trước mắt”.

Bài trên báo lao động ở đây.

Bài trên báo tầm nhìn ở đây.

Nguồn: finandlife|laodong|tamnhin

Tags:

Economics

TIE thoái vốn tại SAMSUNG VINA, kết cục của một liên doanh!

by finandlife27/09/2013 09:44

 

Sau gần 20 năm kể từ lúc TIE là đại diện phần vốn nhà nước Việt Nam liên doanh với SAMSUNG. Ngày liên doanh được thành lập cũng là ngày mà bao nhiêu kỳ vọng về việc học tập và phát triển tương lai điện tử nước nhà được nhen nhóm. Thế nhưng sau 20 năm “kết hôn”, 2 bên vẫn chưa có với nhau “mụn con” nào, và đành nói lời chia tay với 1 ít của bố thí.

TIE đến với SAMSUNG VINA không khác gì một tay đầu tư tài chính. Hầu hết lợi nhuận hàng năm TIE nhận được đều đến từ lợi nhuận được chia bởi liên doanh, trong khi đó hoạt động sản xuất, kinh doanh của riêng công ty thì vô cùng nghèo nàn. (Hình 1 cho thấy, vai trò của doanh thu tài chính ngày càng lớn trong đóng góp vào hoạt động sản xuất kinh doanh của công ty).

 

Nếu loại lợi nhuận tài chính (trong đó chủ yếu là lợi nhuận từ liên doanh) ra khoản lợi nhuận trước thuế của TIE, thì Công ty thường xuyên lâm vào cảnh lỗ lã (năm 2011 lỗ trước thuế là 7.3 tỷ đồng, năm 2012 mức lỗ lên đến 19.3 tỷ đồng). Đây là bức tranh hoàn toàn trái ngược với con số lợi nhuận trước thuế 30 tỷ đồng và cổ tức thực chia 1,500 đồng mà TIE báo cáo và thực hiện những năm qua.

Một điểm khác cũng rất đáng quan tâm là chi phí bán hàng, chi phí quản lý doanh nghiệp có xu hướng tăng rất nhanh những năm gần đây trong khi đó, doanh thu lại không tăng trưởng tương ứng. Thông thường đây là biểu hiện của sự kém hiệu quả, hoặc Công ty đang theo đuổi chiến lược R&D lớn, nhưng theo những thông tin được công bố, dường như không có công cuộc R&D nào cả.

Những số liệu ở trên nói lên điều gì? Dòng tiền nuôi sống TIE trong những năm qua chủ yếu đến từ lợi nhuận được chia từ liên doanh SAMSUNG VINA. Công ty không tự xây dựng riêng cho mình mô hình kinh doanh vượt trội nào. TIE chỉ dám đi con đường ngắn hạn, dễ ăn và ít tốn chất xám nhất là phân phối, mà không dám đầu tư, dấn thân vào lĩnh vực sản xuất, nghiên cứu, doanh thu bán hàng hóa chiếm 90% trong cơ cấu doanh thu thuần nhưng biên lãi gộp chỉ là 4% đã cho thấy điều này. Như vậy, bao nhiêu kỳ vọng học hỏi công nghệ, kỹ thuật… ban đầu đã trở nên công cốc.

Tất cả sự việc là thế, nhưng ngay khi có thông tin SAMSUNG mẹ chấp nhận bỏ ra 96 tỷ để mua lại phần vốn của TIE trong liên doanh thì lập tức nhà đầu tư đã phản ứng tích cực. Giá cổ phiếu đã tăng 17% chỉ trong ba phiên giao dịch quanh ngày công bố thông tin. Nhưng liệu đây có phải là thông tin thật sự tích cực?

TIE sẽ nhận được 96 tỷ đồng trong khi thời hạn liên doanh còn lại chỉ là 1 năm rưỡi và giá trị sổ sách của khoản vốn góp chỉ là 53.6 tỷ đồng. Trong bối cảnh nền kinh tế đang thiếu tiền, đây là số tiền có vẻ ấn tượng!

Tôi chưa được đọc hợp đồng liên doanh (TIE không công bố thông tin này) nên còn nhiều cái chưa thật sự tường tận, nhưng theo tôi thì:

Thứ 1, việc TIE góp 20% vốn vào liên doanh, đã được TIE thu về khá nhiều, thông qua lợi nhuận liên doanh được chia hàng năm. Do vậy, giá trị sổ sách 53.6 tỷ kia cũng chỉ là giá trị sổ sách ghi nhận ban đầu khi góp vốn, chứ giá trị còn lại không còn nhiều đến thế. Vì đất đai thuộc sở hữu nhà nước, TIE chỉ được giao đất có thời hạn nhất định, và do đó, sau mấy chục năm sử dụng, giá trị quyền sử dụng đất còn lại đã giảm đi đáng kể.

 

Thứ 2, Lợi nhuận được chia từ liên doanh lên đến 50 tỷ đồng năm 2012. Với tốc độ tăng trưởng trung bình >20%/năm, lợi nhuận trong gần 1 năm rưỡi còn lại cũng lên đến hơn 90 tỷ đồng (cụ thể xem hình 2). Đây là khoản lợi nhuận đáng lý ra TIE sẽ được hưởng nếu không bán lại phần vốn liên doanh cho SAMSUNG mẹ. Do đó, đây cũng là cái giá hợp lý chứ không hời như nhiều nhà đầu tư trên sàn vẫn nghĩ. Thêm vào đó, lợi nhuận từ liên doanh không phải đóng thêm thuế (vì đã được Công ty liên doanh đóng thuế), trong khi đó, khoản lợi nhuận do bán phần vốn lại được hoạch toán vào lợi nhuận bất thường, TIE phải có nghĩa vụ đóng thuế trên khoản lợi nhuận này, nên giá trị mà TIE có khả năng sử dụng chỉ khoảng 85 tỷ đồng, chứ không phải 96 tỷ đồng như nhiều người nhìn vào (cụ thể xem bảng tính bên dưới).

Bảng tính khoản thuế thu nhập phải trả (đồng)

Giá chuyển nhượng

96,150,464,919

Giá sổ sách

53,665,056,000

Lãi trước thuế

42,485,408,919

Thuế (25%)

10,621,352,230

Lãi sau thuế

31,864,056,689

 

Một phóng viên trên báo Sài Gòn Tiếp Thị đã từng hỏi người đứng đầu TIE, sau khi kết thúc liên doanh, công ty có kế hoạch kinh doanh gì trong thời gian tới? Lãnh đạo doanh nghiệp cho biết, công ty đã có tính toán “cụ tỉ”, nhưng đây là bí mật. TIE là một doanh nghiệp đại chúng, niêm yết, do vậy việc công bố thông tin và minh bạch thông tin là cực kỳ quan trọng, đặc biệt với thông tin về sử dụng vốn và chiến lược kinh doanh thì càng phải giải thích thấu đáo cho cổ đông nắm. Tôi hi vọng trong thời gian tới công ty nên có lý giải thấu đáo hơn.

Như vậy, việc chia tay với SAMSUNG VINA mặc dầu đã mang về cho TIE một số tiền lớn, nhưng đây là số tiền đến một lần, nhà đầu tư nên thận trọng khi đánh giá thông tin dạng này. Công ty dường như chỉ theo đuổi công việc phân phối và thương mại trong suốt thời kỳ liên doanh, hoạt động học tập, nghiên cứu và phát triển vốn dĩ được kỳ vọng ban đầu lại không được đầu tư thỏa đáng. Thêm vào đó, chiến lược kinh doanh sắp tới ra sao, dòng tiền sẽ được tạo ra thế nào khi mảng nuôi sống công ty bao nhiêu năm qua không còn nữa vẫn là những câu hỏi lớn cần được công ty làm rõ. 

Nguồn: finandlife

Tags:

StockAdvisory | Stocks

Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ - sống chậm

by Life25/09/2013 14:29

Ngày đầu tiên của năm học, vị giáo sư môn hóa lớp của lớp tôi tự giới thiệu mình với sinh viên trong lớp. Rồi dành thì giờ cho chúng tôi làm quen với nhau. Đương lúc tôi đứng dậy nhìn xung quanh thì nhận thấy một bàn tay dịu dàng đặt lên vai mình. Tôi xoay người lại và nhận ra đó là bà cụ có vóc dáng nhỏ bé, làn da nhăn nheo, tươi cười nhìn tôi với nụ cười làm sáng cả gương mặt bà.

Bà nói:

- Xin chào, anh bạn tuấn tú. Tôi tên là Rose. Tôi 87 tuổi. Tôi có thể ôm anh bạn được chứ?

Tôi cười và vui vẻ trả lời:

- Dĩ nhiên là được, thưa bà! – và bà đã ôm tôi thật chặt.

- Tại sao bà lại vào đại học ở độ tuổi hồn nhiên và trẻ trung như thế này? – Tôi hỏi đùa.

Bà mỉm cười:

- Tôi đến đây để tìm một người đàn ông nổi tiếng, có tâm hồn để yêu và sẽ bên nhau, có một vài đứa con, và sau đó về hưu rồi đi du lịch vòng quanh thế giới.

- Bà nói nghiêm túc chứ? – tôi hỏi. Tôi tò mò muốn biết điều gì đã thúc đẩy bà muốn thử thách như thế ở độ tuổi như bà.

- Tôi luôn mơ ước được vào một trường đại học và bây giờ tôi đang thực hiện giấc mơ đó! – bà nói với tôi.

Sau khi giờ học kết thúc chúng tôi đi đến tòa nhà hội sinh viên cùng uống với nhau một ly sữa sô cô la. Chúng tôi trở thành bạn của nhau ngay. Hằng ngày trong suốt 3 tháng tiếp theo chúng tôi luôn cùng nhau rời khỏi lớp và trao đổi với nhau không dứt. Tôi luôn bị cuốn hút bởi “cỗ máy thời gian” này khi nghe bà chia sẻ sự từng trải và kinh nghiệm cuộc đời của bà với tôi.

Qua năm học, Rose trở thành một nhân vật biểu tượng trong trường đại học và dễ dàng kết bạn với tất cả mọi người. Bà thích ăn mặc lịch sự, có tính cách và hạnh phúc với sự chú ý mà các sinh viên khác tập trung vào mình. Bà luôn sống trong niềm say sưa đó.

dung bao gio tu bo uoc mo muc dich cua minh du con duong co nhieu chong gai hay mu mit

Vào cuối khóa học chúng tôi mời Rose đến nói chuyện trong một buổi tiệc chiêu đãi và tôi sẽ không bao giờ quên được những gì bà đã truyền cho chúng tôi. Bà được giới thiệu và bước lên bục giảng đường. Khi bắt đầu phát biểu, bà đánh rơi mảnh giấy ghi chú xuống sàn. Hơi ngại ngùng và thoáng bối rối bà nghiêng người xuống micro và nói:

- Xin lỗi quý vị, tôi hơi hồi hộp. Tôi đã bỏ bia và chuyển sang rượu Lent và thứ rượu này đang giết chết tôi mất! Tôi không bao giờ sắp xếp những gì mình sẽ nói, hãy để cho tôi nói với các bạn một cách giản dị những gì tôi thực sự hiểu.

Khi chúng tôi cười, bà lấy giọng và bắt đầu:

- Chúng ta ngừng vui chơi bởi vì chúng ta đã già, nhưng thật ra chúng ta già bởi vì chúng ta không vui chơi nữa. Chỉ có năm bí quyết để giữ mình trẻ mãi, hạnh phúc và đạt được thành công.

Thứ nhất, các bạn hãy vui cười lên và tìm kiếm sự hài hước trong cuộc sống hằng ngày.

Thứ hai, các bạn hãy xem mỗi ngày là một ngày mới với những điều mới mẻ. Ai sống bằng quá khứ, định kiến của ngày hôm qua sẽ không có cơ hội tin và hiểu con người. Các bạn hãy trải lòng với những người có thể chia sẻ được. Hãy kiên trì, tin vào tâm hồn con người và đừng nhìn vào một lỗi lầm nào đó để phá bỏ tất cả những gì tốt đẹp sẽ đến trong tương lai. Các bạn đừng ngại mạo hiểm để thay đổi cuộc sống.

Thứ ba, các bạn phải có một mơ ước, một khát vọng. Khi các bạn đánh mất những mơ ước đó, các bạn sẽ chết. Đã có quá nhiều người trong chúng ta chết theo kiểu ấy và họ thậm chí cũng không biết đến điều đó!

Thứ tư, có sự khác biệt lớn giữa việc trở nên già hơn và trưởng thành. Nếu bạn 19 tuổi và nằm trên giường suốt một năm trời mà không làm được điều gì hữu ích, bạn sẽ thành 20 tuổi. Nếu tôi 87 tuổi và cứ nằm trên giường suốt một năm và không làm bất cứ điều gì, tôi vẫn sẽ trở thành một bà cụ 88 tuổi. Bất cứ người nào cũng phải lớn lên và già đi. Nhưng điều đó không làm mất đi tài năng và khả năng của các bạn. Vấn đề là trưởng thành bằng cách luôn luôn tìm được cơ hội để thay đổi.

Thứ năm, đừng bao giờ nuối tiếc. Người trưởng thành thường không nuối tiếc về những gì mình đã làm mà sẽ nuối tiếc về những gì mình đã không làm. Chỉ những người sợ chết mới hay nuối tiếc.

Bà kết thúc bài thuyết trình của mình bằng cách mạnh dạn hát bài “Cánh hoa hồng”. Bà đã cùng chúng tôi hát bài hát đó và lời bài hát ấy hiện giờ trở nên quen thuộc với cuộc sống hằng ngày của chúng tôi.

Vào cuối năm, Rose đã hoàn tất văn bằng đại học mà bà bắt đầu nhiều năm trước đây. Một tuần sau tốt nghiệp Rose đã ra đi một cách thật thanh thản trong giấc ngủ. Hơn hai ngàn sinh viên của trường đã đến dự đám tang của bà bằng tất cả lòng kính trọng, mến thương đối với người phụ nữ tuyệt vời đã dùng cuộc đời mình làm tấm gương minh chứng rằng: “Không bao giờ quá trễ để thực hiện tất cả những gì mà bạn có thể làm được trong đời.”( George Bernard Shaw- vntim.blogspot.com)

Tags:

StoriesofLife

AUTOFEED

DISCLAIMER

Blog của HUỲNH NGỌC THƯƠNG, chuyên viên
phân tích đầu tư chuyên nghiệp, hơn 12 năm kinh nghiệm phân tích đầu tư tại thị trường Việt Nam. Blog phục vụ cho mục đích lưu trữ, tham khảo thông tin và chia sẻ góc nhìn cá nhân (không đại diện cho tổ chức nơi tác giả đang làm việc). Tác giả không đảm bảo tính chắc chắn và không chịu trách nhiệm khi người sử dụng thông tin từ website cho hoạt động đầu tư, mua bán chứng khoán của mình.

 

LINKEDIN

Designed by: Nguyễn Chí Hiếu