Tại sao những người tốt nghiệp đại học hàng đầu vẫn muốn làm việc 90 giờ 1 tuần trên phố Wall?

by finandlife17/01/2014 09:16

90 giờ 1 tuần, tương đương với ngày làm việc 18 tiếng nếu nghỉ thứ 7, chủ nhật, còn nếu chia đều 7 ngày trong tuần, mỗi ngày phải làm việc đến 12.8 tiếng đồng hồ. Một con số kinh khủng khiếp.

Rất nhiều người nghĩ rằng Phố Wall đang mất dần sức hút đối với những sinh viên tốt nghiệp hàng đầu, vì chu kỳ kinh tế bất ổn và sự cạnh tranh khốc liệt với những ngành khác.

Thật tế thì tiền trả cho nhân viên phố Wall đã giảm xuống so với đỉnh trước khủng hoảng, nhưng thu nhập trung bình của dân Phố Wall vẫn đạt 300 ngàn USD 1 năm, theo the New York State Comptroller. Một sinh viên tốt nghiệp Harward đi làm cho lĩnh vực tài chính có mức lưng cơ bản 125 ngàn USD 1 năm. Những người mới tại các ngân hàng hàng đầu vẫn được trả 70 đến 90 ngàn USD, chưa tính thưởng, và tất nhiên, tiền thưởng vẫn là một con số rất lớn.

Chỉ có những kỹ sư ở Thung lũng Silicon mới có thể cạnh tranh với công việc trên phố Wall. Nhưng tất nhiên, công việc của một kỹ sư sẽ không bao giờ kết thức như một chuyên gia phân tích và một nhà giao dịch.

Gần đây, nhiều người tốt nghiệp BMA lại gia nhập vào những công ty công nghệ, vì ở đó có nhiều việc hơn. Công việc trên phố Wall thì có hạn, và thường khan hiếm hơn.

Khi nghĩ đến ngân hàng đầu tư là nghĩ đến nhiều đêm thức làm việc, không biết cuối tuần là gì.  Sau vài năm làm việc điên cuồng, bạn có thể nghỉ để học MBA, và nhận một công việc mới với kinh nghiệm thị trường và chuyên ngành tài chính.

 

Nguồn: finandlife|businessinsider

Tags: ,

Economics

Nguyên liệu và chiếc bánh

by Life17/01/2014 09:10

Mỗi sự vật, sự việc xảy ra hàng ngày trong cuộc sống quanh ta đều có lý do riêng và đều chứa đựng một ý nghĩa sâu xa của riêng nó.

Một cậu bé than thở với bà nội về đủ thứ chuyện tồi tệ ở lớp học, ở nhà và cả những khó khăn trong học tập, những chuyện phức tạp, khó khăn khác trong cuộc sống… mà hàng ngày cậu phải đương đầu.

Trong lúc đó, bà nội của cậu đang cặm cụi trong bếp để chuẩn bị nướng một chiếc bánh. Bà nội nhờ cậu bé giúp mình một tay.

- Cháu lấy giùm bà chai dầu ăn nhé ! – Bà nội nói.

- Vâng! Chai dầu ăn của bà đây ạ !

- Cháu thấy mùi vị của nó thế nào ?

- Ôi! Khiếp quá! Mùi vị gì mà béo ơi là béo !

- Bây giờ cháu lấy cho bà mấy quả trứng và đập bỏ vào tô rồi quấy đều lên.

Cậu bé nhanh nhẹn giúp bà.

- Cháu thấy mấy quả trứng có mùi vị thế nào ?

- Mùi vừa ngậy ngậy vừa tanh tanh, rất khó ngửi.

- Cháu có thích nếm thử bột mì không?

- Cháu thấy nó chẳng có mùi vị gì hấp dẫn cả, lại làm cháu suýt nữa bị sặc.

- Cháu thêm vào đây cho bà ít muối.

- Bà ơi! Muối sao mà mặn quá?

- Bây giờ, cháu rắc vào đây thêm một ít tiêu nữa.

- Mùi tiêu cay nồng làm cháu chảy cả nước mắt!

- Cháu nói đúng đấy! Nhưng nếu không có tất cả những thứ nguyên liệu như vừa rồi thì bà cháu mình không thể nào làm được một chiếc bánh ngon tuyệt như cháu đang thấy đâu!

Vâng, cuộc sống của chúng ta cũng như vậy! Chắc bạn đã từng rất nhiều lần than phiền về đủ thứ chuyện khó khăn, những sự vật, sự việc phức tạp mà bạn phải đương đầu hàng ngày, phải không?

Mỗi sự vật, sự việc xảy ra hàng ngày trong cuộc sống quanh ta đều có lý do riêng và đều chứa đựng một ý nghĩa sâu xa của riêng nó. Liệu bạn cứ than trách về chúng hay là bạn biết sử dụng chúng như những thứ “nguyên liệu” cần thiết để làm nên “chiếc bánh” ngon tuyệt, tất cả đều tùy thuộc vào chính bạn mà thôi.(Webcamdong.com)

Tags:

StoriesofLife

Xếp hạng về quan niệm “thoáng trong ngoại tình”

by finandlife15/01/2014 11:27

Số lượng người cho rằng ngoại tình là không thể chấp nhận ở Thổ Nhĩ Kỳ và Indonesia là cao nhất trong khi đó, Pháp, Đức và Ý có quan niệm thoáng hơn trong vấn đề này.

Điểm đặc biệt là Nhật Bản, một quốc gia Á Đông nhưng lại có quan điểm khá thoáng về vấn đề này. 

Nguồn: finandlife|Businessinsider

Tags:

StoriesofLife

Lạc niềm tin

by Life14/01/2014 20:42

Niềm tin là thứ có sẵn trong con người của mỗi chúng ta. Nó là một thứ vô hình nhưng lại có thể nhìn thấy được. Thấy ở đây không có nghĩa là nhìn bằng mắt mà bằng con tim và tâm hồn của mỗi người.

Tôi đã từng đặt niềm tin về cuộc sống. Đặt niềm tin với gia đình, bạn bè và chính bản thân tôi. Nhưng bao nhiêu lần đặt niềm tin là bấy nhiêu lần tôi thất vọng và muốn buông xuôi tất cả. Có lẽ niềm tin về cuộc sống, về con người của tôi dần lạc lối. Tôi dần nghi ngờ mọi thứ và chính bản thân mình. Nhưng tôi vẫn cố gắng quyết tâm tìm lại niềm tin cho bản thân tôi.

Tôi bỗng nhớ lại những ngày tôi đặt niềm tin vào cuộc sống. Tôi tin rằng rồi may mắn sẽ đến với tôi. Tôi đã nghĩ rằng may mắn đang trên đường đến với tôi, nhưng vì tắt đường nên đến chậm. Chắc hẳn may mắn đang trông mong về phía tôi. Để tôi có niềm tin đủ lớn và chờ đợi.

Những ngày tôi đặt niềm tin vào bố mẹ. Nhưng có lẽ niềm tin ấy sẽ xói mòn nếu như bố mẹ quan tâm và yêu thương tôi theo cách áp đặt. Những ngày tôi đặt niềm tin vào những người bạn của mình lại làm cho tôi thấy đau nhiều nhất. Tại sao chúng nó sống mà chỉ biết lợi dụng nhau? Tại sao chúng nó sống mà chỉ muốn làm cho bạn mình nổi tiếng qua những điều mà chính chúng nó tự tạo nên? Và chắc chắn rằng sự nổi tiếng ở đây đồng nghĩa với những scandal. Có biết bao nhiêu câu hỏi mà tôi tự đặt ra và chính tôi cũng đã có câu trả lời cho chính bản thân tôi.

Tôi tự đặt niềm tin cho chính mình. Tôi luôn cố gắng trong học tập, luôn cố gắng trở thành một học sinh giỏi. Thế nhưng những cố gắng ấy dường như vô nghĩa. Khi tôi cố học môn này lại tệ môn kia. Thành ra điểm trung bình các môn trên 8 phẩy nhưng điểm của một môn nào mà tôi tệ lại dưới 6 điểm. Bỗng làm cho tôi thấy thất vọng rất nhiều về bản thân.

Nhưng tôi phải cố gắng vượt qua hết những nỗi buồn ấy. Tôi phải tìm lại niềm tin mà tôi đang bị lạc lối. Tôi sẽ không ngu ngốc tự đánh mất niềm tin của bản thân tôi, vì mất rồi khó kiếm lại được. Và cuộc sống sẽ nhàm chán và buồn bã lắm! Tôi cho suy nghĩ của mình chưa lí trí một thời gian nhưng cũng phải dừng lại đúng lúc. Vì tự bản thân tôi mới có thể tự giúp tôi. Nếu may mắn không đến với tôi thì tôi sẽ tự tạo ra hay sẽ cố tìm chứ không chờ đợi trong buồn đau nữa. Nếu niềm tin của tôi đối với mọi người dần lạc lối thì trước hết tôi phải tin chính bản thân mình. Bởi chỉ chính bản thân tôi mới có thể giúp tôi.

Bạn ạ! Niềm tin có thể lạc lối, nhưng đừng để mất bạn nhé! Vì lạc có thể dễ tìm ra và hỏi đường dễ hơn. Nhưng nếu mất rồi thì khó có thể kiếm lại được lắm! (Busin Chi – Webcamdong.com)

Tags:

StoriesofLife

Phép màu giá bao nhiêu

by Life13/01/2014 20:49

Một cô bé tám tuổi nghe cha mẹ mình nói chuyện về đứa em trai nhỏ. Cô bé chỉ hiểu rằng em mình đang bị bệnh rất nặng và gia đình cô không còn tiền. Chỉ có một cuộc phẫu thuật rất tốn kém mới cứu sống được em trai cô bé, và cha mẹ em không tìm ra ai để vay tiền. Do đó, gia đình em sẽ phải dọn đến một căn nhà nhỏ hơn vì họ không đủ khả năng tiếp tục ở căn nhà hiện tại sau khi trả tiền bác sĩ.

Cô bé nghe bố nói với mẹ bằng giọng thì thầm tuyệt vọng: “Chỉ có phép màu mới cứu sống được Andrew”. Thế là cô bé vào phòng mình, kéo ra một con heo đất được giấu kỹ trong tủ. Em dốc hết đống tiền lẻ và đếm cẩn thận.

Rồi cô bé lẻn ra ngoài bằng cửa sau để đến tiệm thuốc gần đó. Em đặt toàn bộ số tiền mình có lên quầy.

Người bán thuốc hỏi: “Cháu cần gì?”

Cô bé trả lời: “Em trai của cháu bệnh rất nặng và cháu muốn mua phép màu.”

- Cháu bảo sao? – Người bán thuốc hỏi lại.

- Em cháu tên Andrew. Nó bị một căn bệnh gì đó trong đầu mà ba cháu nói chỉ có phép màu mới cứu được nó. Phép màu giá bao nhiêu ạ?

- Ở đây không bán phép màu, cháu à. Chú rất tiếc – Người bán thuốc nở nụ cười buồn và tỏ vẻ cảm thông với cô bé.

- Cháu có tiền trả mà. Nếu không đủ, cháu sẽ cố tìm thêm. Chỉ cần cho cháu biết giá bao nhiêu?

Trong cửa hàng còn có một vị khách ăn mặc thanh lịch. Sau khi nghe câu chuyện, ông cúi xuống hỏi cô bé: “Em cháu cần loại phép màu gì?”

- Cháu cũng không biết nữa – Cô bé trả lời, rơm rớm nước mắt. “Nhưng em cháu rất cần phép màu đó. Nó bị bệnh nặng lắm, mẹ cháu nói rằng nó cần được phẫu thuật, và hình như phải có thêm loại phép màu gì đó nữa mới cứu được em cháu. Cháu đã lấy ra toàn bộ số tiền để dành của mình để đi tìm mua phép màu đó.”

- Cháu có bao nhiêu? – Vị khách hỏi. Cô bé trả lời vừa đủ nghe: “Một đô la mười một xu.”

Người đàn ông mỉm cười: “Ồ! Vừa đủ cho cái giá của phép màu”.

Một tay ông cầm tiền của cô bé, tay kia ông nắm tay em và nói: “Dẫn bác về nhà cháu nhé. Bác muốn gặp em trai và cha mẹ cháu. Để xem bác có loại phép màu mà em cháu cần không.”

Người đàn ông thanh lịch đó là Bác sĩ Carlton Armstrong, một phẫu thuật gia thần kinh tài năng. Ca mổ được hoàn thành mà không mất tiền, và không lâu sau Andrew đã có thể về nhà, khỏe mạnh.

Mẹ cô bé thì thầm: “Mọi chuyện diễn ra kỳ lạ như có một phép màu. Thật không thể tưởng tượng nổi. Thật là vô giá!”. Cô bé mỉm cười. Em biết chính xác phép màu giá bao nhiêu. Một đô la mười một xu, cộng với niềm tin chân thành của một đứa trẻ, và lòng tốt của người bác sĩ.(trich webcamdong.com)

Tags:

StoriesofLife

AUTOFEED

DISCLAIMER

I am a Senior Associate – Investment at TOP 2 Securities Co., in Vietnam. I started working in investment field as a junior analyst at a Fund in 2007. I have more than 12 years of experience in investment analysis. I have a deep understanding of Vietnam macroeconomics, equity research, and seeking investment opportunities. This is my private Blog. I use this Blog to store information and share my personal views. I don't guarantee the certainty. And I am not responsible when the user uses the information from the Blog for trading/investing activities.

Designed by: Nguyễn Chí Hiếu