Góc nhìn về hạnh phúc và thu nhập

by finandlife30/12/2013 09:36

Dưới đây là một bài viết trên Blog Alan Phan, một góc nhìn khá thú vị về “Hạnh phúc và Thu nhập”. Trong bài viết có đưa ra một khảo sát về người Osin và Ông chủ. 92% người Osin trả lời họ hạnh phúc, cao hơn rất nhiều so với Ông chủ, nhưng hầu hết Osin lại trả lời “đồng ý” chuyển đổi vị trí sang Ông chủ, và ngược lại hầu hết Ông chủ đều không đồng ý chuyển đổi vị trí thành Osin.

Khảo sát này tất nhiên cũng cung cấp 1 lượng thông tin nào đó, nhưng rõ ràng chưa đủ thuyết phục và khoa học. Mong muốn chuyển đổi của người Osin thành Ông chủ không chỉ phụ thuộc vào thu nhập, tiền bạc khi được làm Ông chủ, mà có thể còn phụ thuộc vào quyền lực, uy quyền và nhiều biến khác nữa.

Finandlife

-----------------------------------------

Phần lớn những người nghèo thường dùng một biện giải là chúng tôi có đói khổ thiếu kém nhưng chắc chắn là dân nghèo thường có “đạo đức và hạnh phúc” hơn các người giàu. Nguyên lý này có thể đúng dù rằng rất khó định lượng và các chuẩn giá trị để kiểm nhận lại là một vấn đề lớn khác. Tuy nhiên, nó cũng đã giúp cho rất nhiều chánh quyền xây và giữ quyền lực trên lý thuyết mơ hồ này. Một lợi điểm khác là số lượng người nghèo thường đông hơn người giàu và lòng ghen tị là một động lực hàng đầu cho nhiều cuộc cải tổ biến động.

Nghe qua thì nguyên lý cũng khá hợp lý. Phần lớn người nghèo phải tất bật từ sáng sớm đến tối mịt để mưu sinh cho gia đình. Họ không có phương tiện hay thì giờ rảnh rỗi để phát huy những thói hư tật xấu gọi là tứ đổ tường như người giàu. Vì có ít thì giờ trong ngày nên họ chăm sóc gia đình chu đáo hơn vì đây có lẽ là tài sản lớn lao nhất của họ. Trên khía cạnh hạnh phúc, vì ít học và cũng không nhiều tham vọng, người nghèo bằng lòng với cuộc sống, an phận với hàng xóm bạn bè và chỉ cần vài lon bia cùng một show vớ vẩn trên TV, họ cũng thoả mãn về một đêm thú vị.

Cùng nhãn quan này, những quốc gia có chỉ số hạnh phúc cao nhất thường là các nước nghèo mạt rệp từ Á sang Phi Châu. Các tổ chức xếp hạng lại nằm ở những nước giàu, dùng các tiêu chí của những anh chị thừa cơm rỉnh mỡ. Ngoài ra, các chánh trị gia thưởng tuyên dương rầm rộ cho những xếp hạng này để khoe thành tích vĩ đại (về nghèo kém) và để dân quên đi những thực tế khó nuốt.

Đây là bức tranh khá trung thực vẫn tìm thấy ở các xóm nghèo đông đúc tại Mỹ hay các quốc gia phát triển. Ở những nước nghèo, nhất là Việt nam thì hoàn cảnh khác nhiều do tỷ lệ thất nghiệp, sự ỷ lại vào tiền “xin-cho”, nợ nần phức tạp, tính ham ăn nhậu, tật sĩ diện hảo….

Một khảo sát do Đại Học Polytechnic ở Hong Kong hoàn tất khoảng 10 năm trước (tác giả đọc trên tạp chí City Life nhưng không lưu lại bài viết) xác nhận nhiều điều nói trên. Họ phỏng vấn hơn 2,000 người giúp việc Phi Luật Tân ở Hong Kong và khoảng 300 người chủ của các chị osin này. Tôi còn nhớ vài kết luận sau đây:

Gần như 99% người được khảo hạch đều đồng ý là theo tiêu chuẩn đặt ra bởi các nghiên cứu viên về chất lượng và tinh thần an sinh trong cuộc sống thì hơn 92% người giúp việc Phi “hạnh phúc” hơn các ông bà chủ.

Tuy nhiên, khi hỏi nếu được hoán đổi vị trí xã hội để trở thành người chủ họ đang làm việc cho, thì 100% các chị giúp việc đồng ý làm liền. Dù họ biết rất rõ là người chủ họ hàng ngày phải đối phó với bao nhiêu là vấn nạn: áp lực công việc, nhu cầu tiền bạc, thời giờ cho mình và gia đình, ganh đua trong xã hội….

Ngược lại, khi hỏi họ có muốn hoán đổi vị trí với các osin, thì 100% các ông bà chủ dứt khoát là không, dù họ vừa công nhận là những bạn giúp việc “hạnh phúc” hơn họ nhiều.

Nhà bình luận trong bài viết cho rằng, giữa hạnh phúc và thu nhập, ngay cả tại những quốc gia giàu và công bằng nhất, cán cân lựa chọn của người dân thường nghiêng về thu nhập.

Dù không khoa học khi chỉ trưng ra một khảo sát, nhưng chúng ta có thể suy luận là mặc dù ai cũng nói phải đi tìm hạnh phúc cho đời sống, phần lớn có thể vẫn quan tâm đến những mục tiêu khác hơn. Cái bản ngã quá lớn của nhiều người xua đẩy họ chạy vào những con đường tắt, không những đầy cạm bẫy và thủ đoạn, mà còn tha hoá con người trong tham ô, trì trệ, mất nhân tính và đạp tranh nhau từng mẩu bánh mì vụn.

Tệ hại hơn cả là ở Việt Nam, một thành phần rất lớn những người nghèo, dù không phương tiện hay quyền lực, đang bầy đàn và học đòi theo những lớp người trên đỉnh giàu sang. Ăn nhậu, cờ bạc, trai gái, khoe mẽ, bạo lực, vô cảm, hôi của…đang chiếm lĩnh lần hồi các vùng quê, vùng xa, vùng sâu…nghèo đói nhất. Để chi trả, họ sẵn sàng nhận nợ nần từ xã hội đen, chơi trò bịp bợm với hàng xóm bà con, hy sinh tương lai của những đứa trẻ vô tội sinh nhầm nơi chốn. Kết quả là một văn hoá quái thai, tạo nên một hệ thống y tế tàn nhẫn và một nền giáo dục càng ngày ngày càng làm thấp dân trí.

Alan Phan

Tags: ,

StoriesofLife

Cách lấy lại tinh thần khi buồn chán

by Life26/12/2013 21:37

Mỗi khi bạn cảm thấy tinh thần lao nhanh xuống dốc, ủ ê, chán nản, tuyệt vọng.., bạn thường có hai lựa chọn: hoặc là tiếp tục làm những điều bấy lâu bạn vẫn làm, chìm đắm trong cảm xúc tiêu cực đó hoặc là quyết định làm một điều gì đó để vực lại tinh thần. Lựa chọn số hai quả thực không đơn giản trong thời điểm đó nhưng không có gì là không thể phải không nào.

Dưới đây là 10 điều nên làm khi bạn rơi vào tình trạng chán chường để giành lại niềm vui.

1. Đừng quá khắc nghiệt với bản thân

Chúng ta có thói quen hay gây áp lực lên bản thân chính mình. Hướng đến những điều tốt đẹp hoàn hảo không có gì sai trái, nhưng lúc này hay lúc khác, bạn cần ngồi xuống, xem xét lại và hài lòng với những gì mình đang có.

Khi chán nản, hãy thử nghĩ đến những thứ trong cuộc sống mà bạn hàm ơn, tập trung vào những gì bạn có, quên đi những thứ không thuộc về bạn. Hãy nhớ một điều, hạnh phúc là một lựa chọn. Bạn có thể chọn cách ủ ê, chán nản, hoặc bạn có thể chọn lấy hạnh phúc của riêng mình.

2. Dịch chuyển

Một trong những cách tốt nhất để rũ bỏ những phiền não trong ngày đó là vận động cơ thể. Đi bộ, chạy xe đạp, tập gym.. Đừng chỉ nằm ườn trên giường và cảm thấy thương thay cho bản thân. Đứng lên, dịch chuyển, và giải quyết hết mọi suy nghĩ tiêu cực.

3. Ở gần những người thân yêu

Gia đình và bạn bè là liều thần dược tốt nhất bạn có thể có cho những lúc buồn bã.Ngay cả khi không nhìn thấy họ, hãy làm một cú điện thoại trò chuyện với người mà bạn yêu thương. Thỉnh thoảng tất cả những gì bạn cầm là ai đó lắng nghe tâm tư để bạn có thể trút hết mọi phiền hà.

4. Cười nhiều

Chúng ta đôi khi sống quá nghiêm túc. Nhưng hãy thử đặt mình vào cách nhìn khác: cảm xúc hiện tại chỉ là một khoảnh khắc bé nhỏ trong hàng ngàn những cảm xúc mà bạn sẽ trải nghiệm trong suốt cuộc đời.

Hãy nhớ rằng, nỗi buồn bực chỉ là tạm thời. Chọn lấy một bộ phim hài hước, một tv show tràn ngập tiếng cười, lên youtube xem các clip vui vui. Bạn sẽ lấy lại tinh thần chóng thôi.

5. Ăn uống điều độ

Chúng ta dường như có thói quen ăn nhiều hơn khi cảm thấy buồn chán, đặc biệt là các thể loại junk food. Hãy làm ngược lại thói quen thông thường này rồi cơ thể bãn sẽ cảm ơn sau này. Ăn những thực phẩm tốt như rau củ, các loại hạt…

Ăn những thực phẩm lành mạnh sẽ giúp bạn cảm thấy khá hơn và bồi đắp đầy đủ dinh dưởng cho cơ thể. Vừa đẩy lùi trạng thái tiêu cực, vừa khoẻ cả người.

6. Thở thật sâu

Nghe thì có vẻ là chuyện nhỏ nhặt, nhưng việc thở sâu sẽ giúp bạn lấy lại bình tĩnh và xua tan một cái đầu âm u. Hãy thử dành vài phút tập trung chuyên sâu vào việc thở, chỉ thở thôi. Thở thật chậm và sâu, mọi ý nghĩ tiêu cực sẽ trôi ra theo mỗi luốn thở ra.

7. Chơi với động vật

Thú nuôi chính xác là những nhà trị liệu vô cùng thông minh. Chúng có thể đánh hơi thấy mỗi lúc bạn buồn. Vậy nên hãy thử dành thời gian chơi đùa với chó, mèo, thỏ, nhím, rùa.. chúng sẽ xua đi mọi căng thẳng trong bạn.

8. Làm điều gì đó tuỳ hứng

Khi ngã vào hố sâu của chán nản, chúng ta thường có xu hướng chẳng muốn làm gì cả. Ít ai biết rằng, một trong những cách đẩy lùi tiêu cực đó chính là làm điều gì đó bằng cảm hứng, thích là làm.

Thử làm một chuyến đi thăm bạn bè lâu ngày không gặp, đi đến một cửa hiệu ưa thích, mua sắm một đôi giày mới.. Hãy tự tạo nên những hứng thú cho chính mình.

9. Đọc những thứ khơi gợi cảm hứng

Sức mạnh vi diệu của ngôn từ có thể xốc vác bạn dậy, chữa lành những tổn thương. Lên google và tra những câu thuật đầy cảm hứng. Xem một đoạn nói chuyện của diễn giả nổi tiếng hoặc nhà thơ, nhà văn bạn yêu thích.

10. Chăm chú hoàn thành công việc

Đây là cách dễ nhất để đẩy lùi những tiêu cực ra khỏi đầu: kiếm một việc gì đó để làm. Dù nó là công việc thường nhật, việc nhà, việc dự án.. thì bạn cũng nên giải quyết chúng. Vừa được việc lại vừa giải phóng đầu óc. (GocTamHon.org (St))

Tags:

StoriesofLife

Những hậu quả ngoài ý muốn của triết lý điều hành Abe (Thủ tướng Nhật)

by finandlife26/12/2013 08:56

Nhật Bản tiếp tục tranh đấu trong nỗ lực (endeavor) đẩy lạm phát lên từ phía cầu (demand-driven inflation). Sự gia tăng trong giá cả là kết quả của chính sách đồng Yen yếu làm chi phí hàng nhập khẩu cao hơn, đặc biệt là các hạng mục liên quan đến thực phẩm và năng lượng. Ngoài 2 loại hàng hóa này, giá những hàng hóa khác chỉ thay đổi ít.

Nguy hiểm của triết lý điều hành Abe là kết quả nhận được trái ngược hoàn toàn so với dự định ban đầu (originally intended). Với tiền lương trì trệ (stagnant), việc tăng lên của giá cả hàng nhập khẩu đang tác động nặng nề đến những người tiêu dùng Nhật. Và kết quả là chi tiêu cho những hàng hóa và dịch vụ nội địa giảm xuống làm giá cả trong nước giảm xuống thay vì tăng.

CPI tăng nhưng CPI loại trừ thực phẩm và năng lượng lại đi ngang, cho thấy sự méo mó của chính sách lạm phát mục tiêu của Abeconomics* sau một thời gian vận hành.

*Mong muốn đẩy lạm phát nội địa lên cao sau mấy chục năm trì trệ.

Bài liên quan:

Nguồn: finandlife|soberlook

Tags: , ,

Economics

Merry Xmas

by finandlife25/12/2013 08:39

Nhân dịp Giáng Sinh, finandlife chúc các anh/chị/các bạn thật an lành, hạnh phúc! Lướt đọc qua các báo, finandlife thấy có bài viết này rất hay và ý nghĩa của tác giả Hiệu Minh, xin chia sẻ để mọi người cùng đọc và cảm nhận.

Đừng quên bật Jingle Bell để thêm không khí nhé!

 

Merry Xmas

----------------------------------------------------------------------

Cây thông Noel và bài học về hạnh phúc

Mấy năm đầu sang Mỹ, lũ trẻ toàn hỏi, sao nhà mình không có Chrismas Tree – Cây thông Noel. Chả là lúc lớp mẫu giáo hay lớp 1, lớp 2, chúng nghe nói dưới cây thông có quà của Santa gửi vào lúc nửa đêm.

Nhà ít tiền nên mẹ chúng nhặt ở đâu một cây thông bé, bằng nhựa, mang về treo cái tất đỏ, dưới gốc để mấy gói quà. Treo đèn, vài quả cầu lấp lánh, rồi bật điện, chúng reo hò, sướng cả tuần. Sáng sớm bọn trẻ đã dậy, tìm trong tất để xem quà của mình đâu.

Năm nay cũng rủ đi mua thông thì các bố ấy chán, chắc lớn rồi nên chẳng quan tâm nữa. Bảo Bin, mua cây thông thì Santa mới để quà dưới gốc. Bố ta phán một câu xanh rờn, Santa là fake one – ông già ấy làm gì có trên đời.

Nhưng sợ các cháu mải chơi game nên tôi rủ đi bằng được. Ra phía Leesburg cách nhà khoảng 30km, biết có mấy nơi bán thông từ North Carolina. Những cây thông nhỏ cao hơn 1 mét trồng mất khoảng 7-10 năm, tùy độ cao, ở vùng đất khô cằn, như dân ta nuôi gốc đào, gốc mai.

Tới Potomac Vegetable Farm ngay cạnh tỉnh lộ Leesburg, trang trại của một gia đình nông dân, rộng khoảng vài hecta, cây cối mọc tự nhiên như rừng. Họ nuôi gà, vịt, thỏ và trồng rau sạch. Ông chủ ra chào rất niềm nở, giới thiệu các loại nông sản trồng được.

Có một bạn trẻ trông vẻ rất tri thức ra giới thiệu về thông. Hóa ra thông có rất nhiều loại khác nhau. Có loại thơm, có loại không thơm, loại lá dầy, lá mỏng. Anh giải thích rất cặn kẽ, thông mọc trên đất cằn nên tích nhựa rất lâu, nụ hoa chưa nở là nguồn hương.

Vặt một nụ nhỏ, bóp bóp nhẹ, anh cho tôi ngửi, đúng là thơm nồng thật, nếu để trong nhà, hương có thể tỏa cả tháng. Dưới ánh nến, đèn sáng mờ ảo, lò sưởi ấm, ngoài trời tuyết rơi trắng xóa, cây thông tỏa hương, với chén rượu vang ngồi cùng bè bạn, giấc mơ Mỹ đó, anh ạ.

Tôi hỏi, làm thế này có phá môi trường không. Anh giải thích, rừng có thể giữ nhiều cách. Có cách không bao giờ khai thác, để tự nhiên vài thế kỷ. Nhưng có những nơi cần quay vòng vốn. Dân theo đạo Thiên chúa thích cây Noel, nếu là cây thật càng thích. Cây dùng xong, họ mang đến một chỗ qui định hoặc bên thu rác cho vào nghiền vụn và mang bán cho sản xuất đồ gỗ, giấy, chẳng vứt đi cái gì.

Anh là tình nguyện viên đến làm ở cửa hàng cho bác nông dân trong 3 tiếng, vì bán được, anh cũng đóng góp công cho từ thiện. Anh khoe khu trang trại về mùa hè có bán gà running – chạy bộ. Thả gà, ai mua con nào, tự đi mà bắt và trả tiền, tự làm thịt cũng OK, mà thuê chủ nhà cũng được.

Anh cười vui kể, nhìn ai ôm con gà, biết ngay là thuở nhỏ được sống ở môi trường nào. Trẻ nhà quê bắt con gà rất nhanh, tóm chân, cầm cánh, cho vào bao tải như chơi. Mấy cậu thành phố lóng ngóng, bóp cổ gà chết luôn. Nghe anh ấy PR, muốn quay lại vào mùa hè xem sao.

Nghe cả chủ lẫn người tình nguyện viên nói hay quá, tôi chọn cây bé nhất, giá 50$, bác chủ giảm cho 20% và thông báo gia đình tôi cũng góp từ thiện cho các cháu gái nghèo trên thế giới. Nói rồi bác chỉ ra bảng có dán mấy cái ảnh ở mấy nước xa xôi.

Tôi dừng lại nói chuyện rất lâu, hỏi tại sao có cây Giáng Sinh, sao lại là cây thông. Anh kể khá chi tiết vài tích, trong đó tích dưới đây có trong Wiki thích nhất.

Tương truyền, một lần Martin Luther, nhà truyền đạo người Đức ở thế kỷ 15, dạo bước qua những cánh rừng vào một đêm Noel khoảng năm 1500. Hàng triệu vì sao sáng lấp lánh qua kẽ lá. Luther thực sự ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của một loài cây nhỏ, trên cành cây tuyết trắng phủ đầy, lung linh dưới ánh trăng.

Khi trở về ông đã đặt một cây thông nhỏ trong nhà và kể lại câu chuyện này với lũ trẻ. Để tái tạo ánh sáng lấp lánh của muôn ngàn ánh sao ông đã treo nến lên cành cây thông và thắp sáng những ngọn nến ấy với lòng tôn kính ngày Chúa giáng sinh.

Ông giải thích là các cây nến cháy sáng trên các nhánh của cây thông tượng trưng cho ánh sáng của Đức Giêsu mang đến cho nhân loại, màu xanh tươi quanh năm của cây thông tượng trưng cho Đức Chúa Trời hằng hữu. Phong tục cây Giáng sinh trở nên phổ biến từ đó.

Quay lại chuyện với bác nông dân. Ở ngay cạnh đường nhộn nhịp, thế mà bác vẫn sống như ở quê, nhà cửa bình thường, bên cạnh là khu nhà sang trọng. Tôi hỏi đùa, có bán đất không. Bác bảo, đất này của gia đình không bao giờ bán nữa, ai mua cũng không được xây nhà.

Chả là khu nhà gần đó xây rất đẹp, nhưng cây xanh ít, nên chính quyền kiện những người chủ thầu vì không làm đúng như thiết kế là tỷ lệ cây xanh, đất công cộng và nhà cửa phải hài hòa.

Người chủ thầu định mua nốt mấy hecta này nhưng gia đình không bán vì ông bà đã sống mấy đời. Rất nhiều người hỏi nhưng giá nào họ cũng lắc đầu dù trông gia đình không phải giầu có gì.

Tuy nhiên, qua vài lần đàm phán, chủ thầu mua quyền xây nhà. Nghĩa là gia đình vẫn sở hữu miếng đất, trồng cấy, chăn nuôi, nhưng không được xây cất gì nữa. Có tiền bác lại đầu tư và trang trại, nhà kính trồng rau. Mùa nào thức nấy, gia đình này cứ thế “tần tảo” nuôi nhau.

Dư đôi chút thì chia sẻ với người nghèo trên trái đất. Bán thông Noel để dành 25% tiền lãi làm từ thiện. Nếu khách mua là cả chủ lẫn khách đã đóng góp cho Santa để tặng quà trẻ thơ.

Tôi đùa, bán đất, kiếm vài triệu đô la, chẳng phải lo tiền nong tới cuối đời. Bác cười, anh hiểu nhầm về giấc mơ Mỹ. Người Mỹ như bác quan niệm hạnh phúc không phải có bao nhiêu tiền, được sống trong ngôi nhà rộng mông mênh. Mà bác cho rằng, hạnh phúc là biết chia sẻ và được chia sẻ.

Bán quyền xây nhà cho khu dân cư bên cạnh để đảm bảo rằng con cháu hay chủ mới không bao giờ được xây nhà. Dân cư trong khu vực được hưởng môi trường xanh tươi bốn mùa, không còn chuyện nhà cửa san sát, môi trường bền vững của nước Mỹ có được là vì thế.

Mang về cho vào cái chậu nước chuyên để cây, gọi lũ trẻ ra treo đèn, trang trí và được cây thông xinh xinh. Vừa làm tôi vừa nghĩ ngợi về ông già Santa đi chia quà trong đêm Noel và những điều tôi nghe được trong lúc mua cây thông.

Hạnh phúc là được chia sẻ và chia sẻ, không phải là quyền cao chức trọng, có bao nhiêu tiền trong tài khoản và có bao nhiêu nhà cửa, và những thứ, những giá trị luôn tính bằng tiền. Có lẽ nước Mỹ mạnh là vì thế.

Tôi nhớ câu chuyện đọc ở đâu đó. Một cô bé lấy tờ giấy đỏ của bố, bị bố mắng, tại sao lại lấy. Bé bảo, để gửi quà cho một người. Cháu xin mấy xu để ra bưu điện gửi. Ông bố lầu bầu, không vui, nhưng vẫn cho.

Tới ngày Noel, chính người bố nhận được gói quá gói bằng tờ giấy đỏ mà đứa con gái đã lấy. Mở gói quà, từ ngạc nhiên đến hơi giận dữ, ông hỏi, sao trong đó chẳng có gì. Đứa con gái nói, bố ơi, khi gửi quà, con đã hôn rất nhiều vào trong cái hộp đó.

Ngày nay trên thế giới ảo, có hàng tỷ gói quà ảo, lời chúc ảo được gửi đi. Có mấy ai biết được người gửi có hôn gió vào lời họ viết và người nhận có thấy được chút tình trong cái ảnh hay lời ca gửi gắm.

Chợt nhớ đến vài đô la từ thiện do bác nông dân Mỹ đã thuyết phục mỗi khách qua đường mua những cây thông từ North Carolina, hôm tới sẽ đến được gốc cây Giáng Sinh nào đó trên trái đất, trong cái tất đỏ là món quà, dù chẳng có tên tuổi, không lời chúc của chủ nhân.

Nhưng tôi tin, hộp quà ấy chứa bao nụ hôn và tình thương của những người gửi và người nhận thì cảm xúc hạnh phúc dâng trào. Và nhân loại vẫn tin ông già Santa có thật trên đời.

Hiệu Minh. Xmas 2013 Washington DC.

Tags:

StoriesofLife

Mỹ|Tốc độ tăng chi tiêu đang nhanh hơn thu nhập

by finandlife24/12/2013 08:28

  

Trong thời gian vừa qua, tốc độ tăng trưởng chi tiêu đang lớn hơn so với tốc độ tăng trưởng trong thu nhập. Một trong những nguyên nhân được lý giải là vì tỷ lệ tiết kiệm của Mỹ đang có xu hướng suy giảm.

 

Sự gia tăng trong chi tiêu sẽ là một trợ lực lớn cho tăng trưởng GDP quý 4 của Mỹ. Và sự sụt giảm trong tiết kiệm (personal savings rate) đồng nghĩa với tỷ lệ đầu tư và chi tiêu cao hơn. Mà trong công thức tính GDP, hai nhân tố đóng góp lớn đó là tiêu dùng (C) và đầu tư (I), do đó, xu hướng này cho phép những nhà kinh tế học dự báo tăng trưởng trong trung và dài hạn của Mỹ ở mức lạc quan. 

Nguồn: finandlife|soberlook

Tags: , ,

Economics

AUTOFEED

DISCLAIMER

Blog của HUỲNH NGỌC THƯƠNG, chuyên viên
phân tích đầu tư chuyên nghiệp, hơn 12 năm kinh nghiệm phân tích đầu tư tại thị trường Việt Nam. Blog phục vụ cho mục đích lưu trữ, tham khảo thông tin và chia sẻ góc nhìn cá nhân (không đại diện cho tổ chức nơi tác giả đang làm việc). Tác giả không đảm bảo tính chắc chắn và không chịu trách nhiệm khi người sử dụng thông tin từ website cho hoạt động đầu tư, mua bán chứng khoán của mình.

 

LINKEDIN

Designed by: Nguyễn Chí Hiếu