Nếu sống,thì phải sống cho thật đúng nghĩa

by Life01/03/2014 20:44

Con xin lỗi mẹ, xin lỗi ba, con đi đây. Ngân nốc trọn toàn bộ số thuốc vào miệng. Cô nhắm chặt mắt lại, chời đợi Tử thần sẽ mang cô đi. Một giọt nước mắt rơi xuống...

***

Ngân đi lang thang trên đường. Cô đi như người mất hồn để mặc cho những cơn gió lạnh ngắt quất vào người. Ngân đi mãi. Cô không biết mình nên đi về đâu nữa. Ánh đèn đường chiếu lên bóng người cô khiến Ngân càng thêm nhỏ bé giữa không gian u tối. Gió lạnh nhưng tâm hồn cô còn lạnh hơn. Trong lòng Ngân đang rất rối bời.

"Mình chia tay nhé em"

Duy đút tay vào túi quần thản nhiên nói. Lời nói của anh nhẹ nhàng quá. Từng lời nói ấy cứ như những lưỡi dao sắc nhọn đâm vào tim cô vậy. Ba năm yêu nhau, ba năm với những tình cảm sâu đậm. Ba năm với những kỉ niệm ngọt ngào sâu sắc không thể nào quên chỉ chấm dứt trong ba từ vỏn vẹn đó.

Chia tay ư. Ngân biết chuyện này rồi cũng sẽ xảy đến nhưng cô không nghĩ nó lại đến ngay lúc này, ngay cái lúc cô tuyệt vọng nhất. Ngân yêu Duy, yêu sâu sắc, yêu một chàng trai ngây ngô đứng đợi cô dưới trời mưa lạnh giá chỉ để cùng nhau đi về dưới mưa. Cô yêu một chàng trai hát ngân nga những điệu nhạc không tên mỗi tối giúp cô ngủ ngon, một chàng trai chu đáo mang cho cô ly nước chanh muối khi cô mệt mỏi. Cô biết Duy có người yêu khác. Một cô gái rất xinh với đôi mắt to tròn đen láy. Ngân tình cờ thấy Duy ôm cô ấy ngay trên đường. Cô gái ấy trông rất yếu đuối, có thể cho anh cảm giác được bảo vệ hơn là Ngân. Có lẽ Duy cũng không hiểu cô. Ngoài vẻ bề ngoài lạnh lùng cứng rắn kia, Ngân thực ra cũng rất yếu mềm. Cô không muốn mọi người thấy cô khóc, thấy dáng vẻ yếu đuối của mình. Mỗi khi buồn, cô chỉ biết đi lang thang cho khây khỏa, rồi lại trùm chăn kín mít khóc một mình. Người yêu có người khác, cô cũng không nên níu kéo làm gì, chia tay chắc sẽ tốt hơn cho cả hai.

"Ừ."

Ngân ngắm nhìn bầu trời đêm rộng lớn. Trăng hôm nay thật tròn. Ánh trăng êm dịu tỏa sáng xua đi cái u tối của trời đêm. Đâu đó có tiếng cười, tiếng huyên náo của một đám đông đang tụ họp. Mười tám tuổi, một độ tuổi mà người ta đang bừng bừng sức sống nhất thì cô lại nhận được hai tin dữ trong cuộc đời. Người yêu đá và trượt đại học. Haha. Ngân ngửa cổ lên trời mà cười. Cô cười rất to rất thoải mái thế nhưng những giọt lệ từ đâu cứ chảy dài xuống không ngừng. Cô cười khẩy một cái. Cách này chẳng công hiệu chút nào cả, nó chỉ làm nước mắt cứ thế mà rơi thôi. Những giọt lệ long lanh như thủy tinh rơi xuống trên gò má xương xương của Ngân. Khóc ra một chút sẽ bớt buồn hơn. Cô không dám về nhà hay nói đúng hơn là không muốn đối diện với ba mẹ. Cô không còn mặt mũi nào để nhìn họ nữa. Mười hai năm đèn sách miệt mài, mười hai năm học sinh giỏi. Cô là niềm tự hào không chỉ ở gia đình mà còn ở trường nữa. Đi đâu làm gì ai cũng khen gia đình cô sao mà khéo sinh thế có một đứa con vừa xinh lại vừa học giỏi. Vậy mà bây giờ Ngân lại rớt đại học. Chỉ thiếu có 0.5 điểm nữa thôi. Mọi người sẽ nghĩ gì về cô chứ. Chắc họ nghĩ rằng con bé Ngân học sinh giỏi suốt mười hai năm chẳng qua là do nhìn bài thôi chứ gì, hoặc là do ăn may. Ngân không dám nhìn mặt bố mẹ nữa. Có thể khi biết tin bố mẹ cô sẽ rất tức giận, rồi lại thất vọng. Họ đã đặt niềm tin rất nhiều vào cô. Càng hi vọng càng lớn thì khi thất vọng con người ta sẽ sốc rất nhiều. Có học giỏi thì mới có tương lai, mẹ cô đã từng nói câu này. Chắc có lẽ tương lai cô cũng bắt đầu mù mịt rồi. Tương lai mình giống như con hẻm này, chỉ cần đi vài bước thôi sẽ là điểm dừng của nó. Ngân chợt nhìn những cánh hoa bồ công anh bay trên bầu trời. Chúng nó quá nhỏ bé và mỏng manh, để mặc sức gió đưa đẩy đến những nơi mà gió mong muốn. Cô cũng giống như cánh hoa kia, cũng bé nhỏ như nó. Mất tất cả chỉ trong một ngày. Cô thực sự muốn như cánh hoa kia, đi mãi đi mãi, để gió cuốn đi những chân trời khác. Chân trời mới, phải rồi.

- Con mới về.

Ngân bước vào nhà.

- Sao con về trễ vậy. Con ăn gì chưa, Để mẹ dọn cơm lên nhé.

Mẹ cô chạy ra đón. Nhìn thấy gương mặt gầy gò với những vết chân chim của mẹ làm Ngân cảm thấy hổ thẹn. Cô có lỗi với mẹ quá. Ba và mẹ đã phải làm lụng vất vả để kiếm tiền nuôi cô ăn học. Cô đã không giúp gì được thì thôi lại còn khiến mẹ thêm phiền lòng. " Chỉ cần con của mẹ chăm ngoan học giỏi thôi là mẹ thấy vui rồi", câu nói ấy cứ vẳng vẳng trong đầu cô. Ngân còn nhớ mẹ đã vui biết bao khi thấy mình học sinh giỏi. Nhìn gương mặt của mẹ lúc đó, ánh mắt sung sướng của ba, Ngân lại càng thất vọng về mình. Cô không dám đối diện với mẹ nữa.

- Không cần đâu mẹ. Con không đói.

Ngân bỏ chạy về căn phòng của mình. Vẫn như mọi khi cô trùm kín chăn khóc một mình. Có tâm sự nhưng cô chẳng biết phải tâm sự cùng ai. Con người ta là vậy, càng bi quan con người sẽ có những suy nghĩ theo chiều hướng xấu hơn. Ngân nhìn những viên thuốc ngủ trên đầu giường. Sau khi thi xong, cô luôn có dấu hiệu căng thẳng phải tầm ba giờ sáng cô mới có thể ngủ được. Người ta gọi đó là chứng rối loạn sau khi thi. Cô đã phải sử dụng thuốc ngủ với liều lượng mạnh để có thể thoát khỏi thời kì này. Chắc cũng đến lúc phải uống hết rồi nhỉ. Dưới ánh đèn mờ ảo, màu trắng của viên thuốc trông càng thêm mê người. Nó như kêu gọi Ngân từng chút từng chút một vậy, Khi uống nó xong cô sẽ được giải thoát, được đến với một thế giới mới. Con xin lỗi mẹ, xin lỗi ba, con đi đây. Ngân nốc trọn toàn bộ số thuốc vào miệng. Cô nhắm chặt mắt lại, chời đợi Tử thần sẽ mang cô đi. Một giọt nước mắt rơi xuống...

Cô thấy mình nhẹ tênh như ở trong một khoảng không vô tận. Khi mở mắt ra cô thấy hình ảnh căn nhà của mình. Cô thấy mẹ đang ngồi ôm ảnh mình mà khóc. Rồi thì cô thấy ba đang đứng lặng lẽ một góc trong căn phòng. Ông dường như muốn cứng rắn nhưng nước mắt cứ thế mà rơi xuống. Tóc ai cũng bạc cả đi. Mẹ cô gầy đi trông thấy. Hình như mẹ không nhìn thấy Ngân, cô đã cố gọi thật to nhưng đáp lại cô vẫn chỉ là những tiếng khóc. Không lẽ nào. Ngân thấy thật hối hận, tại sao mình lại dại dột như thế chứ. Ba mẹ đã già rồi, mình chưa báo hiếu được ngày nào mà lại bỏ đi như thế này. Mẹ đã mang thai chín tháng mười ngày, phải chịu bao cực khổ khó khăn mới có thể sinh ra được mình. Ba đã phải làm lụng vất vả, làm đủ thứ nghề để nuôi mình khôn lớn từng ngày. Ngân khóc. Cô hối hận quá.

Chợt cô thấy bạn bè cô đến. Con Vy, con Lan, thằng Thắng, con Thảo. Những đứa bạn ngày xưa cùng nhau giở bao nhiêu trò quậy phá giáo viên. Những người bạn gắn bó với Ngân suốt năm học cấp ba. Ngân còn nhớ Vy rất thích ca hát, nó ước mơ được làm ca sĩ. Cô nhớ Lan rất thích diễn xuất nên thi vào sân khấu điện ảnh. Cô nhớ Thảo rất hay mộng mơ, học giỏi nên Ngân rất hay hỏi bài nó. Cô nhớ Thắng, nhớ cậu bạn điển trai cùng lớp hay đưa cho cô những viên kẹo Alpenliebe ngọt ngào. Nhớ Thắng suốt ngày chê cô mập mỗi khi đèo cô trên chiếc xe đẹp mini. Cô nhớ mọi người quá. Nhớ quãng thời gian vô lo vô nghĩ vui buồn có nhau. Ngân thấy mình rất ngốc. Cô không nên che giấu cảm xúc của bản thân. Có tâm sự cô nên chia sẻ với những người xung quanh, những người bạn thân bên cạnh cô. Ngân ngồi sụp xuống. Cô khóc. Cô lấy tay tự đánh vào đầu mình. Mày là đồ ngu. Mày có một gia đình tốt, những người bạn tốt. Mày cứ tưởng mày mất hết tất cả nhưng không, gia đình vẫn ở bên mày, bạn bè cũng ở bên mày. Người yêu sao, những người đào hoa như thế chia tay sớm là tốt. Trượt đại học sao, mày cần gì phải đau khổ chứ. Thất bại là mẹ thành công. Mày có thể thi lại được mà. Biết bao nhiêu người thành đạt cũng đâu cần phải học đại học. Sao mày lại ngốc nghếch đến thế chứ. Ngân không muốn như vậy. Không muốn cảnh này diễn ra một chút nào.

KHÔNG!!!

Ngân hét lên một tiếng. Cô choàng mình tỉnh giấc. Đầu Ngân đau nhức. May quá, thì ra chỉ là một giấc mơ. Ngân hơi rùng mình do gió lạnh thổi vào người. Cái cảm giác khi nãy khiến cô sợ quá. Ngân nhìn lại những đám dây truyền trên người mình. Giấc mơ đó sẽ là sự thật nếu bố mẹ cô không phát hiện kịp thời. Cũng may mọi chuyện không xảy ra. Cô cảm thấy thật may mắn khi mình có thể làm lại từ đầu, không phải hối tiếc nữa.

- Con tỉnh rồi sao. Cái con bé ngốc này.

Mẹ cô đến bên người cô, bà vuốt nhẹ lên mái tóc. Thật dịu dàng và ấp áp.

- Thi rớt đại học thôi. Con có thể học cao đẳng. Không thì năm sao thi lại cũng được. Việc gì phải làm vậy hả.

Ba cô nhẹ nhàng đến bên cô. Ông xoa đầu Ngân.

- Con xin lỗi ba mẹ.

- Không sao đâu, thật đấy. Ba mẹ xin lỗi vì đã không quan tâm đến con.

Ngân òa khóc. Cô ôm lấy chặt ba mẹ của mình ôm chặt gia đình nhỏ bé này và vĩnh viễn sẽ không buông tay nữa.

Cốc cốc.

- Chúng mình vào được không?

Sau cánh cửa là những người bạn của Ngân. Những đứa bạn thân và đáng quý trong cuộc đời cô. Cô ôm chặt lấy mọi người, từng người, từng người một. Thắng cốc nhẹ trên trán của Ngân.

- Cái con khùng này, sao lại tự tử hả. Có biết mọi người lo không. Không được như thế nữa rõ chưa.

- Mình biết rồi mà.

Ngân mỉm cười. Một nụ cười hạnh phúc, nụ cười bằng cả trái tim.

Trong cuộc sống không tránh khỏi những lúc khó khăn, đau khổ hay tuyệt vọng. Đừng bao giờ nghĩ mình đã mất tất cả mà hãy tự hỏi mình vẫn còn những gì. Con người ta được sống thì hãy sống đúng nghĩa của nó. Hãy biết thương yêu và trân trọng những gì xung quanh ta. Hãy sống, và phải sống cho thật ý nghĩa.(st truyenngan.com.vn)

Tags:

StoriesofLife

Thị trường sẽ vào giai đoạn phân hóa

by finandlife26/02/2014 16:00

Sau khi thị trường vượt đỉnh hộp hôm 12/2/14, VNIndex tiếp tục ghi nhận sự tăng điểm. Nhưng quá trình tăng điểm này bắt đầu gian nan hơn trước và phiên kỷ lục mới về khối lượng giao dịch ngày 20/2/14 là một hồi chuông cảnh báo cho xu hướng phân hóa sắp tới.

 

Vậy phải làm thế nào trong thời gian tới?

Thị trường chứng khoán như 1 dòng suối, chảy qua rồi thì hãy chấp nhận nó đã qua. Tâm lý của nhà đầu tư rất khó lý giải, và nó cũng chính là cái nét hay, tạo nên thị trường với muôn màu sắc thái. Rất nhiều nhà đầu tư có chút tiếc nuối khi nhìn lại lịch sử tăng giá 2 tháng vừa qua của thị trường, họ bắt đầu điệp khúc “giá như…”, giá như tôi cầm hết nhà cửa để mua cổ phiếu 2 tháng trước thì giờ này tôi đã sung sướng rồi.

Nhưng các bạn đừng làm liều nhé, nếu nhìn vào quá khứ oai hùng đó mà phát họa tương lai sắp đến tương tự như vậy có thể sẽ phải trả giá.

Thị trường đang tiếp cận mốc tâm lý nhạy cảm ở 600 điểm, qua mốc này thị trường có thể sẽ phân hóa mạnh. Mà cuộc chơi trong thời phân hóa sẽ là cuộc chơi của người chuyên nghiệp. Các bạn cứ để ý mà xem. Không giống như thời điểm tôi viết bài VN-Index vẫn đang "vật lộn" ở vùng gần thấp nhất lịch sử, P/E sàn Thành phố Hồ Chí Minh đã lên mức hơn 14 lần, đang cao hơn mức trung bình của lịch sử và không còn rẻ hơn nhiều so với các nước trong khu vực. Do vậy, muốn tăng mạnh nữa, phải có những tin tức cực kỳ shock và dòng tiền vào cực kỳ khỏe.

Nếu không có hai nhân tố trên, thời kỳ phân hóa sẽ diễn ra trong thời gian tới. Khá nhiều nhà đầu tư đang nói đến nhóm ngành, nhưng tôi cho rằng “nhóm cổ phiếu đã gặp khó khăn trong khủng hoảng và đang phục hồi trở lại” mới chính là nhóm tăng trưởng mạnh mẽ nhất trong 2014.

Danh sách những cổ phiếu cải thiện kinh doanh và tài chính liên tục 8 quý gần nhất có những cái tên rất quen thuộc như: PPC, CSM, DQC, LAF, S74…

Danh sách những cổ phiếu cải thiện mạnh kinh doanh và tài chính so với cùng kỳ năm trước có những cổ phiếu như: VHG, TCM, KLS, SCL…

Muốn tìm hiểu thêm, mời inbox vào hộp thư admin@finandlife.com

 

Nguồn: finandlife

 

Tags: , , , ,

Psychology | StockAdvisory

Một việc nhỏ

by Life25/02/2014 20:41

Tôi tạm biệt nàng và ra về trong tâm trạng vui buồn lẫn lộn. Buồn vì không có sách hay để tặng bạn. Vui vì làm được một việc mà người ta vẫn kháo nhau là "ga – lăng".

***

Phương châm sống của tôi là làm cái gì, bất cứ việc gì, đặc biệt là công việc từ thiện phải làm thật lớn, số tiền hiến tặng phải thật nhiều. Ban phúc cho thật nhiều người. Đó mới là "Đại nhân, đại đức" chứ ba việc quyên góp rẻ rúng những cắc tiền lẻ rời rạc từ năm trăm đồng, một ngàn, hai ngàn, ba ngàn, năm ngàn thì bình thường và nhỏ bé quá! Dường như nó không xứng đáng với cái tên gọi là "Gây quỹ từ thiện".

Thế rồi một hôm, khi tôi đang lủi thủi tìm sách để làm quà tặng cho người tình cũ - người mà tôi đã chia tay nhưng đến nay tôi vẫn chưa quên được. Chúng tôi đến với nhau dễ dàng và chia tay nhẹ nhàng, chóng vánh không lưu luyến, ướt át gì cả. Vì một lý do đơn giản là nàng nói rằng nàng không còn cảm giác. Dù vậy mùa giáng sinh và ngày lễ tình yêu năm nào tôi cũng mua một món quà nhỏ xinh xinh để tặng cho nàng với sự biết ơn thật lòng hơn là tình yêu. Còn nàng thì vẫn đón nhận chúng rất nồng nhiệt dù cho chúng tôi không thể quay lại và cùng nhau tiến xa hơn.

Trong lúc tôi đang lựa sách ở phía bên trái của kệ sách, thì có một người con gái trạc tuổi tôi đang chọn sách phía bên phải. Sau một hồi lâu sục sạo khắp hiệu sách Hiếu Học, tôi cũng tìm được nó. Thấy màu giấy khá đặc biệt – màu nâu như màu đất pha lẫn màu đất tôi cho tay lên kệ và khẽ lách ngón tay vào giữa khe hai quyển sách và đẩy nhẹ nó về trước thì tựa đề của cuốn sách lộ ra. Đây chính là cuốn tôi đang tìm. Tôi đang từ từ đưa tay lên lần hai để lấy nó xuống thì phía bên kia gáy sách cũng có một bàn tay khác đưa lên để lấy cuốn sách đó. Cả hai cùng nắm lấy cuốn sách và kéo nhẹ về phía mình nhưng cả hai đều giật mình và rút tay lại như chạm phải luồng điện. Lúc đó giữa kệ sách chỉ có một chiếc khe nhỏ nhưng cũng đủ để chúng tôi quan sát hành động của nhau. Sau một hồi phân vân, tôi quyết định đưa tay lên kệ sách lần hai! Quái lạ! Cô gái đó cũng làm vậy. Và tôi lại rụt tay lại. Nàng lại cũng rụt tay lại. Nhưng rụt đến nữa chừng tôi lại ngập ngừng co ngón tay lại một cách lưỡng lự. "Cứ tình hình này thì không ổn!" tôi nghĩ thầm. Vì đây là cuốn sách mà tôi đã săn lùng từ lâu rồi và cũng tốn rất nhiều thời gian và công sức. Đọc sách là một trong những thói quen đã ăn sâu vào máu của tôi. Thôi. Cuối cùng tôi cũng nhanh nhẹn cầm lấy trước. Nàng thì thẹn thùng đỏ bừng mặt, còn tôi thì không nói gì mà chỉ cảm thấy căng thẳng. Tôi chỉ nở một nụ cười kín đáo. Cười để che dấu sự khó xử của mình ấy mà. Cười cho sự trùng hợp đầy thú vị vừa rồi và chính nụ cười đó đã đưa chúng tôi xích lại gần nhau hơn.

Sau khi trao đổi với chủ hiệu sách thì tôi được biết là trong tiệm chỉ còn lại duy nhất một cuốn này với lại đây là thuộc hàng sách cổ nên khó kiếm lắm. "Lục khắp tất cả các hiệu sách của thành phố may ra cũng chỉ còn có cuốn này thôi!" – chủ hiệu sách và cũng là vị tiến sĩ văn học quả quyết. Đã về hưu nhưng "nghiện" sách không bỏ được. Bầu bạn với sách là thú vui thứ hai của ông ngoài sáng tác. Cuối cùng, tôi quyết định trả tiền và nhường lại cho nàng.

- Bác ấy nói trong tiệm chỉ còn mỗi cuốn này thôi à! Vậy thì bạn lấy đi. Tôi nhường cho bạn đó!

Nàng mừng quýnh và nhẹ nhàng nói lời cảm ơn rất nhỏ. Đủ để tôi nghe được. Tôi tạm biệt nàng và ra về trong tâm trạng vui buồn lẫn lộn. Buồn vì không có sách hay để tặng bạn. Vui vì làm được một việc mà người ta vẫn kháo nhau là "ga – lăng". Dù vậy, tôi vẫn thầm mong rằng lần sau tôi sẽ không phải gặp

những trường hợp như vậy kẻo phải tiếp tục "ga – lăng" kiểu Pháp nữa nếu không thì khốn khổ vì không có sách để tặng bạn.

Con người, dù là động vật bậc cao nhưng cũng hành động theo thói quen. Trước đây tôi đã là khách hàng trung thành với tiệm sách này nên rất khó đi đến tiệm khác và tôi đã trở nên thân thiết với ông chủ hiệu sách ở đây. Với lại tôi cũng không thích thay đổi lắm. Vì vậy tôi lại tìm đến chổ cũ mua sách. Bất ngờ vô cùng khi nghe bác ấy nói:

- Con bé mọi hôm mà cháu nhường lại sách cho nó ấy, nó có để lại cho cháu một bức thư và nhờ bác đưa cho cháu.

- Thật thế hả bác? Dạ! Cháu cảm ơn bác!

Ông chủ tiệm đưa phong thư cho tôi và cười đầy ngụ ý.

Về đến nhà thì sự hiếu kỳ của tôi đạt giá trị cực đại và tôi mở ngay phong thư. Những nét chữ đẹp, mềm mại, đều từ từ hiện ra:

"Chào cậu! Người bạn chưa quen biết!

Cảm ơn cậu vì tất cả và hơn hết vẫn là vì cuốn sách mà cậu đã nhường lại cho tớ hôm đó. Gom góp chút sức lực cuối cùng để đọc hết trọn bộ cuốn sách đó là nguyện vọng cuối cùng của anh trai tốt bụng của tớ – người mà ở tuổi đôi mươi đang dào dạt máu của tuổi thanh xuân lại phải nằm trên giường vì căn bệnh ung thư quái ác, từ ngày này qua ngày khác. Từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây ngẹt thở đếm từng tia hi vọng sống sót mong manh cuối cùng . Và biết trước cái chết đang treo lơ tửng trên đầu. Sợ là vậy nhưng anh tôi vẫn cố gắng gượng để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của mình. Và ngày hôm đó, đó là cuốn sách cuối cùng trong bộ sách đó. Bộ sách nằm trong tâm nguyện của đời anh. Chính nhờ sự giúp đỡ của cậu mà anh tớ đã hoàn thành được điều đó. Giờ thì anh ấy đã đi thật xa. Thay mặt anh trai, tớ xin cảm ơn cậu một lần nữa trước một nghĩa cử đây cao đẹp đó của cậu!

Chúc cậu những gì tốt đẹp nhất!

Thân chào!

Ký tên

Hoàng Dung"

Sững sờ trước những gì nàng vừa viết trong thư. Ôi! Không ngờ chỉ một hành động nhỏ nhặt như vậy của tôi mà lại có ý nghĩa với người khác như thế! Cuốn sách đó với giá chỉ có một trăm tám mươi ngàn (vừa bán vừa tặng vì tôi là khách quen và ông chủ cũng mến một "con mọt sách" như tôi) mà mang lại cho người khác .....

Thế là kể từ đó tôi không bao giờ khinh thường những hành động cao cả đẹp đẽ mà nhỏ bé nữa! Vì tuy là nhỏ bé nhưng giá trị thật lớn lao!(stThiệu Hoàng-truyenngan.com.vn)

Tags:

StoriesofLife

Facebook mua Whatsapp 19 tỷ USD: Qua góc nhìn định giá

by finandlife24/02/2014 14:31


Dưới đây là bài dịch của finandlife đối với bài “Facebook buys Whatsapp for $19 billion: Value and Pricing Perspectives”, trên blog Damodaran.

-----------------------------------------------

Sự khác nhau giữa giá và giá trị xoay quanh 2 vấn đề. Thứ nhất là quá trình định giá, khi mà giá một tài sản như chứng khoán, trái phiếu hay bất động sản được thành lập bởi sự gặp nhau của cung và cầu, với tất cả những yếu tố từ hợp lý đến bất hợp lý, ngay cả tâm lý hành vi. Thứ hai là quá trình của giá trị nơi giá trị của tài sản dựa trên những yếu tố cơ bản như dòng tiền, tăng trưởng và rủi ro. Nói ngắn gọn, những người chơi trò định giá sẽ là những nhà giao dịch và những người chơi trò giá trị sẽ là những nhà đầu tư, và không có phán quyết đạo đức nào cho cả 2. Thật nguy hiểm nếu bạn nghĩ mình có thể kiểm soát hay lý giải cách mà nửa kia hoạt động. Khi bạn mặc vào chiếc áo của nhà đầu tư, bạn có thể hoan mang những gì mà những nhà giao dịch làm và phản ứng, và khi bạn mặc vào chiếc áo của nhà giao dịch, bạn có vẻ như bị lừa bởi cách tiếp cận của những nhà đầu tư. Hãy thử nhìn lại thương vụ thâu tóm Whatsapp với mức giá 19 tỷ USD của Facebook, trong đó 15 tỷ USD đến từ cổ phiếu Facebook và 4 tỷ USD tiền mặt.

Cách nhìn của nhà đầu tư giá trị

Tôi sẽ bắt đầu với việc mặc vào cho mình bộ áo của nhà đầu tư, đơn giản vì tôi thấy thoải mái và hiểu nó tốt hơn. Hãy nhìn cơ bản doanh nghiệp để lý giải cho cái giá được trả, thật sự thì tôi không chỉ cảm thấy phù phiếm mà còn khó chịu, dưới đây là tại sao. Để biện minh cho cái giá 19 tỷ USD cho một công ty trên thị trường chứng khoán hiện nay, bạn sẽ cần công ty đó thu về khoảng 1.5 tỷ USD lợi nhuận sau thuế trong kịch bản tăng trưởng ổn định.

Giá trị vốn cổ phần = 19 tỷ USD

ROE được sử dụng để định giá vào ngày 01/01/2014 là 8% (đồng nghĩa với phần bù rủi ro vốn cổ phần sẽ là 5%, lấy ROE trừ đi 3% lãi suất phi rủi ro)

Thu nhập yêu cầu để có mức giá trên sẽ là 1.52 tỷ USD (19 tỷ USD * 8%)

Thuế suất thu nhập doanh nghiệp ổn định ở mức 30%, khi đó, lãi trước thuế sẽ là 2.17 tỷ USD.

Rõ ràng đây là kịch bản khá tích cực, trong trường hợp tỷ suất sinh lời yêu cầu lên 10% và bạn phải mất 5 năm để có thể đạt tới thời kỳ tăng trưởng ổn định thì lợi nhuận trước thuế tại năm thứ 5 phải lên đến 4.37 tỷ USD

Dưới đây là 3 con đường để dẫn đến những điểm thu nhập hòa vốn:

1.  Nếu công ty tiếp tục với mô hình kinh doanh hiện tại, cho phép người dùng dứng dụng tải về miễn phí và thu phí 1 USD mỗi năm và không tốn chi phí quản lý (điều nãy rõ ràng là không thực tế, nhưng hãy tạm chấp nhận thế), bạn sẽ cần 2.5 tỷ người dùng ứng dụng này.

2.  Có thể là ứng dụng này xuất chúng tới nỗi bạn có thể phải trả thêm phí mà khách hàng vẫn chập nhận sử dụng. Với lượng người dụng hiện tại, 450 triệu người, chi phí phả trả cho mỗi người dụng phải tăng từ 1 USD lên 5 USD một năm, và điều kiện không tốn bất kỳ chi phí quản lý nào khác vẫn giữ như ở trên.

3.  Giá trị có thể đến từ doanh thu quảng cáo từ cộng đồng Whatsapp, nhưng đây là điều khó khăn. Vì trên trang chính của ứng dụng này, người phát triển ứng dụng đã lý giải tại sao họ không quảng cáo. Tuy nhiên, có một cửa khác, Facebook tích hợp Whatsapp vào hệ thống của Facebook và quảng cáo chúng ở đó. Cứ cho là đi theo kịch bản đó, bạn vẫn phải tạo được ít nhất 2.2 tỷ USD lợi nhuận sau thuế từ quảng cáo đến những người dùng Whatsapp mới đạt điểm hòa vốn.

Như vậy, trong bộ đồ của nhà đầu tư giá trị, bạn có hai sự lựa chọn. Một là chấp nhận rằng đầu tư vào truyền thông xã hội không phải là trò chơi của bạn, hãy chuyển đến phần khác của thị trường, nơi bạn có thể ứng dụng những phân tích cơ bản. Hai là hãy chấp nhận những khó khăn trong việc lý giải giá cả hoặc phẫn nộ về bong bóng, không hợp lý và những nhà giao dịch ngắn hạn bán khống vì những tức giận đó. Tôi khuyên bạn đừng làm thế, nó không chỉ làm hại đến sức khỏe thể chất của bạn mà thậm chí còn làm hại đến sức khỏe tài chính của bạn.

Cách nhìn nhận của nhà giao dịch

Mặc vào chiếc áo của nhà giao dịch, Thương vụ Facebook thâu tóm Whatsapp không chỉ tạo hứng thú mà còn thật sự được nhìn nhận tích cực. Để hiểu tại sao, tôi phải thay đổi cách suy nghĩ từ những yếu tố cơ bản sang tập trung vào những yếu tố liên quan đến giá cả. Để tìm kiếm biến số định giá, tôi đã nhìn giá cả của những công ty truyền thông trên thị trường, những thước đo định giá so sánh.

Những công ty này có mô hình kinh doanh khác nhau và tôi còn phải nhìn nó dưới con mắt nhà đầu tư nữa, hãy nhìn nó bằn con mắt của nhà giao dịch thôi. Đơn giản là nhìn vào mối tương quan giữa đánh giá giá trị doanh nghiệp của thị trường với những thước đó khác.

Dựa trên ma trận tương quan này, tôi có những đúc kết sau:

1.    Số lượng người dùng là nhân tố tuyên quyết: Nhân tố chủ chốt giải thích sự khác nhau trong giá trị những công ty là số lượng người dụng.

2.    Những vấn đề về cam kết của người sử dụng

3.    Doanh thu dự phóng được định cao hơn so với doanh thu trên diện rộng.

4.    Tạo ra tiền là một vấn đề khác.

Vậy tiếp theo sẽ là gì?

1.    Nếu bạn là một nhà đầu tư, hãy dừng việc cố gắng lý giải những dịch chuyển trong giá cả của các công ty truyền thông xã hội, bằng các sử dụng những ma trận truyền thống – doanh thu, biên hoạt động và rủi ro. Bạn sẽ làm mình bị điên đấy. Quan trọng hơn, đừng bán khống để chờ đợi thị trường nhận ra rằng bạn đúng, vì rất có thể đến lúc thị trường cho thấy bạn đúng thì bạn đã phá sản mất rồi.

2.    Nếu bạn là một nhà giao dịch, hãy chơi trò định giá và dừng việc lừa dối chính mình bằng cách tin rằng đó là những yếu tố cơ bản. Tốt hơn hết bạn đừng kể lể về thu nhập tương lai của Facebook/Twitter/Linkedin, hãy tập trung những khuyến nghị mua/bán của bạn vào số lượng người dùng.

3.    Nếu bạn là một công ty và bạn muốn chơi trò định giá, tôi nghĩ rằng quan trọng nhất là tìm kiếm những biến số định giá những nhân tố gây ảnh hưởng và cố hiểu rõ những nhân tố đó.

Trở lại thương vụ Facebook và Whatsapp, dường như Facebook đang chơi trò định giá, và dấu hiệu nhận biết đó là thị trường sẽ trả tiền cho bạn nếu bạn có nhiều hơn thành viên. Đơn giản là thế này, Facebook đang có giá trị 170 tỷ USD, với 1.25 tỷ người dùng, tương đương 1 người dùng có giá trị 130 USD. Nếu Whatsapp có 450 triệu người dùng thì facebook sẽ có thêm 450 triệu người dùng (tất nhiên là sẽ có những người vừa dùng facebook vừa dùng whatsapp, nhưng đành chấp nhận vậy), khi đó giá trị của Whatsapp sẽ là 20.8 tỷ USD, lớn hơn con số 19 tỷ USD mà Facebook bỏ ra để mua Whatsapp. Đây là cách lý giải đơn giản nhất.

Thương vụ này có nguy hiểm không? Tất nhiên! Trước hết, rất có thể thị trường đang định giá cao giá trị của những thành viên tham gia mạng xã hội. Tuy nhiên, Facebook đã bảo hiểm bằng cách trả bằng một lượng lớn bằng cổ phiếu. Vì vậy, nếu một vài năm tới cổ phiếu mạng xã hội có về mặt đất thì Facebook đã trả giá cao cho Whatsapp nhưng cổ phần nó sử dụng để trả cho Whatsapp cũng đang bị định giá cao. Thứ hai, khi những công ty mạng xã hội di chuyển lên một chu kỳ mới, những biến mà những người giao dịch dùng để định giá chuyển thành tiền, những công ty này sẽ được đánh giá cao hơn.

Tóm lại

Với những nhà đầu tư nhìn nhận thương vụ Whatsapp như chứng cứ của sự phấn khích bất hợp lý, hãy nhớ rằng vẫn có những nhà giao dịch đang cười lớn với khoản lợi nhuận đang chảy về tài khoản ngân hàng của họ. Đơn gian, những nhà giao dịch nhìn những yếu tố cơ bản và định giá như những trò chơi được chơi bởi những người xa rời thực tế (eggheads) và học thuật, nhận thấy rằng cảm xúc và động lực tăng giá là những nhân tố chính dẫn dắt các công ty tryền thông xã hội hiện nay.

Đọc thêm bài: Facebook took over Whatsapp at 19 billion Dollars

 

Nguồn: finandlife|Dịch từ Blog Damodaran

Tags: ,

Economics | Psychology

Facebook took over Whatsapp at 19 billion Dollars

by finandlife20/02/2014 09:34

Oh my god! This is the biggest deal in the mobile chat apps. One week ago, we have heard about Viber which was bought by Rakuten at 900 million Dollars. But now, we are also more surprising when Facebook take over Whatsapp at 19 billion Dollars.

This is the message from Mark Zuckerberg, he wrote on his facebook entry.

---------------------------------------------

I’m excited to announce that we’ve agreed to acquire WhatsApp and that their entire team will be joining us at Facebook.

Our mission is to make the world more open and connected. We do this by building services that help people share any type of content with any group of people they want. WhatsApp will help us do this by continuing to develop a service that people around the world love to use every day.

WhatsApp is a simple, fast and reliable mobile messaging service that is used by over 450 million people on every major mobile platform. More than 1 million people sign up for WhatsApp every day and it is on its way to connecting one billion people. More and more people rely on WhatsApp to communicate with all of their contacts every day.

WhatsApp will continue to operate independently within Facebook. The product roadmap will remain unchanged and the team is going to stay in Mountain View. Over the next few years, we're going to work hard to help WhatsApp grow and connect the whole world. We also expect that WhatsApp will add to our efforts forInternet.org, our partnership to make basic internet services affordable for everyone. 

WhatsApp will complement our existing chat and messaging services to provide new tools for our community. Facebook Messenger is widely used for chatting with your Facebook friends, and WhatsApp for communicating with all of your contacts and small groups of people. Since WhatsApp and Messenger serve such different and important uses, we will continue investing in both and making them each great products for everyone.

WhatsApp had every option in the world, so I’m thrilled that they chose to work with us. I’m looking forward to what Facebook and WhatsApp can do together, and to developing great new mobile services that give people even more options for connecting.

I've also known Jan for a long time, and I know that we both share the vision of making the world more open and connected. I'm particularly happy that Jan has agreed to join the Facebook board and partner with me to shape Facebook's future as well as WhatsApp's.

Jan and the WhatsApp team have done some amazing work to connect almost half a billion people. I can’t wait for them to join Facebook and help us connect the rest of the world.

 

Nguồn: finandlife|Mark Zuckerberg

Tags: ,

Economics

AUTOFEED

DISCLAIMER

Blog của HUỲNH NGỌC THƯƠNG, chuyên viên
phân tích đầu tư chuyên nghiệp, hơn 12 năm kinh nghiệm phân tích đầu tư tại thị trường Việt Nam. Blog phục vụ cho mục đích lưu trữ, tham khảo thông tin và chia sẻ góc nhìn cá nhân (không đại diện cho tổ chức nơi tác giả đang làm việc). Tác giả không đảm bảo tính chắc chắn và không chịu trách nhiệm khi người sử dụng thông tin từ website cho hoạt động đầu tư, mua bán chứng khoán của mình.

 

LINKEDIN

Designed by: Nguyễn Chí Hiếu