Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ - sống chậm

by Life25/09/2013 14:29

Ngày đầu tiên của năm học, vị giáo sư môn hóa lớp của lớp tôi tự giới thiệu mình với sinh viên trong lớp. Rồi dành thì giờ cho chúng tôi làm quen với nhau. Đương lúc tôi đứng dậy nhìn xung quanh thì nhận thấy một bàn tay dịu dàng đặt lên vai mình. Tôi xoay người lại và nhận ra đó là bà cụ có vóc dáng nhỏ bé, làn da nhăn nheo, tươi cười nhìn tôi với nụ cười làm sáng cả gương mặt bà.

Bà nói:

- Xin chào, anh bạn tuấn tú. Tôi tên là Rose. Tôi 87 tuổi. Tôi có thể ôm anh bạn được chứ?

Tôi cười và vui vẻ trả lời:

- Dĩ nhiên là được, thưa bà! – và bà đã ôm tôi thật chặt.

- Tại sao bà lại vào đại học ở độ tuổi hồn nhiên và trẻ trung như thế này? – Tôi hỏi đùa.

Bà mỉm cười:

- Tôi đến đây để tìm một người đàn ông nổi tiếng, có tâm hồn để yêu và sẽ bên nhau, có một vài đứa con, và sau đó về hưu rồi đi du lịch vòng quanh thế giới.

- Bà nói nghiêm túc chứ? – tôi hỏi. Tôi tò mò muốn biết điều gì đã thúc đẩy bà muốn thử thách như thế ở độ tuổi như bà.

- Tôi luôn mơ ước được vào một trường đại học và bây giờ tôi đang thực hiện giấc mơ đó! – bà nói với tôi.

Sau khi giờ học kết thúc chúng tôi đi đến tòa nhà hội sinh viên cùng uống với nhau một ly sữa sô cô la. Chúng tôi trở thành bạn của nhau ngay. Hằng ngày trong suốt 3 tháng tiếp theo chúng tôi luôn cùng nhau rời khỏi lớp và trao đổi với nhau không dứt. Tôi luôn bị cuốn hút bởi “cỗ máy thời gian” này khi nghe bà chia sẻ sự từng trải và kinh nghiệm cuộc đời của bà với tôi.

Qua năm học, Rose trở thành một nhân vật biểu tượng trong trường đại học và dễ dàng kết bạn với tất cả mọi người. Bà thích ăn mặc lịch sự, có tính cách và hạnh phúc với sự chú ý mà các sinh viên khác tập trung vào mình. Bà luôn sống trong niềm say sưa đó.

dung bao gio tu bo uoc mo muc dich cua minh du con duong co nhieu chong gai hay mu mit

Vào cuối khóa học chúng tôi mời Rose đến nói chuyện trong một buổi tiệc chiêu đãi và tôi sẽ không bao giờ quên được những gì bà đã truyền cho chúng tôi. Bà được giới thiệu và bước lên bục giảng đường. Khi bắt đầu phát biểu, bà đánh rơi mảnh giấy ghi chú xuống sàn. Hơi ngại ngùng và thoáng bối rối bà nghiêng người xuống micro và nói:

- Xin lỗi quý vị, tôi hơi hồi hộp. Tôi đã bỏ bia và chuyển sang rượu Lent và thứ rượu này đang giết chết tôi mất! Tôi không bao giờ sắp xếp những gì mình sẽ nói, hãy để cho tôi nói với các bạn một cách giản dị những gì tôi thực sự hiểu.

Khi chúng tôi cười, bà lấy giọng và bắt đầu:

- Chúng ta ngừng vui chơi bởi vì chúng ta đã già, nhưng thật ra chúng ta già bởi vì chúng ta không vui chơi nữa. Chỉ có năm bí quyết để giữ mình trẻ mãi, hạnh phúc và đạt được thành công.

Thứ nhất, các bạn hãy vui cười lên và tìm kiếm sự hài hước trong cuộc sống hằng ngày.

Thứ hai, các bạn hãy xem mỗi ngày là một ngày mới với những điều mới mẻ. Ai sống bằng quá khứ, định kiến của ngày hôm qua sẽ không có cơ hội tin và hiểu con người. Các bạn hãy trải lòng với những người có thể chia sẻ được. Hãy kiên trì, tin vào tâm hồn con người và đừng nhìn vào một lỗi lầm nào đó để phá bỏ tất cả những gì tốt đẹp sẽ đến trong tương lai. Các bạn đừng ngại mạo hiểm để thay đổi cuộc sống.

Thứ ba, các bạn phải có một mơ ước, một khát vọng. Khi các bạn đánh mất những mơ ước đó, các bạn sẽ chết. Đã có quá nhiều người trong chúng ta chết theo kiểu ấy và họ thậm chí cũng không biết đến điều đó!

Thứ tư, có sự khác biệt lớn giữa việc trở nên già hơn và trưởng thành. Nếu bạn 19 tuổi và nằm trên giường suốt một năm trời mà không làm được điều gì hữu ích, bạn sẽ thành 20 tuổi. Nếu tôi 87 tuổi và cứ nằm trên giường suốt một năm và không làm bất cứ điều gì, tôi vẫn sẽ trở thành một bà cụ 88 tuổi. Bất cứ người nào cũng phải lớn lên và già đi. Nhưng điều đó không làm mất đi tài năng và khả năng của các bạn. Vấn đề là trưởng thành bằng cách luôn luôn tìm được cơ hội để thay đổi.

Thứ năm, đừng bao giờ nuối tiếc. Người trưởng thành thường không nuối tiếc về những gì mình đã làm mà sẽ nuối tiếc về những gì mình đã không làm. Chỉ những người sợ chết mới hay nuối tiếc.

Bà kết thúc bài thuyết trình của mình bằng cách mạnh dạn hát bài “Cánh hoa hồng”. Bà đã cùng chúng tôi hát bài hát đó và lời bài hát ấy hiện giờ trở nên quen thuộc với cuộc sống hằng ngày của chúng tôi.

Vào cuối năm, Rose đã hoàn tất văn bằng đại học mà bà bắt đầu nhiều năm trước đây. Một tuần sau tốt nghiệp Rose đã ra đi một cách thật thanh thản trong giấc ngủ. Hơn hai ngàn sinh viên của trường đã đến dự đám tang của bà bằng tất cả lòng kính trọng, mến thương đối với người phụ nữ tuyệt vời đã dùng cuộc đời mình làm tấm gương minh chứng rằng: “Không bao giờ quá trễ để thực hiện tất cả những gì mà bạn có thể làm được trong đời.”( George Bernard Shaw- vntim.blogspot.com)

Tags:

StoriesofLife

Ông chủ Alibaba|Nhỏ mới đẹp!

by finandlife25/09/2013 09:06

Softbank là một trong những công ty hàng đầu của Nhật. Softbank đang đầu tư vào Yahoo Japan Corp, GungHo Online Entertainment Inc và Alibaba. Cứ 4 người sử dụng điện thoại thông minh ở Nhật là có 1 người tải trò chơi “Puzzle & Dragons” của GungHo Online Entertainment.  

Triết lý của Son: “Trong cuộc sống chỉ có tấn công hoặc phòng thủ. Vậy tại sao lại không tấn công”.

Nguồn: finandlife|doanhnhansaigon

Tags:

Economics

Nhà quản lý quỹ xuất sắc thế giới đã tạo ra một chỉ dẫn để giải thích cách mà nền kinh tế thật sự hoạt động.

by finandlife24/09/2013 12:41

 

Ray Dalio quản lý quỹ phòng hộ lớn nhất thế giới, Bridgewater Associates.

Quỹ có một số lượng người đầu tư và theo dõi khổng lồ nên khi Ray Dalio phát biểu về thị trường, mọi người thường lắng nghe.

Ngoài ra, Dalio cũng được biết đến như một trong những người am tường nền kinh tế trong lĩnh vực tài chính.

Như một phần xứ mệnh diễn giải nền kinh tế hoạt động ra sao, Dalio đã đặt sự diễn giải đấy gọn gàng trong một video hoạt họa 30 phút, cái được gọi là “cỗ máy kinh tế hoạt động thế nào”.

Chúng ta cùng theo dõi cái cách mà một nhà quản lý quỹ phòng hộ hàng đầu thế giới nhìn nhận về kinh tế:

 

Có 3 lực cơ bản dẫn dắt nền kinh tế

These are the three main forces that drive the economy.

 

Đặt chúng lồng vào nhau sẽ chỉ ra chu kỳ kinh tế của chúng ta

Laying them on top of each other shows our economic "cycle."

 

Giao dịch là nền tảng của nền kinh tế. Đơn giản là mua và bán – chúng ta giao dịch mọi lúc

Transactions are the bedrock of the economy. It's simply buying and selling — we make transactions all the time.

 

Bạn có thể giao dịch với tiền của bạn hay là tín dụng, và đó là tổng chi tiêu của bạn

You can make a transaction with money or credit, and that gives you the total spending.

 

Nếu bạn lấy tổng chi tiêu và chia nó cho tổng sản lượng, chúng ta sẽ có giá. “Nếu chúng ta có thể hiểu mọi giao dịch, chúng ta có thể hiểu toàn bộ nền kinh tế” Dalio nói.

If you take total spending and divide it by the total quantity, we get price. "If we can understand transactions, we can understand the whole economy," Dalio says

 

Thị trường đơn giản là tất cả người mua và người bán giao dịch cùng một loại gì đó

A market is simply all the buyers and all the sellers making transactions for the same thing

 

Có hàng triệu thị trường khác nhau, và nền kinh tế bao gồm tất cả những giao dịch trong tất cả thị trường đó

There are millions of different markets, and the economy consists of all transactions in all markets

 

Con người, ngân hàng, doanh nghiệp và chính phủ tương tác với nhau thông qua giao dịch

People, banks, businesses and governments all interact via transactions

 

Tại trái tim của nền kinh tế là ngân hàng trung ương, tổ chức điều hành lãi suất và cùng tiền tệ. Theo đó, ngân hàng trung ương tác động đến dòng chảy tín dụng

At the heart of it is the central bank, which controls interest rates and the money supply. In so doing, the central bank impacts the flow of credit.

 

Và tín dụng là một phần thiết yếu

And credit is essential

 

Nếu không có tín dụng, nền kinh tế hiện đại sẽ trông khác hẳn. Từ khi chúng ta có tín dụng, những người cho vay sử dụng nó để tạo thêm tiền và những người đi vay sử dụng nó để mua những thứ mà họ không có khả năng đáp ứng ở ngay thời điểm hiện tại.

Without credit, the modern economy would look very different. Since we have credit, lenders use it to make more money and borrowers use it to buy something they can't immediately afford

 

Những người đi vay hứa sẽ trả lại tiền vay trong tương lai và cũng trả tiền lãi trên khoản tiền vay đó

The borrower makes a promise to pay a loan back in the future and also pays interest on that loan

 

Ngân hàng mở rộng tín dụng cho người vay và sau đó chúng trở thành nợ 

The credit the bank extends to the borrower then becomes debt

 

Nợ là một trách nhiệm cho người đi vay, nhưng nó lại là tài sản của ngân hàng.

Debt is a "liability" for the borrower, but it's an "asset" for the bank

 

Trong ngắn hạn, càng nhiều tín dụng thì càng tốt cho nền kinh tế bởi vì chi tiêu của người này là thu nhập của người khác. Nếu càng nhiều người sử dụng tín dụng nền kinh tế sẽ tăng trưởng.

In the short term, more credit is good for the economy because one person's spending is another person's income. If more people have more money via credit, the economy grows

 

Vì vậy, một người đi vay có uy tín trả nợ là một ai đó thỏa 2 điều kiện: vừa có khả năng hoàn trả vừa có tài sản cầm cố, thế chấp

So a "creditworthy borrower" (someone banks should and will loan to) is someone who has both the ability to repay (income) and collateral just in case (a house, financial assets)


Hoạt động vay mượn tạo ra chu kỳ

The act of borrowing creates a "cycle."

 

Vấn đề khi những người vay mượn đó quá gần với đường “chu kỳ nợ ngắn hạn” để thật sự hiểu tác động của những quyết định vay mượn

The problem is that borrowers are too close to the "short term debt cycle" line to really understand the impact of their borrowing decisions

 

Vấn đề tự nhiên của con người là họ muốn vay mượn để mua những thứ mà chúng ta muốn ở hiện tại. Cảm ơn tín dụng, chúng ta có thể luôn trả lại sau đó!

It is human nature to want to borrow to get the things we want now. Thanks to credit, we can always just pay it back later!

 

Thật khó để quay lại và nhìn nợ ngắn hạn với nợ dài hạn và sản lượng sản xuất.

It's hard to take a step back and see short-term debt versus long-term debt and productivity.

 

Nếu đó là một bức tranh u ám thì điều gì sẽ hiển thị trong một nền kinh tế mà không có tín dụng? Khi đó, con đường duy nhất để thúc đẩy chi tiêu (và tăng trưởng) sẽ là tăng năng suất.

If that's a grim picture, what would an economy without credit look like? Well, the only way to boost spending (and thus growth) would be to increase productivity

 

Nhưng chúng ta có một hệ thống tín dụng. Nếu tôi làm được 100,000 USD một năm, ngân hàng cho tôi mượn 10,000 USD tín dụng. Bây giờ tôi có 110,000 USD để chi tiêu. Và từ đó chi tiêu của tôi là thu nhập của bạn, bay giờ bạn đã kiếm được 110,000 USD và có thể mượn 11,000 USD từ ngân hàng.

But we have a credit system. If I make $100,000 a year, the bank gives me $10,000 in credit. Now I have $110,000 to spend. And since my spending is your income, now you have earned $110,000 and can get $11,000 from the bank

 

Và cứ thế. Chu kỳ tín dụng thúc đẩy tăng trưởng. 

And so on. The credit cycle spurs growth

 

Nhưng ngân hàng trung ương không muốn mọi thứ ngoài tầm kiểm soát, và do vậy họ tăng và giảm lãi suất khi muốn khuyến khích hay hạn chế tổng tín dụng.

But the central bank doesn't want things to get out of hand, and so it raises and lowers interest rates to either promote or lessen the amount of borrowing

 

Bởi vì ngân hàng trung ương phải theo dõi gánh nặng nợ nần

Because a central bank has to keep an eye on the debt burden

 

Lưu ý cái cách của năm 2008, gánh nặng nợ nần đã vượt tầm kiểm soát. Những điều kiện cho vay đã quá dễ dãi và người ta đã mượn tiền quá mức. Chỉ còn một con đường duy nhất để đi kể từ đây.

Notice how in 2008, the debt burden was out of control. Lending conditions were too easy and people borrowed too much. There's only one way to go from here

 

Khi mọi thứ bắt đầu quá đà, bạn có thể nhận lấy suy thoái và bất ổn xã hội.

When things start heading south, you can get a recession and social unrest

 

Hệ thống được kéo vào “thiết lập lại”. Điều đó được gọi là deleveraging, và đó cũng là những gì diễn ra sau khủng hoảng tài chính.

The system is forced to unwind. It's called deleveraging, and it's what happened after the financial crisis

 

Bây giờ chúng ta muốn giảm tín dụng, nhưng vấn đề ngân hàng trung ương đã đẩy lãi suất về mức thấp.

Now we want to kick borrowing into gear, but the problem is that the central bank has pushed interest rates as low as they can go.

 

Những ngân hàng lo ngại nếu người đi vay có thật sự trả lại tiền.

Banks worry if they can actually get paid back. Borrowing suffers

 

Có 4 cách để giảm nợ. Hầu hết mọi người có cảm giác thích thú với lựa chọn cuối (in tiền) bởi vì nó cảm giác tốt nhất trong ngắn hạn.

There are four ways to deleverage. Most people have an appetite for the last option (print money) because it feels the best in the short term

 

Một cách chúng ta giảm nợ nữa là thông qua tái cấu trúc nợ. Cơ bản, những ngân hàng thích có 1 chút gì đó hơn là không có gì.

One way we delever is through debt restructuring. Basically, banks would rather have some of something than all of nothing

 

Chính phủ và người dân có thể cắt chi tiêu. Chúng ta biết điều này như sự thắt lưng buộc bùng. Chính phủ cũng có thể phân phối lại tài sản cho dân Main Street, hi vọng rằng sẽ giúp tăng trưởng kinh tế khi người dân chi tiêu nhiều hơn.

The government and households can cut spending. We know this as austerity. The government can also redistribute wealth to Main Street, hoping that will help grow the economy as people spend more

 

Điều đó có nghĩa bạn  phải rang thuế cho người giàu. Mọi người bắt đầu thù địch lẫn nhau.

That means you have to raise taxes on the wealthy. Everybody starts to resent each other

 

Ngân hàng trung ương cũng mua tài sản tài chính và trái phiếu chính phủ. Điều này giúp nới lỏng hệ thống tiền tệ.

The central bank also buys up financial assets and government bonds. This helps ease the system

 

Nước Mỹ đang làm thế và tiến trình đó được biết đến với tên “nới lỏng định lượng”. Như bạn thấy, phản ứng với khủng hoảng tài chính này tương tự như những năm 1930s.

The U.S. is doing it now in a process known as quantitative easing. As you can see, the reaction to this financial crisis resembles the 1930s

 

Vì vậy, những gì tạo một chu kỳ được gọi “beautiful” deleveraging?

So what makes a cycle a so-called "beautiful" deleveraging?

 

Có sự cân bằng đúng đắn giữa những thước đo giảm phát  (thắt lưng buộc bụng, tái cơ cấu nợ, phân phối lại thu nhập) và thước đo lạm phát (in tiền, chính sách mua trái phiếu của ngân hàng trung ương).

It's the right balance between deflationary measures (austerity, debt restructuring, income redistribution) and inflationary measures (printing money, central bank bond-buying).

 

Các bạn muốn thu nhập tăng nhanh hơn hợ, vì vậy quốc gia sẽ lại trở về trạng thái đáng tin cậy để cho vay. Những ngân hàng sẽ cho vay và người ta có thể vay mượn.

You want income to increase at a higher rate than debt, so that the country is "creditworthy" again. Banks will lend and people can borrow


Kiểm tra suy nghĩ về thời điểm. Quá trình giảm nợ sẽ lâu dài, đôi khi được biết đến như “thập kỷ mất mát”

Check out the timing though. Deleveraging takes a long period of time sometimes known as a "lost decade."

 

 

Với Dalio, đây là một template quan trọng. nợ ngắn hạn, nợ dài hạn và tăng trưởng năng lực sản xuất. Kết hợp 3 đường này lại bạn có thể biết chúng ta đã ở đâu, đang ở đâu và sẽ đi về đâu.

For Dalio, this is the key template. Short-term debt, long-term debt, and the productivity growth line. Looking at these three lines in conjunction can show you where we've been, where we are now, and where we're headed.

 

Nếu nợ tăng nhanh hơn thu nhập, gánh nặng nợ nần sẽ đè nặng bạn

If debts rise faster than income, debt burdens will crush you.

 

Nếu thu nhập tăng nhanh hơn năng lực sản xuất, cuối cùng rồi bạn sẽ trở nên kém cạnh tranh

If income rises faster than productivity, you'll eventually become uncompetitive

 

Trong dài hạn, nhân tố năng suất là quan trọng nhất. Tín dụng sẽ đến và đi nhưng năng suất vẫn leo lên ổn định. Điều đó đến cho cả những chính phủ và cho cả các cá nhân.

In the long run, productivity matters most. Credit will come and go, but notice how productivity stays on a steady climb. That goes for governments and it goes for individuals

 

Hiểu kỹ bằng video sau:

Nguồn: finandlife|Business Insider

=============

is nothing more than: không gì hơn

Với tôi nền kinh tế không gì hơn là tổng hòa các quyết định mua bán, muốn hiểu nền kinh tế hiện tại như thế nào ta phải hiểu hết tất cả giao dịch, tại sao người mua lại mua, tại sao người bán lại bán.

to put ourselves in the shoes of: đặt vị trí của mình vào…

Nhìn vào người mua để hình dung bao nhiêu tiền (gồm tiền của họ và tín dụng) phải bỏ ra, nhìn vào người mua để hình dung bao nhiêu sản lượng họ phải bán. Giá chính là lấy tổng tiền chi tiêu chia cho tổng hàng hóa bán.

1. Tăng trưởng của năng suất

2. Chu kỳ nợ ngắn hạn: cũng được biết như chu kỳ kinh doanh, thường kéo dài 5-10 năm

3. Chu kỳ nợ dài hạn, thường kéo dài 50-75 năm. Cài này có liên quan nhiều hơn đến chu kỳ dân số học. Khi nền kinh tế ở tình trạng sinh đẻ cao, đến dân số trẻ, đến dân số vàng, đến dân số già. Thì đi kèm với đó, là trạng thái kinh tế khó khăn vì phải chăm lo quá nhiều con nít, đến càng khó khăn hơn vì con nít đó và tuổi ăn tuổi học, sau đó, thì khỏe, vì con nít đó vào tuổi đi làm và bắt đầu chi tiêu mạnh giúp nền kinh tế khỏe mạnh. Khi đạt độ dân số vàng, mức độ chi tiêu và lao động của tầng lớp trẻ này rất khủng khiếp sẽ giúp nền kinh tế cảm giác giàu có kinh khủng. Khi lớp trẻ già đi, nhịp tiêu dùng giảm, bắt đầu những khoản chi phí liên quan đến y tế ngày càng nhiều, kinh tế suy yếu lần.

Trong 3 cái này, chu kỳ nợ dài hạn là ít người hiểu nhất, vì nó diễn ra quá dài, cả đời người.

Ba cân bằng quan trọng mà nền kinh tế và thị trường phải xoay quanh:

1. Tăng trưởng của nợ phải phù hợp với tăng trưởng thu nhập

2. Lãi suất điều hành kinh tế và lạm phát không thể quá cao hoặc quá thấp trong thời gian dài, bởi vì nếu một nền kinh tế khủng hoảng hoặc tăng trưởng nóng trong thời gian dài, nó sẽ dẫn đến điểm đảo chiều.

3. Tỷ suất sinh lợi kỳ vọng của chứng khoán phải lớn hơn trái phiếu và trái phiếu phải lớn hơn tiền mặt.

Thực trạng hiện tại thế nào:

1. Tăng trưởng năng suất thấp,

2. Chu kỳ nợ ngắn hạn/chu kỳ kinh doanh được đo bằng GDP gaps gần với điểm giữ hơn điểm thái quá/cực đoan.

3. Chu kỳ nợ dài hạn đang tiếp cận vùng cảnh sau khi nợ không thể được tăng thêm và ngân hàng trung ương đang tiếp cận bằng cánh đẩy đến giới hạn.

Các ngân hàng trung ương đang đẩy tới giới hạn bởi vì lãi suất về vùng thấp nhất và hiệu quả của các QEs đang đẩy tới hạn khi phần bù rủi ro và spreads đang nén chặt. Việc đẩy tiến cho vay đến người tiêu dùng gặp nhiều thách thức, đây là vấn nạn toàn cầu hiện nay. Nhật Bản đang gần nhất đến giới hạn, sau đó là Châu Âu, sau đó là Mỹ, cuối cùng là Trung Quốc.

Chỉ cần một sự tăng nhẹ của lãi suất trái phiếu chính phủ sẽ làm giá trái phiếu và các tài sản khác giảm rất nhanh. Bởi vì, giá các tài sản này giờ đây cực kỳ nhạy cảm với lợi suất. Khi lợi suất tăng lên sẽ làm thay đổi suất chiết khấu trong mô hình định giá, và suất chiết khấu ảnh hưởng lên tất cả kỳ hạn và trong thời gian vô số dài sau đó, làm giá hiện tại rớt ngay lập tức.

Tại lúc này, trái phiếu trở thành thương vụ tệ và ngân hàng trung ương cố đẩy tiền vào thị trường, yield giảm thấp hơn và rủi ro giá cả tăng cao trong tương lai, người tiết kiệm có thể quyết định bỏ đi. Tại lãi suất hiện thời, ngân hàng trung ương sẽ sớm tới giới hạn. Hiện tại, những tài sản rủi ro hơn nhìn hấp dẫn trong mối tương quan với trái phiếu và tiền mặt, nhưng không rẻ trong tương quan với rủi ro.

Tags:

Economics

Cảm sau khi xem các em U19 Việt Nam thua Indonesia trong trận chung kết

by finandlife23/09/2013 09:15

Đã rất rất lâu rồi tôi mới có cái cảm giác đó, cải cảm giác lâng lâng tự hào, niềm vui vỡ ào khi các cầu thủ của chúng ta đi bóng, đối mặt khung gỗ và tạo ra những pha bóng nguy hiểm. Niềm tin về một tương lai tự dưng lại ào ào tuôn chảy, một niềm tin mà dường như đã chết từ khá lâu rồi!

U19 của Việt Nam năm nay tham dự giải vô địch Đông Nam Á mang hơi thở của bóng đá hiện đại, các em chơi bóng nhuần nhuyễn, hiểu ý và có kỹ thuật rất tốt. Nhưng tất cả điều đó vẫn chưa đủ thuyết phục người hâm mộ Việt Nam nếu không thấy các em có một lối chơi đẹp, fair play và hiền như ma sơ đến thế! Bất chấp đối thủ “bỏ bóng đá người”, các em vẫn kiên định trình diễn thứ bóng đá thật sự, không phạm lỗi, không gây chấn thương cho đối thủ, tất cả chỉ là bóng đá và bóng đá.

Đạo đức của người cầu thủ và lối chơi đẹp không chặt chém của các em có lẽ là một điều gì đó vô cùng xa lạ với nền bóng đá Đông Nam Á này. Hôm nay tuy các em thua, nhưng các em như một liều thuốc trấn tỉnh cho toàn thể nền bóng đá của khu vực. Chúng ta muốn đưa bóng đá chúng ta đi xa đi mạnh hơn nữa, hướng đến tầm Châu lục và thế giới thì các bạn phải thay đổi ngay từ bây giờ, hãy học tập cách đá của các cầu thủ U19 Việt Nam.

Cảm ơn các em, cảm ơn sự tuyệt diệu mà các em mang lại cho chúng tôi - những người say mê bóng đá đến cuồng nhiệt! Và hơn hết, cảm ơn các em đã mang niềm tin trở lại với hàng triệu trái tim hâm mộ Việt Nam. 

Nguồn: finandlife

Tags:

StoriesofLife

Vai kịch cuối cùng

by Life20/09/2013 10:40

Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy ông tìm về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em là giáo viên cấp I trường làng.

Mỗi buổi chiều, ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. Ở đây, chiều nào ông cũng thấy một chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạy qua thung lũng, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga trên.

Chú bé hồi hộp đợi. Đoàn tàu phủ đầy bụi đường với những toa đông đúc hành khách như một thế giới khác lạ, ầm ầm lướt qua thung lũng. Chú bé vụt đứng dậy, háo hức đưa tay vẫy, chỉ mong có một hành khách nào đó vẫy lại chú. Nhưng hành khách - mệt mỏi vì suốt một ngày trên đường- chẳng ai để ý vẫy lại chú bé không quen biết.

Hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không một hành khách nào vẫy lại. Nhìn nét mặt thất vọng của chú bé, tim người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ: "Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con người."

Hôm sau, người em thấy ông giở chiếc vali hoá trang ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậy đi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm, lên tàu đi ngược lên ga trên. Ngồi sát cửa sổ toa tàu, ông thầm nghĩ: " Đây là vai kịch cuối cùng của mình, cũng như nhiều lần nhà hát thường phân cho mình, một vai phụ, một vai rất bình thường, một hành khách giữa bao hành khách đi tàu..."

Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra, cười, đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy chú bé mừng cuống quít, nhẩy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy mãi.

Con tàu đi xa. Người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm diễn huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất lòng tin ở cuộc đời.(st toikhacbiet.vn)

Tags:

StoriesofLife

AUTOFEED

DISCLAIMER

Blog này phục vụ cho mục đích lưu trữ, tham khảo thông tin và thảo luận. Chúng tôi không đảm bảo tính chắc chắn và không chịu trách nhiệm khi người sử dụng thông tin từ website cho hoạt động đầu tư, mua bán chứng khoán của mình.

Designed by: Nguyễn Chí Hiếu